Phượng Hoàng Rời Khỏi Hoàng Thành

Chương 7



 

Rời khỏi con đường nhỏ từ Thanh Sơn Quán xuống núi, phố xá phía dưới càng lúc càng náo nhiệt.

Đèn đuốc sáng rực hai bên bờ sông, tiếng người nói cười hòa lẫn tiếng rao hàng, khiến cả màn đêm cũng trở nên sống động.

Nghĩ bụng Tề Chiêu tìm không thấy ta, có lẽ đã sớm rời đi, ta mới chậm lại bước chân, dẫn Quả Quả ghé vào một trà quán ven sông nghỉ chân.

Quả Quả nhận ra tâm trạng ta có phần khác lạ nên cũng ngoan ngoãn hơn thường ngày.

Con bé ôm đĩa bánh ngồi cạnh ta, vừa ăn vừa uống trà, không quấy phá lấy một câu.

“Ngai vị hoàng hậu bỏ trống suốt hai năm rồi.”

“Không biết lần này tiểu thư nhà ai có phúc phận được bệ hạ để mắt tới.”

Một nam t.ử ngồi bàn bên vừa nói vừa ngửa đầu uống cạn chén trà.

Người còn lại lập tức tiếp lời:

“Ta thấy ấy à…”

“Chỉ có Thôi tướng quân mới khiến bệ hạ để tâm hơn đôi chút.”

“Cũng chưa chắc.”

Một người khác chen vào.

“Năm đó Tiên hoàng hậu Đào thị chẳng phải cũng là kỳ nữ hiếm có sao?”

Một đứa bé ngồi cùng bàn lập tức tò mò hỏi:

“Tiên hoàng hậu cũng biết cầm quân đ.á.n.h giặc à?”

Nam t.ử kia bật cười lắc đầu.

“Không phải.”

“Nhưng năm xưa, lúc Ung Châu bị vây, chính Tiên hoàng hậu Huệ Hiền đã cùng dân chúng cố thủ cô thành.”

“Một nữ nhân tay không tất sắt mà dám đối mặt với thiên quân vạn mã.”

“Chỉ riêng khí phách ấy thôi đã đủ khiến người khác khâm phục rồi.”

Ta vừa nghe đến thụy hiệu của mình, suýt nữa bị ngụm trà làm sặc.

Cảm giác nghe người khác nhắc tới bản thân như một người đã c.h.ế.t…

Thật sự có chút khó nói thành lời.

Ta vội đặt bạc xuống bàn rồi dẫn Quả Quả rời khỏi trà quán.

Tề Chiêu đã nhìn thấy ta.

Với tính tình của hắn, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ sai người lục soát khắp nơi.

Nếu lúc này còn không đi, chỉ sợ sẽ không kịp nữa.

Trước khi rời khỏi Ích Châu, ta để lại thư cho Thôi Tri Vũ và Tạ Hành Xuyên ở t.ửu lâu.

Ngay trong đêm, ta dẫn Quả Quả cùng hai tiểu nhị lặng lẽ rời thành.

“Sư phụ.”

Quả Quả ôm hành lý nhỏ chạy theo phía sau.

“Chúng ta đi đâu vậy?”

Ta ngẩng đầu nhìn màn đêm mênh mang phía trước, chậm rãi mỉm cười.

“Thiên hạ rộng lớn như thế…”

“Đương nhiên phải đi xem cho biết.”

Nơi đầu tiên ta quay lại là Ung Châu.

Năm năm trôi qua, Ung Châu bây giờ đã phồn hoa hơn trước rất nhiều.

Đứng bên kia bờ sông nhìn sang, hành cung năm xưa từng khiến ta choáng ngợp giờ được ánh chiều tà phủ lên một màu đỏ rực.

Ta gần như có thể tưởng tượng ra cảnh sắc nơi ấy.

Nếu đứng trong đình giữa hoa viên nhìn lên, hẳn sẽ thấy cả khoảng trời nhuộm đầy sắc đỏ.

Thật ra…

Đứng ngoài hoàng cung nhìn trời, mới biết bầu trời rộng đến nhường nào.

Khi còn là hoàng hậu, ta hiếm khi được xuất cung.

Ta thích nhất là đứng trên tầng cao nhất của Trích Tinh lâu trong hành cung, từ đó nhìn xuống toàn bộ Ung Châu.

Đôi khi Tề Chiêu cũng đứng bên cạnh ta.

Ánh hoàng hôn kéo dài bóng hai người dưới chân thành lầu.

Ở một khoảnh khắc nào đó, bóng của ta và hắn sẽ vô tình chạm vào nhau.

Có lần ta lén đưa tay ra.

Để cái bóng của mình chồng lên bóng tay hắn.

Giống như thật sự đang nắm tay nhau vậy.

Lần cuối cùng ta đứng ngắm hoàng hôn ở Ung Châu…

Sau lưng là bách tính cả thành.

Trước mặt là đại quân địch đen nghịt như sóng triều.

Khi ấy, Tề Chiêu cùng Thôi Tri Vũ đã chia quân làm hai đường, tiến đ.á.n.h những thành trì cuối cùng trước khi thẳng tiến Trường An.

Còn ta ở lại Ung Châu trấn thủ cùng phần binh lực còn sót lại.

Vốn dĩ mọi chuyện đều đã được tính toán rất chu toàn.

Đợi đến lúc quân địch phát hiện phần lớn binh lực đã rời khỏi Ung Châu, thì Trường An hẳn đã thất thủ.

Tề Chiêu sẽ chính thức đăng cơ.

Thôi Tri Vũ cũng sẽ dẫn quân quay lại đón ta về kinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Từ đó thiên hạ thống nhất.

Nào ngờ giữa chừng lại xảy ra biến cố.

Trong thành xuất hiện phản đồ, tiết lộ tin Ung Châu binh lực trống rỗng.

Mười vạn đại quân lập tức áp sát thành.

Mà trong tay ta khi ấy…

Chỉ còn hai vạn binh mã cùng vô số bách tính già yếu, phụ nữ và trẻ nhỏ.

Các đại thần đều khuyên ta lập tức rút lui.

Ta không đồng ý.

Ta tự tay sắp xếp nơi lánh nạn cho dân chúng.

Cũng tự mình bàn bạc chiến thuật với các tướng lĩnh.

Đến ngày thật sự phải xuất chiến, ta bước lên thành lầu.

Tự tay đ.á.n.h trống hiệu lệnh.

Tiếng trống vang vọng khắp thành trì, cổ vũ sĩ khí ba quân.

Ung Châu cứ thế gắng gượng cầm cự suốt ba ngày.

Cho đến khi lương thực cạn sạch.

Thuốc men cũng không còn.

Viện quân của Thôi Tri Vũ cuối cùng mới tới nơi.

hằng nguyễn

Mà cùng nàng trở về…

Còn có Tề Chiêu.

Người vốn dĩ lúc ấy nên đang ngồi trên long ỷ ở Trường An.

Quân địch đại bại.

Cổng thành mở rộng.

Khắp nơi đều là tiếng reo hò của dân chúng.

Ta đứng giữa ánh chiều rực rỡ, không chút do dự chạy thẳng về phía Tề Chiêu.

Lần ấy…

Ta không cần lén lút dùng cái bóng để chạm vào hắn nữa.

Ta có thể quang minh chính đại ôm lấy hắn trước mặt tất cả mọi người.

Khi đó ta từng cho rằng…

Từ nay về sau, những ngày tháng tốt đẹp cuối cùng cũng bắt đầu.

Nhưng rồi ta mới hiểu.

Giang sơn tuy khó lấy…

Nhưng giữ được lòng người còn khó hơn gấp bội.

Huống chi…

Trái tim của Tề Chiêu, từ đầu đến cuối ta vẫn chưa thật sự bước vào được.

Ta ở lại Ung Châu thêm hai ngày.

Đến ngày thứ ba, Thôi Tri Vũ tìm tới.

Nàng vừa nhìn thấy ta đã cười khổ.

“Bây giờ hoàng đế gần như lật tung cả Ích Châu lên để tìm ngươi rồi.”

Ta cùng Quả Quả nhìn nhau bật cười.

“Vậy chẳng phải Thôi tướng quân đang bận đến sứt đầu mẻ trán sao?”

Thôi Tri Vũ cố tình làm ra vẻ hung dữ, ghé sát lại gần.

“Ta vốn định cùng Hành Xuyên du sơn ngoạn thủy.”

“Kết quả lại phải chia người đi khắp nơi tìm ngươi.”

“Hay là…”

“Ta trói ngươi mang về giao cho hoàng đế nhé?”

Ta lập tức nghiêm túc chắp tay nhận sai.

“Đừng.”

“Ta biết sai rồi.”

Nói xong, ta lại tò mò hỏi:

“Nhưng ta cũng thấy lạ.”

“Sao hoàng đế lại đến Ích Châu?”

Thôi Tri Vũ nhướng mày.

“Nói là muốn đích thân tuần tra.”

“À đúng rồi…”

“Nghe nói vị đạo trưởng trụ trì ở Thanh Sơn Quán biết thuật triệu hồn.”

“Có lẽ hoàng đế định nhờ ông ta gọi hồn ngươi về đấy.”

Ta bật cười bất đắc dĩ.

“Xin tôn trọng người đã khuất đi.”

“Ta bây giờ…”

“Chỉ là một đầu bếp bình thường thôi.”