Quán Cơm Liên Giới

Chương 329



Ngay sau đó lại nhận được tin thứ tự nếm món không dựa vào bốc thăm nữa. Lại trúng ngay điểm yếu khác của Bành Hạo, ông ta nấu ăn rất chậm.

Nếu còn bốc thăm thì còn hy vọng đứng ở nửa đầu, giờ thì hết đường rồi, chắc chắn bị xếp ở phần sau.

Đã thế, mấy nhân viên xung quanh lại cứ nhìn về phía đống nguyên liệu ông ta vứt vào thùng rác.

Sao? Cũng muốn ông ta bắt chước cô gái kia làm gì đó cho họ ăn sao?

Ông ta đến đây để thi đấu, không phải nấu ăn cho đám người này! Biết mời ông ta nấu một món thì tốn bao nhiêu tiền không?

Mà nhân viên cũng chẳng hiểu vì sao, không ai chọc vào ông ta, Bành Hạo lại nổi giận đùng đùng.

Bành Hạo cứ tưởng bộ dạng nổi giận đùng đùng của mình như núi lửa phun trào, nhưng trong mắt nhân viên, ông ta chỉ như ống khói nhả ra vài luồng khói xanh mà thôi, đúng kiểu gào cho oai. Họ đâu phải là học trò dưới trướng ông ta, đợi thi xong thì ai lo chuyện nấy, ai rảnh mà dỗ dành. Nên đến cả trấn an cũng chỉ cho có lệ: "Đây là quy trình bắt buộc, sẽ trả lại ngay thôi."

Thật ra câu đó không sai, chờ thêm vài phút, nguyên liệu và dụng cụ của Nam Đồ sau khi kiểm tra xong cũng được trả lại, có vài người đứng chứng kiến quá trình Nam Đồ kiểm tra xem có đúng như lúc giao nộp không.

Nam Đồ xem kỹ từng món rồi mới gật đầu. Công nghệ ở thế giới tinh tế không chê vào đâu được, tôm vẫn đang nhảy nhót trong bể nước chuyên dụng, nguyên liệu khác cũng được bảo quản cẩn thận trong hộp giữ tươi. Tất cả dụng cụ bếp đều được sắp xếp đúng như lúc cô mang đến, không sai một ly.

Còn Bành Hạo thì chẳng vui vẻ được vậy.

Một vài thứ bị đảo thứ tự, thậm chí còn thiếu mất vài món.

"Thìa đong gia vị của tôi đâu?"

Ông ta nhận được một câu trả lời cứng nhắc: "Thìa đong có chức năng cân đo là vật bị cấm dùng trong thi đấu, sau khi thi xong sẽ trả lại cho ông."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vậy tôi dùng cái gì?" Bành Hạo cau có nói.

Nhân viên đi lấy bộ thìa đong do ban tổ chức chuẩn bị. Khi nhìn thấy có mấy loại thìa đong với chất liệu và kích cỡ khác nhau, ông ta dừng lại một chút, chọn cho Bành Hạo cái có cảm giác nặng tay nhất.

Cứ tưởng mình là đầu bếp nổi tiếng lắm sao? Ngạo mạn như vậy. Chỉ vì thấy Bành Hạo cắt măng loạn cả lên, cắt xong một mớ vứt luôn vào thùng rác, nên mới liếc nhìn vài cái mà đã bị Bành Hạo trừng mắt mấy lần, ánh mắt kia thiếu điều muốn viết thẳng hai chữ "khinh thường". Nhân viên khẽ bĩu môi.

Sau khi Nam Đồ kiểm tra xong, mọi thứ được chuyển đến khu vực bàn bếp của cô.

Việc cho kiểm tra chỉ là để xác nhận đồ vật không bị hỏng hóc, sau đó vẫn phải niêm phong lại, đến lúc thi đấu mới được mở ra.

***

Chỉ còn chưa đến hai mươi phút nữa là chung kết bắt đầu, Hình Cao Kiệt mới thong thả bước đến.

Các đầu bếp khác lần lượt tiến đến bắt chuyện. Ai được Hình Cao Kiệt gọi đích danh thì mặt mày rạng rỡ, như được ban vinh dự.

Danh tiếng của Vân Đỉnh thực phủ không cần bàn cãi, trong số các nhà hàng mà các đầu bếp ở đây dựa vào thì không ai sánh kịp. Mà về món há cảo tôm pha lê, Hình Cao Kiệt càng là đỉnh cao trong giới.

Khắc Yến Hoa chỉ chào hỏi vài câu rồi quay lại hỏi Nam Đồ: "Cậu không qua chào hỏi à?"

Nam Đồ lắc đầu: "Tôi không quen ông ta."

TBC

Khắc Yến Hoa có phần kinh ngạc, nhìn Nam Đồ điềm nhiên như không, chẳng giống nói dối. Bèn tự an ủi, điểm số vòng loại không thể giả được, tay nghề của Nam Đồ chắc chắn không tệ, chẳng qua chưa từng nghe qua Vân Đỉnh thực phủ và Hình Cao Kiệt, chắc cô ấy mới chuyển từ hành tinh khác đến!