Tiểu đồng vừa mở cửa, một trận gió lạnh lẫn mưa phùn lập tức ùa vào đại sảnh.
Thôi Tri Vũ bước qua ngạch cửa, tiện tay cởi áo tơi xuống.
“Cái thời tiết quỷ quái gì thế này.”
hằng nguyễn
“Làm ta bị mưa tạt ướt hết cả người.”
Ta suýt nữa bật cười thành tiếng.
Thoạt nhìn, Thôi Tri Vũ là kiểu mỹ nhân thanh nhã lạnh lùng.
Nhưng quen lâu mới biết, tính tình nàng thẳng thắn mạnh mẽ vô cùng, mở miệng ra là mắng người chẳng kiêng nể gì.
Tiểu đồng cùng mấy tiểu nhị vội tiến lên nhận áo tơi, tiện thể dắt ngựa ra hậu viện.
Ta rót cho nàng chén trà nóng rồi hỏi:
“Hôm nay chỉ có mình ngươi tới thôi sao?”
“Còn hắn đâu?”
“Hắn” trong lời ta nói chính là vị vương gia duy nhất không mang huyết mạch hoàng tộc — Tạ Hành Xuyên.
Năm xưa, Tạ Hành Xuyên vốn là thủ lĩnh thảo khấu nổi danh một phương.
Sau này được Thôi Tri Vũ cứu mạng, lại bị nàng thuyết phục quy thuận dưới trướng Tề Chiêu.
Trong những năm chinh chiến bình định thiên hạ, hắn lập không ít công lao.
Bởi vậy sau khi đăng cơ, Tề Chiêu mới phá lệ phong hắn làm Tĩnh Vương.
Những chuyện phong hầu bái tướng ấy đều diễn ra sau “cái c.h.ế.t” của ta.
Lễ sắc phong năm đó ta không tận mắt chứng kiến.
Chỉ nghe nói quy mô vô cùng long trọng.
Nghe ta nhắc tới Tạ Hành Xuyên, gương mặt Thôi Tri Vũ hiếm hoi đỏ lên đôi chút.
“Hắn muốn cầu hôn.”
“Ta tới đây trốn một lát.”
Ta nhìn nàng, không khỏi bật cười.
Hai người rõ ràng yêu nhau sâu đậm, vậy mà vừa nhắc tới chuyện thành thân, nữ tướng quân oai phong lẫm liệt năm nào lại đỏ mặt bối rối như thiếu nữ mới lớn.
Chuyện tình cảm của đôi trẻ, ta cũng không tiện xen vào.
Ta bảo Quả Quả đi ngủ sớm một chút.
Không ngờ con bé chẳng những không buồn ngủ, còn lon ton chạy tới bên cạnh Thôi Tri Vũ, tò mò hỏi:
“Thôi tỷ tỷ, có phải tỷ sắp gả cho hoàng đế làm hoàng hậu không?”
Hiển nhiên lại là nghe được mấy lời đồn linh tinh từ đám khách uống rượu trong quán.
Thôi Tri Vũ gần như theo bản năng liếc nhìn ta.
Ta chỉ cúi đầu gẩy bàn tính, xem như không nghe thấy gì.
Nàng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, giả vờ trừng mắt với Quả Quả.
“Đừng nói bậy.”
“Người ta thật lòng thích là Tĩnh Vương.”
Quả Quả lập tức kéo dài giọng đầy tinh quái:
“Ồ”
“Thì ra Tĩnh Vương mới là người trong lòng của Thôi tỷ tỷ nha…”
Nói xong, con bé còn cố ý liếc về phía tấm rèm thông với hậu viện.
“Nhìn cái gì thế?”
Thôi Tri Vũ cũng nghi hoặc quay đầu theo.
Không ngờ ngay lúc ấy, phía sau rèm thật sự có một bóng người cao lớn bước ra.
“Tri Vũ.”
“Những lời nàng vừa nói, ta nghe rõ cả rồi.”
“Tạ Hành Xuyên?!”
Mặt Thôi Tri Vũ lập tức đỏ bừng tới tận mang tai.
Nàng quay đầu nhìn ta, vừa xấu hổ vừa tức giận.
“Đào Nguyệt Thanh!”
“Ngươi bán đứng ta!”
Ta cúi đầu gẩy bàn tính, cố nhịn cười đến mức vai cũng run lên.
Cuối cùng vẫn không nhịn nổi mà bật cười thành tiếng.
Người đã đông đủ, ta dứt khoát bày một bàn tiệc rượu.
Mấy người chúng ta hiếm khi tụ họp đông đủ như vậy, tự nhiên phải tận hứng một phen.
Hôm sau, cả nhóm cùng lên Thanh Sơn quán du ngoạn.
Đạo quán nằm giữa non xanh trùng điệp, phong cảnh thanh u, ngày thường khách hành hương lui tới không dứt.
Ban ngày ngắm núi thưởng cảnh.
Đến tối, dọc theo sườn núi treo đầy đèn l.ồ.ng sáng rực.
Từ xa nhìn lại, tựa như từng bậc thang nối thẳng lên trời cao.
Hai bên đường còn bày đầy hàng quán nhỏ.
Nào là đồ ăn vặt, xiếc ảo thuật, múa rối, tiếng rao hàng vang lên liên tục, náo nhiệt vô cùng.
Mọi người vừa đi vừa chơi, chậm rãi xuống núi.
Đi được nửa đường, ai nấy đều mệt mỏi.
Chỉ có Quả Quả vẫn sung sức như cũ.
Lúc thì đòi mua bánh mật, lúc lại thích thú chạy đi xem đèn l.ồ.ng.
Ta nhìn Thôi Tri Vũ và Tạ Hành Xuyên phía sau, biết hai người họ hẳn có chuyện muốn nói riêng, liền cố ý bước nhanh hơn vài bước theo Quả Quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Quả Quả.”
“Ăn nữa là tối nay đầy bụng đấy.”
Con bé vừa nhét bánh vào miệng vừa nghiêm túc đáp:
“Sư phụ, con đang nghiên cứu món ăn mà.”
Ta bật cười.
“Ồ?”
Quả Quả lập tức hăng hái phân tích:
“Hai hàng bánh mật này vị không giống nhau.”
“Một bên dùng đường mía, một bên dùng mật ong.”
Ta nhìn con bé, bất giác bật cười.
Cái lưỡi này quả thật cực kỳ tinh.
Đúng lúc ấy, Quả Quả đột nhiên reo lên:
“Sư phụ nhìn kìa!”
“Ai cũng đeo mặt vỏ!”
Nói xong liền tò mò chạy tới sạp hàng phía trước.
“Mặt vỏ” mà nó nói thực ra là mặt nạ.
Ta bất đắc dĩ đành đi theo phía sau.
Người trên phố phần lớn đều mua mặt nạ Côn Luân nô.
Mặt nạ đen sì, dữ tợn quái dị, nghe nói có thể trừ tà tránh họa.
Quả Quả thích thú chọn một cái.
Ta thấy thú vị, cũng tiện tay lấy cho mình một chiếc.
Đúng lúc đang trả tiền, ta bỗng nghe giữa dòng người có ai đó gọi tên mình.
Âm thanh rất nhẹ.
Nhưng lại rõ ràng đến lạ.
Ta tưởng là Thôi Tri Vũ hoặc Tạ Hành Xuyên nên theo bản năng quay đầu lại.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, cả người ta như bị sét đ.á.n.h.
Cách ta không xa, Tề Chiêu đang đứng giữa biển người đông đúc.
Ánh đèn lay động hắt lên gương mặt hắn.
Vẫn là dung mạo ấy.
Vẫn là thiếu niên đế vương khiến ta rung động năm nào.
Hắn đang gọi tên ta.
Vừa gọi vừa vội vàng chen qua đám đông, ánh mắt hoảng loạn đến mức gần như mất kiểm soát.
Ngực ta bỗng đau âm ỉ.
Ta lập tức ném bạc xuống quầy, đeo mặt nạ lên rồi kéo Quả Quả hòa vào dòng người.
Ta dẫn con bé rẽ vào một con đường xuống núi vắng vẻ.
Nơi ấy đèn l.ồ.ng đã thưa dần, xung quanh cũng không còn nhiều người qua lại.
Từ khoảng tối đó, ta có thể nhìn thấy rất rõ bóng dáng Tề Chiêu dưới chân núi.
Hắn đang gỡ từng chiếc mặt nạ trên mặt người khác.
“Nguyệt Thanh…”
Gỡ một chiếc, lại gọi một tiếng.
Giọng nói khàn khàn mà khẩn thiết.
Tựa như đang ôm hy vọng cuối cùng.
Ta lặng lẽ nhắm mắt lại, không nhìn thêm nữa.
Quả Quả đứng bên cạnh nhỏ giọng hỏi:
“Sư phụ…”
“Đó là người đã phụ bạc sư phụ sao?”
Ta khẽ lắc đầu.
“Không phải.”
“Giữa ta và hắn…”
“Không ai nợ ai cả.”
Sau khi Tề Chiêu nhận lại thanh chủy thủ, hắn cũng không hề nhắc thêm điều gì.
Ta tự nhiên cũng thuận theo, tiếp tục làm một hoàng hậu hoàn mỹ đến mức không ai bắt bẻ được.
Ba tháng sau đại hôn, đêm nào hoàng đế cũng nghỉ lại Khôn Ninh cung.
Nhưng bụng ta vẫn không có động tĩnh.
Phụ thân nổi giận lôi đình.
Ông gọi ta về Đào phủ mắng suốt nửa canh giờ, còn ép ta đưa hai vị biểu tỷ trong tộc nhập cung.
“Đồ vô dụng!”
“Đào gia sao lại sinh ra thứ ngu xuẩn như ngươi!”
Ông chỉ thẳng vào mặt ta mà quát lớn.
Thái hậu bên kia cũng liên tục gây áp lực.
Ngự y ngày ngày tới bắt mạch, thậm chí còn âm thầm nghi ngờ ta là “nữ nhân bằng đá”, trời sinh không thể sinh con.
Nhưng ta không cách nào giải thích.
Bởi từ đầu đến cuối…
Tề Chiêu chưa từng thực sự viên phòng với ta.