Phượng Hoàng Rời Khỏi Hoàng Thành

Chương 6



 

Ta đã nói sẽ cùng Tề Chiêu chung thuyền.

Nhưng ta cũng hiểu rõ hơn ai hết dù ngoài mặt hắn mỉm cười, trong lòng vẫn chưa từng hoàn toàn tin tưởng ta.

Sau khi có “thai”, mối quan hệ giữa ta và Tề Chiêu nhìn qua càng thêm ân ái.

Ta thường xuyên lui tới thư phòng hơn trước.

Cũng vì thế mà gặp Thôi Tri Vũ ngày một nhiều.

Mỗi lần ta mang canh đến, thường bắt gặp nàng đang cùng Tề Chiêu bàn bạc chính sự.

Hai người họ cực kỳ ăn ý.

Nhiều khi chỉ cần một ánh mắt, một câu nói lửng, đối phương đã hiểu được toàn bộ ý tứ phía sau.

Mà Thôi Tri Vũ lại hoàn toàn không nhận ra…

Tề Chiêu đôi lúc vẫn lặng lẽ nhìn theo bóng lưng nàng.

Theo lý mà nói, ta nên ghen mới phải.

Nhưng trước một nữ t.ử rực rỡ như Thôi Tri Vũ, ta thật sự không cách nào sinh lòng đố kỵ.

Ta cũng nên oán hận.

Chỉ là nếu muốn oán…

Có lẽ ta phải oán cả thế gian này mất.

Mà như thế thì quá mệt mỏi rồi.

Cho nên ta tiếp tục giả vờ như không biết gì cả.

Tiếp tục làm một hoàng hậu hoàn mỹ không chút tì vết.

Chỉ có điều…

Trái tim đôi khi lại bất chợt đau nhói.

Một nỗi đau âm ỉ không rõ nguyên do.

Mãi cho đến ngày Tề Chiêu bị vây khốn ở Bạch Lộc Sơn, ta mới hiểu được cảm giác ấy đến từ đâu.

Cuộc săn mùa thu năm đó được tổ chức tại Bạch Lộc Sơn.

Vì ta đang “mang thai”, Tề Chiêu không cho ta đi theo.

Đợi đến lúc tin tức hắn bị phản quân bao vây truyền về kinh thành, thì mọi chuyện đã trôi qua suốt một đêm.

Khi ấy phần lớn binh lực Ung Châu đều nằm trong tay Tề Chiêu.

Số còn lại, phụ thân vẫn chưa chịu giao ra.

Triều đình lập tức hỗn loạn.

Các đại thần đồng loạt yêu cầu phụ thân nhanh ch.óng xuất binh cứu giá.

Nhưng phụ thân lại tỏ ra do dự.

“Chưa chắc đây không phải kế điệu hổ ly sơn.”

“Nếu lúc này tùy tiện điều binh, rất dễ để lộ sơ hở.”

“Chi bằng nhân cơ hội này đ.á.n.h thẳng vào hậu phương phản quân.”

“Bệ hạ phúc lớn mạng lớn…”

“Bị vây thêm vài ngày ở Bạch Lộc Sơn cũng không đến mức mất mạng.”

Ta hiểu quá rõ.

Đối với phụ thân mà nói, chuyện Tề Chiêu bị vây lần này chẳng khác nào món quà trời ban.

Không cần hao tổn một binh một tốt, ông vẫn có thể khoanh tay đứng nhìn hoàng đế c.h.ế.t dần trong vòng vây.

Dù sao thì…

Ta “nhất định” sẽ sinh hoàng t.ử.

Đợi đến khi đứa trẻ lên ngôi, phụ thân sẽ danh chính ngôn thuận trở thành phụ chính đại thần, nắm giữ quyền lực thiên hạ.

Mà Thái hậu cùng ngoại thích…

Chưa chắc đã đấu lại được ông.

Đầu óc ta rối loạn như muốn nổ tung.

Một bên là lo lắng cho sự an nguy của Tề Chiêu.

Một bên lại đau đớn nhận ra số phận của chính mình nhỏ bé và bất lực biết bao.

Phụ thân sai người vào cung chăm sóc ta.

Nhưng ta lại nhất quyết đòi trở về phủ Thừa tướng.

Ông nhìn ta đầy hài lòng.

“Cũng không quá ngu ngốc.”

“Nếu hoàng đế thật sự xảy ra chuyện, bên phía Thái hậu chắc chắn sẽ không yên ổn.”

“Con quay về sớm là đúng.”

Ông ngồi nhàn nhã uống trà.

Thấy ta vẫn đứng im không động, liền nhíu mày.

“Còn đứng đó làm gì?”

“Người đang mang thai, phải biết giữ gìn thân thể.”

Ta không đáp.

Chỉ chậm rãi ra hiệu cho nha hoàn mang phượng ấn tới.

Sau đó nhìn thẳng vào phụ thân.

“Thừa tướng nghe chỉ.”

“Bản cung lệnh cho ông lập tức xuất binh đến Bạch Lộc Sơn cứu giá.”

Phụ thân sửng sốt.

Đợi hoàn hồn lại, ông lập tức đập mạnh chén trà xuống bàn.

“Làm càn!”

“Ngươi thật sự cho rằng mình là mẫu nghi thiên hạ sao?”

Ta chỉ khẽ lắc đầu.

Sau đó chậm rãi rút thanh chủy thủ từ trong tay áo ra.

Sắc mặt phụ thân lập tức thay đổi.

Ông vô thức lùi về sau một bước.

“Ngươi muốn g.i.ế.c cha mình?”

Ta không trả lời.

Chỉ xoay lưỡi d.a.o, chậm rãi đặt lên cổ bản thân.

Lưỡi chủy thủ lạnh buốt mà sắc bén.

Chỉ khẽ dùng lực, ta đã cảm nhận được dòng m.á.u ấm nóng chảy dọc theo cổ áo.

Phụ thân c.h.ế.t lặng.

“Ngươi…”

Ta nhìn ông, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

“Nếu ta c.h.ế.t trong phủ Thừa tướng…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Vậy mọi tính toán của phụ thân đều sẽ thành công cốc.”

Một hoàng hậu đang mang long t.h.a.i lại bất ngờ c.h.ế.t trong phủ mẹ đẻ.

Bất kể chân tướng ra sao, phụ thân cũng không thể thoát khỏi lời chỉ trích của thiên hạ.

Quan trọng hơn…

Ông sẽ mất đi quân cờ quý giá nhất trong tay mình.

Cuối cùng, phụ thân vẫn phải đồng ý xuất binh.

Trận chiến ấy đại thắng.

Nhưng…

Tề Chiêu căn bản không hề ở Bạch Lộc Sơn.

Tề Chiêu hồi cung vào ngày thứ hai sau khi phụ thân xuất binh.

Khoảnh khắc nhìn thấy hắn, ta còn tưởng mình đang hoa mắt.

Nhưng cơ thể lại phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ.

Ta gần như lập tức lao tới ôm chầm lấy hắn.

Vòng tay của hắn rất ấm.

Mùi hương quen thuộc trên người hắn khiến ta chua xót đến mức muốn bật khóc.

Trái tim đập loạn không thể khống chế.

Cũng chính trong giây phút ấy, ta mới thật sự hiểu rõ…

Hóa ra từ lúc nào không hay, ta đã yêu Tề Chiêu rồi.

Nhưng nhiều khi, hiểu rõ lòng mình lại là chuyện đau khổ nhất.

Ta buông hắn ra.

Lúc này mới nhìn thấy Thôi Tri Vũ đang đứng phía sau.

Bên tai vang lên giọng nói dịu dàng của Tề Chiêu:

“Làm nàng lo lắng rồi.”

“Không sao cả.”

“Mọi chuyện vốn đều nằm trong kế hoạch.”

Thôi Tri Vũ cũng mỉm cười nhìn ta.

“Nương nương.”

“Thần đã đưa bệ hạ bình an trở về.”

Đến lúc ấy ta mới hiểu.

Cái gọi là bị vây ở Bạch Lộc Sơn vốn chỉ là một cái bẫy.

Mục đích là để dụ toàn bộ gian thần lộ diện.

Mà trong kế hoạch ấy…

Từ đầu đến cuối đều không có sự tồn tại của ta.

Người thật sự cùng Tề Chiêu sóng vai bước đi…

Là Thôi Tri Vũ.

Khoảnh khắc nhận ra trái tim mình đã trao nhầm chỗ, mọi cảm xúc như hóa thành một tấm lưới khổng lồ siết c.h.ặ.t lấy tim ta.

Nỗi đau ấy âm thầm lan ra từng chút một.

Cho đến khi trước mắt tối sầm, ta hoàn toàn mất đi ý thức.

Lúc tỉnh lại, Tề Chiêu đang ngồi bên giường.

Hắn cúi đầu cẩn thận bôi t.h.u.ố.c lên vết thương trên cổ ta.

Động tác rất nhẹ.

Giọng nói cũng rất khẽ.

“Xin lỗi.”

“Để nàng chịu đau rồi.”

Ôn hòa.

Khách khí.

Giữa chúng ta vẫn luôn là như vậy.

Tựa như hai vị khách xa lạ đối đãi với nhau bằng sự tôn trọng vừa đủ.

Ta bỗng nhớ tới dáng vẻ của hắn khi đứng cạnh Thôi Tri Vũ.

Thoải mái.

Tự nhiên.

Không hề có khoảng cách.

Những điều ấy…

Là thứ ta chưa từng có được.

Có lẽ nếu không nhận ra tình cảm của mình, ta cũng sẽ không để tâm nhiều như thế.

Bình yên sống qua ngày…

Vốn mới là điều ta từng mong muốn.

Giống như thuở còn ở Đào gia.

Các tỷ muội tranh nhau châu báu trang sức.

Ta không có tư cách tranh giành.

Cho nên chỉ lặng lẽ nhặt lấy món đồ bị người khác bỏ lại.

Bây giờ cũng vậy.

Ta không có tư cách tranh đoạt tình cảm của ai.

Tề Chiêu chịu cho ta chút tôn trọng…

Đã là quá đủ rồi.

Ta chống tay ngồi dậy.

Khẽ lên tiếng:

“Tạ bệ hạ.”

“Thần thiếp không sao.”

Tề Chiêu trầm mặc rất lâu.

Sau đó mới thấp giọng nói:

“Nàng lấy tính mạng ra mạo hiểm như vậy…”

“Thật sự không đáng.”

Ta nhìn hắn, bất giác mỉm cười.

hằng nguyễn

“Thần thiếp đã nói rồi.”

“Nguyện cùng bệ hạ chung thuyền…”

“Chưa bao giờ là lời nói suông.”