Quán Cơm Liên Giới

Chương 328



Kha Yến Hoa: "Vậy chẳng phải cô vừa là bà chủ vừa là bếp trưởng à, giỏi thật đấy!"

Cô ta c.ắ.n một miếng bánh củ cải trong tay, mắt càng lúc càng sáng. Bánh không lớn, tầm bốn năm miếng là hết, vỏ ngoài được áp chảo đến vàng giòn, vừa c.ắ.n đã phát ra tiếng rôm rốp vui tai, ngay sau đó là hương thơm và vị ngọt thanh của củ cải sợi lan tỏa, ở giữa còn có một con tôm đã được chiên giòn thơm lừng, càng nhai càng thấy ngon.

"Ngon thật sự." Kha Yến Hoa nói: "Vừa giòn vừa thơm, tôi ăn thêm cái nữa được không?"

Lúc này cô mới chợt nhớ ra: "Cô tên là Nam Đồ! Cô là người được điểm tuyệt đối ở vòng sơ loại đó hả!"

Nam Đồ đưa luôn đĩa bánh củ cải cho cô ấy, mỉm cười: "Cứ lấy thoải mái."

TBC

Trong lòng Kha Yến Hoa đầy bất ngờ, cô còn tưởng đầu bếp có thể giành hạng nhất cùng Hình Cao Kiệt của Vân Đỉnh Thực Phủ phải là người ít nhất cũng ngoài năm mươi tuổi, không ngờ lại là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, còn tốt bụng làm bánh chia cho mọi người ăn.

Nhân viên cũng được chia phần bánh, vốn dĩ đã ngửi mùi thơm ngây ngất không nỡ rời đi, nghĩ bụng chỉ cần ngửi thêm chút cũng thấy lời rồi, ai dè cuối cùng còn thật sự được ăn.

Trong tiếng cảm ơn rộn ràng, một đĩa bánh củ cải to bị chia sạch.

Nhân viên cầm phần đáy bánh củ cải còn hơi nóng, thổi phù phù vài cái rồi không đợi được nữa mà nhét thẳng vào miệng.

Thơm thật đấy, giòn thật đấy! Rõ ràng nguyên liệu chỉ là củ cải và bột mì đơn giản, thêm chút tôm và dầu ăn mà lại tạo ra hương vị đậm đà mộc mạc, vỏ ngoài giòn rụm đúng kiểu khiến người ta sung sướng khi nhai, thơm nức cả mũi, bên trong vẫn giữ được độ ngọt thanh và mềm dẻo của củ cải, thêm vị tôm tươi đậm đà, ăn xong môi miệng bóng loáng vì dầu, còn không nhịn được mà l.i.ế.m đầu ngón tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một cái bánh củ cải ăn xong, thái độ của nhân viên đối với Nam Đồ lập tức trở nên thân thiện hơn hẳn. Nam Đồ nhân cơ hội hỏi khéo về vài dụng cụ cô chưa từng thấy, nhân viên liền nhiệt tình bước tới, vừa làm mẫu vừa giải thích tỉ mỉ chi tiết.

Nam Đồ lại hỏi: "Bao giờ thì bốc thăm?"

"Thứ tự nếm món trong trận chung kết không cần bốc thăm." một nhân viên giải thích: "Vì đều là cùng một món ăn, ban giám khảo cho rằng tốc độ làm món cũng là một ưu thế của thí sinh, không cần dùng bốc thăm kiểu dựa vào may rủi để phân định."

Không ai muốn món ăn mình làm ra bị chấm cuối cùng. Ăn cùng một món lặp đi lặp lại của mấy thí sinh trước, dù chưa no cũng đã ngán rồi. Đã vậy ai cũng cho rằng xếp sau là bất lợi, thì hãy tự dựa vào thực lực mà giành lấy suất chấm trước.

Ý tưởng này là do McKie đề xuất, với góc nhìn của đạo diễn thì để tất cả thí sinh cùng làm một món là hơi thiếu điểm nhấn, chi bằng thêm chút áp lực cho họ. Biết đâu trong quá trình thi sẽ có "bất ngờ" gì đó xuất hiện.

Nam Đồ cũng thấy cách làm này không tệ, cô cũng sợ mình bốc trúng vị trí xui xẻo, nhưng nếu là tính theo tốc độ nấu ăn thì cô lại rất tự tin. Thế là cô hỏi tiếp: "Mấy thứ tôi mang theo khi nào thì kiểm tra xong?"

"Sắp xong rồi." Có người kiên nhẫn đáp lại cô.

Đúng lúc này, vị đầu bếp trung niên từng châm chọc Nam Đồ nãy giờ lại lớn tiếng bất mãn: "Trả d.a.o bếp cho tôi mau! Cái này không thuận tay chút nào!"

Bành Hạo thấy phiền hết sức. Tuy đã vào được chung kết nhưng toàn là tin xấu dồn dập kéo đến. Trước tiên là chuyện d.a.o kéo của ông ta, bình thường ông ta rất lệ thuộc vào robot nhà bếp, lần này lại bị cấm dùng robot. Mà như vậy còn đỡ, vì làm há cảo tôm pha lê không đòi hỏi kỹ thuật d.a.o quá cao siêu.