CHƯƠNG 16: CHÂN LINH HÓA KIM, TẠ ƠN CHỦ QUÁN
Nơi giao thoa giữa hoàng tuyền và trần thế vĩnh viễn chìm trong một màn sương mù xám ngoét, đặc quánh như thể tụ tụ tất cả những u uất, oán hận của ngàn năm nhân gian. Quán Trọ Âm Dương đứng sừng sững giữa hư không tịch mịch, bốn góc mái hiên cong v.út treo những chiếc đèn l.ồ.ng làm bằng da người, ánh lửa lân tinh sắc xanh ma mị bên trong khẽ lay động, hắt những quầng sáng yếu ớt vào cõi hư vô. Gió âm ty thổi qua, chuông gió làm từ xương ngón tay va vào nhau phát ra âm thanh lách cách, lạnh lẽo, đều đặn vang vọng.
Bên trong quán trọ, không khí đặc quánh mùi gỗ mục quyện lẫn với hương Chiêu Hồn thoang thoảng mang theo cái lạnh thấu xương của cõi c.h.ế.t. Phạn Nguyệt đã trở về, ngồi yên vị sau chiếc quầy gỗ mun đen bóng quen thuộc. Nàng khoác trên mình bộ huyết y đỏ rực như hoa bỉ ngạn, làn da trắng nhợt nhạt gần như trong suốt đối lập hoàn toàn với mái tóc đen dài xõa tung trên vai. Đôi mắt nàng sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, thong thả nhìn chăm chú vào lò gốm u minh đang rực lửa ở góc phòng. Nàng không có nhịp tim, l.ồ.ng n.g.ự.c không hề phập phồng, hơi thở cũng lạnh ngắt. Đối với nàng, chuyến đi dạo nơi trần thế vừa qua chẳng qua cũng chỉ là một ván cờ giao dịch bình đẳng, sòng phẳng đến tàn nhẫn.
Cánh cửa gỗ dày nặng của quán trọ khẽ dịch chuyển, không một tiếng động. Từ trong làn sương xám ngoét ngoài cửa, một bóng hình hư ảo chầm chậm bước vào. Thân xác phàm trần của Tô Nhược Hằng sau khi chìm xuống hồ băng vạn trượng ở dương gian đã triệt để phân hủy, giờ đây trở về nơi này chỉ còn là một mảnh chân linh nguyên bản. Nàng không còn khoác bộ hỷ phục rách rưới hay chiếc áo choàng lông cáo sờn cũ, tàn hồn của nàng lơ lửng giữa không trung, mang theo một vẻ thanh khiết, nhẹ nhàng chưa từng có.
Phạn Nguyệt không cử động, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn mun theo nhịp điệu đều đặn. Nàng ngước mắt nhìn vị khách hàng của mình, giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo nhưng không có chút độ ấm: “Khế ước đã thành, Tiêu Cảnh Hoài sống dở c.h.ế.t dở giữa phế tích hoàng cung, tự hủy hoại bản thân trong tuyệt vọng. Vở kịch báo thù này, ngươi xem có vừa mắt không?”
Tô Nhược Hằng dừng lại giữa sảnh đường của quán trọ. Lần này, khi đối mặt với Phạn Nguyệt, đôi mắt trống rỗng từng tràn ngập huyết lệ và oán hận thấu xương tủy của nàng đã không còn một tia hung hãn nào nữa. Sự phản bội tàn nhẫn nơi hồ băng ngày đại hàn, những lời đường mật nhân danh “đại cục” và “tiền đồ” ích kỷ của Tiêu Cảnh Hoài bấy lâu nay đè nặng lên tâm can nàng, nay đã được gột rửa một cách triệt để thông qua cái bẫy tàn khốc mà chủ quán Âm Dương đặt ra.
Xung quanh tàn hồn của Tô Nhược Hằng, luồng oán khí màu tím đậm đặc, đặc quánh như con rắn độc từng cuộn lên bên lò gốm u minh trong ngày đầu tiên nàng đến đây, giờ đây bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt. Từng mảng oán niệm màu tím bấy lâu nay trói buộc linh hồn nàng chầm chậm tách ra, nương theo ngọn lửa lân tinh của quán trọ mà tan biến vào hư không không một tiếng động. Áp lực tâm lý của sự hận thù, xiềng xích của tình thâm dối trá vây hãm nàng suốt một kiếp người kinh thương lẫy lừng đã hoàn toàn sụp đổ dưới sự tĩnh lặng tột cùng của cuộc báo thù.
Nàng nhìn vào lò gốm u minh đang âm ỉ cháy, cảm nhận được sự giải thoát thực sự đang lan tỏa khắp các kinh mạch hư ảo của linh hồn. Kẻ chiến thắng vĩnh viễn bình tĩnh, nàng không cần phải gào thét, không cần phải phát điên trước mặt kẻ phụ bạc để chứng minh sự tổn thương của mình. Nhìn Tiêu Cảnh Hoài tự tay hủy hoại đi đôi chân chiến thần, ôm chiếc áo cũ rách nát mà hóa điên trong nước mắt giữa hoàng cung sụp đổ, nỗi u uất trong lòng nàng đã triệt để hóa thành hư vô.
“Ta đã thấy tất cả.” Tô Nhược Hằng cất tiếng, giọng nói của nàng không còn khàn đặc như hai viên sỏi cọ xát vào nhau nữa, mà trở nên thanh thoát, nhẹ nhàng vô biên. “Nhìn hắn nhân danh đại cục để rồi mất sạch tất cả, từ tài sản, vương vị cho đến lý trí… Ta cuối cùng cũng hiểu được sự ngu muội của bản thân năm xưa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phạn Nguyệt vẫn giữ khuôn mặt bình thản, không một chút gợn sóng trước sự xúc động của khách hàng, lòng trắc ẩn vĩnh viễn là thứ nàng không sở hữu. Nàng chỉ dịu giọng, tay thong thả rót một chén trà vong xuyên nghi ngút khói đen, đẩy về phía trước: “Quán Trọ Âm Dương mở cửa không phải để nghe lời cảm thán. Hận thù đã trả, khế ước của ngươi đã hoàn thành, thứ ta cần là phần thưởng tương xứng.”
Tô Nhược Hằng khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản chạm đến tận cùng của chân linh rách nát. Ngay khi oán khí màu tím hoàn toàn tan biến sạch sẽ, một hiện tượng kỳ vĩ đột ngột diễn ra bên trong sảnh đường u tối của quán trọ. Từ sâu trong tâm can của tàn hồn Tô Nhược Hằng, một luồng ánh sáng vàng ròng, rực rỡ và tinh khiết bắt đầu bùng lên, chiếu sáng khắp những vách gỗ mun ẩm mốc bấy lâu nay.
Đó là công đức và tinh hoa của một thiên kim kinh thương từng cứu sống hàng vạn con người, từng một thời xoay chuyển tài lực cả một vương triều. Chân linh của nàng không hề biến thành hắc khí lệ quỷ để làm chất dinh dưỡng thô bạo cho lò gốm, mà dưới sự buông bỏ vĩ đại của tình thâm dối trá, toàn bộ linh hồn nàng đã chính thức hóa thành những hạt bụi vàng ròng lấp lánh, bay lượn giữa không trung tựa như một dải ngân hà thu nhỏ.
Chân linh hóa kim, thứ ánh sáng thuần khiết độc nhất vô nhị ấy bủa vây lấy không gian, xua tan đi phần nào màn sương mù xám ngoét của hoàng tuyền. Sự giải thoát hoàn toàn này là đòn vả mặt tĩnh lặng nhất dành cho sự ích kỷ của Tiêu Cảnh Hoài — kẻ cả đời truy cầu tài lực, quyền lực tối cao nhưng đến c.h.ế.t cũng không thể chạm vào thứ ánh sáng công đức rực rỡ này của người con gái hắn từng vứt bỏ.
Dải kim quang lấp lánh uốn lượn một vòng quanh chiếc bàn mun đen, sau đó chầm chậm tụ tụ lại thành một bóng hình mờ ảo của Tô Nhược Hằng trước mặt Phạn Nguyệt. Áp lực tâm lý từ sự thù hận đã biến mất, chỉ còn lại sự thanh thản, tự tại của một linh hồn vĩnh viễn bước ra khỏi luân hồi đau khổ của trần thế.
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm, không có nhịp tim của chủ quán Quán Trọ Âm Dương. Nàng biết, sau giây phút này, linh hồn nàng sẽ vĩnh viễn thuộc về nơi đây, trở thành một phần sức mạnh ngự trị trong lò gốm u minh, không bao giờ còn có thể nếm trải mùi vị của nhân gian hay tình yêu dối trá nữa. Nhưng nàng không hề hối hận, không có lấy một chút tiếc nuối hay oán hận khôn nguôi cho kiếp người thê t.h.ả.m cũ.
“Trả giá bằng linh hồn, đổi lấy một hồ băng nhuốm m.á.u của kẻ phụ bạc… Giao dịch này, Tô Nhược Hằng ta tâm phục khẩu phục.” Thanh âm của nàng vang lên, trong trẻo và vang dội khắp quán trọ, mang theo sự kiêu ngạo của một thiên kim tiểu thư thực sự, cốt cách mới hoàn toàn ngự trị.
Nàng đưa hai tay lên ngang n.g.ự.c, tà áo bằng kim quang lay động kiêu sa trước gió âm ty. Đối mặt với vị chủ quán lạnh lùng, tàn nhẫn không tim đã giúp mình hoàn thành tâm nguyện báo thù vĩ đại nhất đời, Tô Nhược Hằng chầm chậm cúi thấp người xuống. Động tác của nàng vô cùng cung kính, từ tốn và trang nghiêm, dâng hiến toàn bộ phần linh hồn tinh khiết nhất của mình cho khế ước cổ xưa mà không một chút do dự.
Bầu không khí tang tóc, bế tắc của vương phủ phồn hoa ngoài kia đã vĩnh viễn khép lại phía sau lưng nàng, để lại cuộc chiến vương quyền và câu hỏi về ngai vàng vương vị cho những kẻ tham lam tự sinh tự diệt giữa gió tuyết mùa đông. Còn ở nơi này, giữa Quán Trọ Âm Dương tịch mịch, chỉ có sự kết thúc viên mãn của một kiếp người đau khổ.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tô Nhược Hằng cúi đầu hành lễ với Phạn Nguyệt.