CHƯƠNG 2: MỞ MẮT GIỮA PHỦ THỪA TƯỚNG, NGƯỜI CŨ CỐT CÁCH MỚI
Mùi nhang đèn ẩm mốc quyện lẫn với hơi lạnh của những bức vách gỗ lâu năm xộc thẳng vào cánh mũi. Khắp nơi là một màu đen tối tăm, ảm đạm. Phạn Nguyệt chầm chậm mở mắt. Cơn đau nhói từ những khớp xương rệu rã trên cơ thể này truyền đến, nhưng đôi lông mày của nàng không hề nhíu lại một ly.
Nàng khẽ nâng bàn tay lên trước mặt. Làn da thô ráp, các đầu ngón tay thâm tím vì lạnh giá, bộ y phục bằng gấm vóc rách rưới mang theo những vệt bùn đất khô khốc của Tô Nhược Hằng đang khoác trên người nàng.
Nơi này là từ đường của phủ Thừa tướng — nơi vốn dĩ tôn nghiêm nhưng giờ đây lạnh lẽo chẳng khác nào một hầm băng. Xung quanh nàng, hàng trăm bài vị vô danh của tổ tiên lạnh lùng nhìn xuống từ trên bục cao. Ánh nến leo lét, mờ ảo hắt những cái bóng vặn vẹo lên tường, tạo nên một bầu không khí u uất và c.h.ế.t ch.óc.
Tô Nhược Hằng đã c.h.ế.t. C.h.ế.t t.h.ả.m dưới đáy hồ băng vạn trượng. Nhưng giờ đây, trong thể xác trống rỗng còn vương mùi nước đá này, một linh hồn không tim từ cõi u minh đã chính thức ngự trị.
Phạn Nguyệt đứng dậy, tà áo rách nát khẽ quét qua nền đất phủ đầy bụi bặm. Nàng không vội vã, cử chỉ ung dung, từ tốn như đang dạo chơi nơi cung điện phủ đầy hoa bỉ ngạn của chính mình. Đôi mắt nàng, vốn dĩ là sự trống rỗng, u tối của một tàn hồn tuyệt vọng, nay đã đổi thành thứ ánh sáng tĩnh lặng, thâm sâu và lạnh lẽo đến rợn người. Nàng đứng thẳng lưng trước những bài vị vô cảm, khẽ vuốt lại ống tay áo rách bươm, khóe môi nhấc lên một độ cong nhạt nhẽo.
“Vết nhơ nhắc nhở quá khứ hèn mọn sao?” Nàng thì thầm bằng chất giọng của Tô Nhược Hằng, nhưng âm điệu lại mang cái lạnh thấu xương của Quán Trọ Âm Dương. “Tiêu Cảnh Hoài, giang sơn này ta có thể lót đường cho ngươi bước lên, thì cũng có thể biến nó thành nấm mồ chôn sống ngươi.”
Cạch.
Tiếng then cửa bằng sắt nặng nề bị kéo ra, cắt ngang không gian tĩnh mịch của từ đường. Ánh sáng ban ngày từ bên ngoài hắt vào, ch.ói mắt và giả tạo. Một tràng bước chân xầm xập, nặng nề tiến vào cùng với những tiếng cười cợt nhả, coi thường không thèm che giấu.
“Nhìn xem kìa, đại tiểu thư cao cao tại thượng của Tô gia chúng ta vẫn còn thở cơ đấy.”
Một giọng nói chua ngoa, ch.ói tai vang lên. Bước vào là hai nha hoàn mặc y phục vải thô cùng một bà t.ử có dáng người đẫy đà, nét mặt đầy hung tợn. Người dẫn đầu là Lưu bà t.ử, một kẻ chuyên lo việc tạp vụ trong phủ Thừa tướng, cũng là kẻ nổi tiếng nịnh hót kẻ cao, dẫm đạp kẻ thấp. Bà ta chống hai tay vào hông, đôi mắt ti hí lướt qua thân hình gầy guộc của Phạn Nguyệt, trong mắt chỉ toàn là sự khinh miệt tột cùng.
Hai nha hoàn đi sau khẽ che miệng cười, một đứa lên tiếng đầy mỉa mai: “Tưởng dốc hết của cải giúp Vương gia lên ngôi thì sẽ được làm Hoàng hậu sao? Kết cục lại bị Thừa tướng đại nhân giam lỏng ở cái xó xỉnh này. Đúng là có tiếng mà không có miếng, thứ tội nhân bị ruồng bỏ.”
Đối mặt với những lời sỉ nhục ch.ói tai ấy, Phạn Nguyệt không hề có lấy một phản ứng kích động. Nàng không đứng dậy, không tranh cãi, thậm chí ánh mắt cũng chẳng thèm chuyển dịch sang người bọn họ. Nàng chỉ lặng lẽ ngồi tựa lưng vào chân bục bài vị, những ngón tay gầy gò đan vào nhau, thong thả quan sát sự ngu xuẩn của những kẻ phàm trần trước mặt như đang xem một vở kịch hề rẻ tiền. Sự im lặng của nàng tỏa ra một thứ áp lực vô hình, khiến nụ cười trên môi hai nha hoàn kia chợt cứng đờ, trong lòng nhen nhóm một cảm giác bất an kỳ lạ.
Lưu bà t.ử thấy thái độ thờ ơ của nàng thì vô cùng chướng mắt. Bà ta tiến lên một bước, hất hàm nói lớn: “Tô Nhược Hằng, đừng có bày ra cái bộ dạng đại tiểu thư đó ở đây nữa! Thừa tướng đại nhân đã có lệnh, từ hôm nay trở đi, ngươi chỉ là một kẻ phạm lỗi phải sám hối. Phủ Thừa tướng không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi.”
Lưu bà t.ử đá mạnh vào cái khay gỗ cũ kỹ đặt dưới đất, bên trên chỉ có một bát cháo loãng đã nguội ngắt từ bao giờ, mặt cháo đóng một lớp màng váng bẩn thỉu và một đĩa rau dưa héo úa, bốc mùi chua nồng.
“Ăn đi.” Lưu bà t.ử khoanh tay trước n.g.ự.c, giọng điệu hách dịch. “Có cháo để nuốt đã là ân huệ lớn nhất mà Thừa tướng ban cho cái mạng rách của ngươi rồi. Đừng có mơ tưởng đến cao lương mỹ vị ngày xưa nữa.”
Phạn Nguyệt liếc nhìn bát cháo loãng dưới đất. Ánh mắt nàng bình thản đến mức đáng sợ, không một chút gợn sóng, không có oán hận, càng không có sự nhục nhã của một thiên kim tiểu thư khi rơi vào đường cùng. Nàng từ tốn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào gương mặt đầy thịt mỡ của Lưu bà t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngươi bảo ta ăn cái này sao?” Phạn Nguyệt cất tiếng. Giọng nói của nàng rất nhỏ, rất dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến người ta có cảm giác như một luồng gió xuân lướt qua. Nhưng nếu nghe kỹ, trong cái sự dịu dàng ấy lại ẩn chứa một cái lạnh thấu tận tâm can, giống như lưỡi d.a.o mỏng lướt nhẹ trên da thịt mà không tiếng động.
Lưu bà t.ử bất giác rùng mình một cái, nhưng nghĩ đến việc chủ t.ử phía sau đã hoàn toàn từ bỏ nữ t.ử này, bà ta lại lấy lại sự hung hăng, cười lạnh nói: “Không ăn thì nhịn! Thừa tướng đại nhân bận trăm công nghìn việc vì đại cục của giang sơn, đâu có thời gian rảnh rỗi để tâm đến loại người như ngươi. Hôm nay nhịn, ngày mai nhịn, để xem cái thân xác tàn tạ này của ngươi chịu được mấy ngày. Bỏ đói ngươi đến c.h.ế.t, cũng là ngươi tự chuốc lấy!”
Hai nha hoàn bên cạnh lập tức phụ họa, tiến lên định dọn bát cháo đi: “Đã không biết ơn thì cho lũ ch.ó ngoài cổng ăn còn hơn. Đi thôi, cứ để nàng ta ở đây mà ôm lấy cái danh hão của mình đi.”
Bọn họ nghĩ rằng làm như vậy sẽ thấy được sự hoảng sợ, van xin hay ít nhất là một màn khóc lóc t.h.ả.m thiết từ cựu thiên kim Tô gia. Nhưng bọn họ đã lầm. Áp lực tâm lý từ sự tĩnh lặng của Phạn Nguyệt giống như một bức tường thành kiên cố, đè nặng lên không gian hẹp của từ đường, khiến từng nhịp thở của bọn hạ nhân trở nên dồn dập và nặng nề hơn bao giờ hết.
“Đại cục sao?” Phạn Nguyệt khẽ lặp lại hai chữ này. Nàng đứng dậy từ mặt đất lạnh giá, động tác chậm rãi đến cực điểm, nhưng mỗi một tấc cơ thể đứng thẳng lên lại khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại.
Nàng không hề nổi giận, khuôn mặt không một chút biểu cảm che giấu, nhưng luồng áp lực vô hình từ một chủ nhân Quán Trọ Âm Dương vốn dĩ nắm giữ hàng vạn linh hồn vạn năm qua bỗng chốc tràn ra, bao trùm lấy toàn bộ căn phòng. Ngọn lửa trên các cây nến đồng loạt chuyển sang màu xanh lục ma quái, lay lắt như sắp tắt.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Lưu bà t.ử nhìn thấy sự thay đổi đột ngột này, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng, hai chân bà ta run bần bật, muốn lùi lại nhưng dường như có một bàn tay vô hình ghim c.h.ặ.t c.h.â.n bà ta xuống sàn nhà.
Phạn Nguyệt chầm chậm bước tới gần Lưu bà t.ử. Đôi mắt nàng sâu thẳm, đen kịt như màn đêm u minh, không có một chút hơi ấm của người sống. Nàng đứng cách bà ta chỉ một khoảng gang tay, hơi thở mang theo cái lạnh thấu xương của đáy hồ băng vạn trượng phả thẳng vào mặt đối phương.
“Một con ch.ó giữ nhà, cũng dám nhân danh giang sơn để định đoạt mạng sống của ta?” Phạn Nguyệt dịu giọng, thanh âm êm ái như lời tình tự, nhưng lại khiến người nghe sởn gai ốc. “Tiêu Cảnh Hoài nuôi dạy hạ nhân trong phủ, hóa ra cũng chỉ đến mức này.”
“Ngươi… ngươi dám gọi thẳng tên húy của Thừa tướng…” Lưu bà t.ử lắp bắp, gương mặt thịt mỡ tái mét, nhưng sự kiêu ngạo ngấm vào m.á.u bấy lâu nay khiến bà ta vẫn cố vung tay lên định tát vào mặt Phạn Nguyệt. “Cái thứ tiện nhân c.h.ế.t tiệt này!”
Chát!
Một tiếng động khô khốc, vang dội phá tan sự im lặng của từ đường.
Không phải Lưu bà t.ử ra tay, mà là Phạn Nguyệt.
Cánh tay gầy gò của nàng vung lên nhanh như một tia chớp, mang theo một lực lượng kinh người từ cõi u minh đ.á.n.h thẳng vào mặt Lưu bà t.ử. Cái tát dứt khoát, tàn nhẫn và chuẩn xác đến mức cơ thể đẫy đà của Lưu bà t.ử lập tức mất thăng bằng, đổ rầm xuống đất như một khúc gỗ đổ, hàm răng va vào nhau chan chát, m.á.u tươi cùng hai chiếc răng gãy văng ra trên nền đất đầy bụi bặm.
Lưu bà t.ử nằm bò dưới đất, một bên mặt sưng vù, đau đớn đến mức không thể thốt nên lời, chỉ biết ôm lấy mặt mà rên rỉ t.h.ả.m thiết. Hai nha hoàn đi theo sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt m.á.u, hai đầu gối bủn rủn, đồng loạt quỳ sụp xuống sàn nhà, thân hình run rẩy như cầy sấy.
Phạn Nguyệt từ trên cao nhìn xuống, lấy ra một chiếc khăn lụa trắng từ trong tay áo, thong thả lau sạch từng ngón tay vừa chạm vào mặt Lưu bà t.ử, như thể vừa chạm phải một thứ gì đó bẩn thỉu vô cùng. Lau xong, nàng tùy ý ném chiếc khăn xuống ngay trước mặt bà ta.
Không có tiếng hét lớn, không có sự phát điên hay cãi vã ầm ĩ. Sự vả mặt diễn ra trong một không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở. Người thắng đứng đó, bình tĩnh, cô độc và uy nghiêm; kẻ thua cuộc nằm dưới đất, tự hủy hoại trong nỗi tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng trước sự thay đổi cốt cách đầy bí ẩn của người con gái trước mặt.
Toàn bộ gia nhân trong từ đường hoàn toàn câm lặng, không một ai dám ho he, tất cả đều đồng loạt cúi đầu sát đất, run rẩy chấp nhận uy áp đáng sợ này. Dư âm của cái tát và bầu không khí tang tóc, đau lòng của một từ đường u ám vẫn còn đọng lại, kéo dài sự tiếc nuối cho một kiếp người đã mất, nhưng đồng thời cũng mở ra một chương hồi đẫm m.á.u cho những kẻ còn đang say mộng quyền lực.