CHƯƠNG 17: CHÉN CANH LÃNG QUÊN, ĐÓN CHỜ VỊ KHÁCH TIẾP THEO
Màn sương mù nơi hoàng tuyền chưa bao giờ tan biến, nó vĩnh viễn đặc quánh một màu xám ngoét như tro tàn của nhân gian, quấn quýt bên những vách gỗ mun đen bóng của Quán Trọ Âm Dương. Tiếng chuông gió làm từ xương ngón tay treo nơi góc mái hiên cong v.út vẫn phát ra những âm thanh lách cách lạnh lẽo, đều đặn vang lên trong không gian tịch mịch. Ánh lửa lân tinh sắc xanh ma mị bên trong những chiếc l.ồ.ng đèn da người khẽ lay động, hắt lên mặt bàn gỗ mun những quầng sáng hư ảo, cô độc.
Phạn Nguyệt ngồi yên vị sau quầy, huyết y đỏ rực như hoa bỉ ngạn xõa tung trên nền đất lạnh ngắt. Đôi mắt nàng sâu thẳm, trống rỗng không một chút độ ấm, thong thả nhìn dải kim quang lấp lánh của chân linh Tô Nhược Hằng đang dần dần lắng xuống. Nàng không có nhịp tim, n.g.ự.c không hề phập phồng, hơi thở cũng lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm. Một kiếp báo thù thê lương, đẫm m.á.u của thiên kim kinh thương nơi trần thế ngoài kia cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết thúc sòng phẳng nhất trên bàn cân khế ước của nàng.
Nàng vươn ngón tay thon dài, móng tay sơn màu đỏ thẫm khẽ đẩy một chén sứ thanh hoa cổ kính về phía trước. Bên trong chén, một thứ chất lỏng màu xám nhạt, đùng đục, không một chút gợn sóng đang tỏa ra làn khói mỏng nhàn nhạt. Đó chính là chén canh lãng quên của u minh cõi c.h.ế.t, thứ có thể bôi xóa đi toàn bộ oán hận, tình thâm dối trá và cả những ký ức kinh hoàng nơi đáy hồ băng vạn trượng của một kiếp người phàm trần.
“Uống đi.” Phạn Nguyệt dịu giọng, thanh âm nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng băng nứt vào mùa đông nhưng lại mang theo một áp lực tâm lý vô hình, định đoạt số phận của linh hồn trước mặt. “Khế ước đã hoàn thành, nợ cũ đã đòi xong. Kẻ phụ bạc ngươi đang sống dở c.h.ế.t dở, hóa điên ôm áo cũ trong phế tích hoàng cung. Trần duyên đã đứt, chén canh lãng quên này sẽ giúp ngươi triệt để buông bỏ cái tên Tô Nhược Hằng.”
Mảnh chân linh hóa kim của Tô Nhược Hằng lơ lửng trước quầy gỗ mun, dải ánh sáng vàng ròng tinh khiết tỏa ra quanh thân nàng khẽ lay động nhịp nhàng. Nàng nhìn chén canh lãng quên trên mặt bàn, trong đôi mắt hư ảo không còn một giọt huyết lệ nào nữa, sự tĩnh lặng và thanh thản tột cùng hiện rõ trên gương mặt thanh tú. Sự vả mặt trong tĩnh lặng bấy lâu nay nay đã chuyển hóa thành sự buông bỏ vĩ đại nhất của linh hồn, khi kẻ chiến thắng thực sự không còn bận lòng về sự tồn tại hèn mọn của kẻ thua cuộc nữa.
Nàng vươn đôi bàn tay làm bằng ánh sáng kim quang nhạt nhẽo, chầm chậm nâng chén sứ thanh hoa lên ngang tầm mắt. Áp lực tâm lý từ mối thù hận sâu nặng ngàn năm nay đã hoàn toàn tiêu tán vào ngọn lửa u minh, khiến động tác của nàng trở nên ung dung, từ tốn đến lạ lùng. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt, không gợn sóng của Phạn Nguyệt, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười tạ ơn đầy kiêu ngạo của một thiên kim kinh thương lỗi lạc.
“Tiêu Cảnh Hoài luôn nhân danh đại cục và tiền đồ để cướp đoạt tất cả của ta, hắn nghĩ ta sẽ vĩnh viễn c.h.ế.t chìm trong sự tuyệt vọng dưới hố băng lạnh giá.” Tô Nhược Hằng cất tiếng, giọng nói của nàng lúc này vô cùng nhẹ nhàng, trong trẻo tựa như tiếng chuông ngân vang giữa cõi u linh. “Nhưng đến hôm nay, nhìn hắn tự hủy hoại bản thân trong vũng bùn ô nhục, ta mới nhận ra cái đại cục mà hắn trân quý nhất hóa ra lại rẻ mạt đến mức này. Chén canh này, ta uống.”
Nói đoạn, Tô Nhược Hằng không một chút do dự, thong thả ngửa đầu dốc cạn chén canh lãng quên. Thứ chất lỏng màu xám nhạt trôi xuôi vào lòng chân linh, từng chút một bôi xóa đi những ký ức đẫm m.á.u về một phủ Thừa tướng thối rữa, về một vương phủ hỷ sự dối trá, và về cả cái tên Tiêu Cảnh Hoài từng khiến nàng phải chịu muôn vàn uất ức. Ánh sáng vàng ròng quanh thân nàng chợt bùng lên một lần cuối cùng, rực rỡ vô biên rồi chầm chậm thu liễm lại thành một khối ngọc thạch kim quang thuần khiết, không còn vương một chút bụi trần của dương thế.
Phạn Nguyệt thản nhiên nhận lại chiếc chén sứ rỗng, ngón tay sơn màu đỏ thẫm tùy ý đặt nó sang một bên. Nàng không đưa mắt nhìn theo, khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ lãnh đạm, vô cảm vốn có của một chủ quán không tim. Đối với nàng, sự giải thoát hay hóa điên của con người chẳng qua cũng chỉ là kết quả hiển nhiên của một trò chơi giao dịch sòng phẳng mà thôi.
Chân linh của Tô Nhược Hằng sau khi uống cạn chén canh lãng quên đã hoàn toàn mất đi toàn bộ ký ức của kiếp người phàm trần. Bóng hình kim quang của nàng chầm chậm xoay người, gót hài hư ảo nhẹ nhàng bước ra khỏi cửa Quán Trọ Âm Dương, đi về phía cây cầu đá cổ kính sần sùi đang bắc ngang qua dòng sông Vong Xuyên đầy hắc khí gầm rú phía xa. Đó chính là cầu Nại Hà — con đường độc nhất dẫn lối cho những tàn hồn rũ bỏ trần duyên bước vào cõi vĩnh hằng.
Nàng bước qua cầu Nại Hà một cách ung dung, tự tại, tà áo làm bằng những hạt bụi vàng lấp lánh khẽ tung bay trước luồng gió âm ty lạnh ngắt. Từng bước chân nàng đặt xuống thành cầu đá rêu phong, những đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực hai bên bờ sông như đang rủ đầu chào đón một linh hồn vừa bước ra khỏi bể khổ trầm luân. Sự ra đi của nàng cô độc nhưng uy nghiêm tột cùng, để lại phía sau lưng một kiếp người kinh thương lẫy lừng đã hoàn toàn khép lại, biến những oán hận thê lương ngoài biên ải hoang vắng thành một dấu chấm hết thầm lặng, định đoạt số phận của những kẻ tham lam quyền lực ngoài kia.
Tiêu Cảnh Hoài lúc này ở trần thế có lẽ đang ôm chiếc áo cũ rách nát mà ngủ thiếp đi trong nước mắt giữa hoàng cung phế tích, tàn phế đôi chân và hóa điên trong sự hối hận muộn màng. Nhưng tất cả những điều đó giờ đây đã vĩnh viễn không còn liên quan đến linh hồn đã bước qua cầu Nại Hà nữa. Nàng đã đi vào cõi hư vô, để lại cho hắn một khoảng trống tuyệt vọng, t.h.ả.m hại đến tột cùng của một kiếp nhân sinh trắng tay, bất lực.
Không gian bên trong Quán Trọ Âm Dương trở lại sự im lặng đáng sợ, ngột ngạt quen thuộc của cõi hoàng tuyền. Mùi hương Chiêu Hồn thanh lãnh vẫn tỏa ra nhàn nhạt từ lò gốm u minh ở góc phòng, ngọn lửa lân tinh sắc xanh ma mị khẽ l.i.ế.m láp vào những thành gốm đen bóng, hấp thụ trọn vẹn chút oán khí màu tím cuối cùng của kiếp trước vừa tan biến sạch sẽ.
Phạn Nguyệt thong thong đứng dậy từ sau quầy gỗ mun, tà áo huyết y đỏ rực quét trên sàn nhà lạnh giá không một tiếng động. Nàng không nổi giận, không khóc lóc, cũng chẳng có một ánh mắt tiếc nuối nào cho mối tình thâm dối trá vừa mới kết thúc đẫm m.á.u kia. Sự chủ động vĩnh viễn thuộc về nàng, và bàn cờ khế ước của nàng chưa bao giờ dừng lại vì bất kỳ một vong hồn nào.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nàng chậm rãi bước đến bên chiếc giá nến làm bằng đồng rỉ sét đặt ở chính giữa sảnh trọ. Trên giá nến, hàng vạn ngọn nến làm bằng sáp trắng đại diện cho những oán niệm của nhân gian đang đứng sừng sững, đa số đã lụi tàn thành những đống sáp vụn lạnh ngắt. Phạn Nguyệt đưa bàn tay nhợt nhạt, thon dài ra sau lưng, từ trong không trung hư vô, một ngọn nến mới tinh, tỏa ra hắc khí nhàn nhạt và oán niệm màu tím đậm đặc đột ngột xuất hiện trong lòng bàn tay nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng thong thả đặt ngọn nến mới lên vị trí trung tâm của giá đồng. Đầu ngón tay nàng khẽ động, một ngọn lửa lân tinh sắc xanh ma mị lập tức bùng lên trên đỉnh nến, chiếu sáng một khoảng không gian nhỏ hẹp xung quanh. Ngọn nến mới vừa cháy lên, luồng oán khí từ bên trong đã cuồn cuộn bốc lên uốn lượn, mang theo mùi vị của một sự phản bội tàn nhẫn khác, một mối thù hận đẫm m.á.u mới của trần gian đang chầm chậm tìm đường dẫn lối đến Quán Trọ Âm Dương.
Màn sương mù xám ngoét bên ngoài cửa sổ nương theo ngọn lửa mới mà cuộn trào dữ dội hơn, tiếng chuông gió xương ngón tay lách cách vang lên dồn dập như tiếng bước chân của vị khách tiếp theo đang chật vật bước đi trên con đường hoàng tuyền lạnh lẽo. Một kiếp báo thù thê lương của Tô Nhược Hằng đã khép lại hoàn toàn, nhưng bàn cờ giao dịch bằng linh hồn và m.á.u của chủ quán không tim thì vĩnh viễn vẫn là một hầm ngục tàn nhẫn, mở cửa đón chờ những kẻ khốn khổ tiếp theo rơi vào đường cùng.
Cục diện triều đình, những lời đường mật nhân danh đại cục và tiền đồ vương vị dối trá của thế gian ngoài kia vẫn tiếp diễn giống như một trò hề lặp đi lặp lại vô vị, kéo dài một dư âm đau lòng, bế tắc vô hạn cho lòng tham của con người. Phạn Nguyệt không giải thích, nàng cũng không cần biết vị khách tiếp theo là ai, là vương công quý tộc hay kẻ hèn mọn, nàng chỉ quan tâm đến linh hồn của bọn họ trên bàn cân lợi ích của riêng mình.
Nàng thong thả xoay người bước trở lại sau quầy gỗ mun, tà áo huyết y nhuộm đỏ một góc phòng tối tăm. Nàng ngồi xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn mun đen bóng, đôi mắt sâu thẳm, trống rỗng khóa c.h.ặ.t vào ngọn lửa xanh vừa mới thắp sáng giữa không gian hoang phế, tĩnh lặng đến nghẹt thở của quán trọ.
Màn sương mù ngoài cửa tách ra, một bóng hình hư ảo tiếp theo chầm chậm xuất hiện bên bậu cửa.
Phạn Nguyệt đứng sau quầy, nhìn ngọn nến mới cháy lên trong màn sương.
------HOÀN------
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
QUÁN TRỌ ÂM DƯƠNG: KIẾP SAU KHÔNG GẶP LẠI
Giữa ranh giới âm dương mờ mịt sương mù, nơi dòng nước sông Vong Xuyên cuồn cuộn chảy xiết cắt ngang hai cõi, có một tòa lầu hai tầng cô độc treo l.ồ.ng đèn bằng xương trắng, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quỷ dị như m.á.u. Bảng hiệu gỗ đen thẫm khắc bốn chữ lớn: QUÁN TRỌ ÂM DƯƠNG.
Người làm chủ nơi này là một nữ t.ử không có tim, cũng chẳng có quá khứ. Nàng có dung mạo diễm lệ nhưng lạnh lùng tựa như vầng trăng bạc treo trên cao chốn địa phủ. Người hạ giới gọi nàng là chủ tiệm, còn vong hồn chốn hoàng tuyền gọi nàng là Phạn Nguyệt. Quán trọ của nàng không độ người sống, chỉ đón những linh hồn mang oán niệm sâu nặng không thể bước qua cầu Nại Hà. Nàng dùng cấm thuật nhập vào oán niệm, thay người c.h.ế.t quay về nghịch chuyển nhân gian, vạch trần tra nam, đòi lại công đạo.
Hôm ấy, tiếng chuông gió bằng xương ngân lên khô khốc. Một vong hồn nữ t.ử mặc y phục tân nương rách nát, toàn thân rỉ m.á.u bước vào. Nàng ta tên Thịnh Thanh Hoài – thiên kim của danh y, kẻ đã dùng m.á.u tim của chính mình suốt ba năm để cứu sống một gã chiến thần mù mắt. Để rồi ngày hắn sáng mắt, nắm vạn binh quyền, hắn lại phụ tình nàng, dung túng cho nữ tướng quân khác hãm hại gia tộc nàng, và ép nàng phải nhảy xuống vực sâu muôn trượng ngay trong ngày đại hôn của hắn.
Thịnh Thanh Hoài khóc ra oán khí đỏ ngầu, ký vào khế ước bằng linh hồn với Quán Trọ Âm Dương. Phạn Nguyệt khẽ nâng chén trà, đôi mắt thâm sâu như đáy vực lóe lên tia lạnh lẽo. Bản cờ nhân gian lật mở, thời gian quay ngược về ba tháng trước ngày bi kịch xảy ra. Kẻ phụ tình, kẻ cướp công, kẻ hãm hại trung thần... tất cả đều phải quỳ xuống trả nợ m.á.u.
"Chàng nói chàng lập lời thề bảo vệ ta cả đời? Máu tim ba năm qua, coi như ta bố thí cho một con ch.ó dữ. Khế ước đã thành, oán hận đã trả. Uống cạn chén canh Mạnh Bà này, kiếp sau... vĩnh viễn không gặp lại."