CHƯƠNG 3: CUỘC GẶP GỠ ĐẦU TIÊN CỦA ĐẠI HOÀNG TỬ
Cái lạnh thấu xương của tiết trời lập đông bao phủ lên toàn bộ phủ Thừa tướng. Từng bông tuyết trắng muốt chầm chậm rơi xuống, bám vào những cành cây khẳng khiu, trơ trọi trong sân. Từ đường sau sự cố ngày hôm qua đã trở nên yên ắng một cách quỷ dị. Những kẻ hạ nhân rắp tâm dẫm đạp cựu thiên kim Tô gia giờ đây ngay cả việc đi ngang qua gian phòng này cũng phải nín thở, bước chân run rẩy nhẹ nhàng vì nỗi sợ hãi vô hình chưa tan.
Bên trong phòng, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi bên ngoài. Phạn Nguyệt ngồi bên chiếc bàn gỗ mun cũ kỹ, một tay chống cằm, ánh mắt nhìn chăm chú vào những vết nứt trên mặt gỗ. Nàng khoác một chiếc áo choàng bằng lông cáo trắng đã ngả màu sờn cũ, làn da nhợt nhạt dưới ánh sáng xám xịt của mùa đông càng có vẻ trong suốt, không một chút huyết sắc. Cơ thể này vẫn mệt mỏi, vẫn đau đớn từ những di chứng của hồ băng, nhưng cốt cách ngự trị bên trong đã hoàn toàn thay đổi. Nàng chẳng qua chỉ đang chờ đợi, chờ đợi con mồi tự mình dẫn xác tới cửa.
Tiếng bước chân vững chãi, uy nghiêm đột ngột vang lên từ xa đến gần, dẫm lên lớp tuyết dày ngoài hành lang tạo ra những tiếng động trầm đục. Kẻ đến không hề che giấu sự kiêu ngạo và quyền lực của mình.
Cánh cửa gỗ dày nặng bị đẩy ra, mang theo một luồng gió tuyết thổi ùa vào phòng. Một nam t.ử vóc dáng cao lớn, tuấn tú bước vào. Hắn mặc một bộ trường bào màu thẫm thêu hoa văn mây uốn lượn bằng chỉ vàng, eo thắt đai ngọc, phong thái trầm ổn, khí chất bất phàm. Gương mặt hắn góc cạnh như tượng tạc, đôi mắt phượng hẹp dài tỏa ra sự sắc bén của một kẻ quen đứng trên vạn người. Đó chính là Đại hoàng t.ử Tiêu Cảnh Hoài — nam nhân đã dẫm lên bờ vai của Tô gia để có được quyền lực ngày hôm nay, và cũng là kẻ đã nhẫn tâm đẩy Tô Nhược Hằng xuống vực sâu tuyệt vọng.
Tiêu Cảnh Hoài nhìn nữ t.ử đang ngồi bất động bên bàn. Trong mắt hắn lóe lên một tia ngạc nhiên rất nhanh trước sự bình tĩnh đến lạ lùng của nàng, nhưng rồi lập tức được thay thế bằng ánh mắt ôn nhu, thâm tình quen thuộc mà hắn vẫn thường dùng để lừa gạt nàng trước đây. Hắn chầm chậm tiến lại gần, thanh âm trầm thấp, đầy nam tính vang lên phá vỡ không gian lạnh lẽo:
“Nhược Hằng, nàng chịu khổ rồi.”
Phạn Nguyệt không đứng dậy hành lễ, thậm chí không thèm chớp mắt. Nàng khẽ ngước đầu lên, đôi mắt đen kịt, lạnh lùng như giếng cổ ngàn năm nhìn thẳng vào gương mặt giả tạo của vị Đại hoàng t.ử kia. Sự xa cách và dửng dưng trong ánh mắt ấy khiến bước chân của Tiêu Cảnh Hoài bất giác khựng lại một nhịp. Hắn cảm thấy nữ t.ử trước mặt dường như vô cùng xa lạ, không còn là người con gái sẵn sàng hy sinh tất cả vì một cái nhíu mày của hắn ngày xưa.
“Điện hạ bận rộn trăm công nghìn việc, giang sơn đại cục đè nặng trên vai, sao lại có thời gian ghé thăm một phế nhân bị giam lỏng như ta?” Phạn Nguyệt dịu giọng, chất giọng trong trẻo của Tô Nhược Hằng vang lên nhưng không có lấy một chút d.a.o động tình cảm, êm ái đến mức lạnh lùng.
Tiêu Cảnh Hoài thở dài một tiếng, tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện nàng. Hắn vươn bàn tay ấm áp của mình định nắm lấy bàn tay gầy gò, lạnh ngắt của nàng, nhưng Phạn Nguyệt đã thản nhiên rút tay về trước một bước, giấu vào trong ống áo choàng một cách khéo léo.
Bàn tay lơ lửng giữa không trung của Tiêu Cảnh Hoài khẽ siết lại, nhưng nét mặt hắn vẫn không thay đổi, giọng nói càng thêm phần tha thiết: “Nhược Hằng, nàng vẫn còn oán hận trẫm… vẫn còn oán hận ta sao? Việc tịch thu tài sản của Tô gia, việc giam lỏng nàng ở nơi này, tất cả đều là bất đắc dĩ. Phía Thừa tướng và các đại thần trong triều gây áp lực quá lớn, nếu ta không làm vậy, tiền đồ của chúng ta sẽ sụp đổ. Ta làm tất cả những điều này, suy cho cùng cũng là vì đại cục, vì tương lai sau này của hai chúng ta mà thôi.”
Nằm sâu trong tiềm thức của cơ thể này, oán niệm của Tô Nhược Hằng như muốn bùng lên trước những lời đường mật nực nội ấy. Hắn luôn như vậy, tổn thương người khác một cách tàn nhẫn nhất nhưng luôn khoác lên mình chiếc áo choàng của sự hy sinh vĩ đại vì “đại cục”. Nhưng Phạn Nguyệt không phải Tô Nhược Hằng. Nàng không biết đau lòng, nàng lại càng không biết tức giận. Nàng nhìn hắn diễn kịch, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy châm biếm:
“Vì tương lai của hai chúng ta?” Phạn Nguyệt nhẹ nhàng lặp lại, thanh âm không một chút gợn sóng. “Điện hạ nói nghe thật cảm động. Vậy hôm nay ngài đến đây, chắc chắn không phải chỉ để kể khổ với một tội nhân như ta chứ?”
Tiêu Cảnh Hoài thu lại vẻ thâm tình trên gương mặt, thay vào đó là sự nghiêm túc của một nhà chính trị. Hắn nhìn chăm chú vào Phạn Nguyệt, áp lực tâm lý từ một vị hoàng t.ử nắm giữ binh quyền bắt đầu tỏa ra, muốn dùng thân phận của mình để áp chế nữ t.ử trước mặt.
“Nhược Hằng, ta biết Tô gia tuy đã bị tịch thu gia sản trên bề mặt, nhưng mạng lưới kinh doanh bí mật, các tuyến đường vận chuyển muối và thiết bị chiến lược ở phía Nam vẫn nằm trong tay nàng.” Tiêu Cảnh Hoài hạ thấp giọng, ánh mắt lóe lên tia tham lam vô độ. “Hiện tại cục diện trong triều đang căng thẳng, ta cần mạng lưới kinh doanh đó để gom góp quân lương, củng cố thế lực đối phó với các phe phái khác. Chỉ cần nàng giao ra con dấu và bản đồ mạng lưới, ta hứa sau khi lên ngôi, vị trí mẫu nghi thiên hạ chắc chắn sẽ thuộc về nàng. Những ấm ức nàng phải chịu hôm nay, ngày sau ta sẽ bù đắp gấp mười, gấp trăm lần.”
Hắn nói lời đường mật một cách vô cùng tự nhiên, giống như việc hắn lấy đi tất cả của nàng là một lẽ hiển nhiên, và việc nàng phải tiếp tục dâng hiến là nghĩa vụ. Kẻ ích kỷ như hắn luôn tự cho mình là trung tâm của vũ trụ, nghĩ rằng bất kỳ nữ t.ử nào cũng sẽ vì tiền đồ của hắn mà quỳ gối phục tùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phạn Nguyệt lắng nghe, ngón tay sơn màu đỏ thẫm khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn mun đen. Tiếng cộc, cộc đều đặn vang lên trong căn phòng từ đường u tối, giống như tiếng đếm ngược của thần c.h.ế.t. Áp lực vô hình từ một chủ nhân Quán Trọ Âm Dương không tim bắt đầu lan tỏa, âm thầm bóp nghẹt bầu không khí xung quanh, khiến sự uy nghiêm giả tạo của Tiêu Cảnh Hoài lập tức bị đông cứng.
“Mẫu nghi thiên hạ?” Phạn Nguyệt ngước mắt lên, ánh nhìn của nàng lạnh lẽo và sâu thẳm đến mức khiến Tiêu Cảnh Hoài cảm thấy như mình đang nhìn vào một vực sâu không đáy. “Điện hạ nghĩ mạng lưới kinh doanh mà Tô gia ba đời tích lũy, xương m.á.u của hàng vạn con người, lại rẻ mạt đến mức có thể đổi lấy một chiếc bánh vẽ của ngài sao?”
Tiêu Cảnh Hoài sắc mặt trầm xuống, đôi lông mày rậm nhíu c.h.ặ.t, giọng điệu mang theo sự cảnh cáo rõ rệt: “Tô Nhược Hằng, nàng nên biết nhìn nhận thời thế. Không có sự che chở của ta, nàng ở phủ Thừa tướng này sống không bằng c.h.ế.t. Ta lấy mạng lưới đó là vì giang sơn này, vì đại cục của vương triều! Nàng đừng vì chút ích kỷ nữ nhi mà làm hỏng tiền đồ của ta!”
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Không khí trong phòng đột ngột hạ xuống dưới độ đóng băng. Những bông tuyết ngoài cửa sổ dường như cũng bị ngưng đọng bởi sát khí vô hình. Sự vả mặt trong tĩnh lặng bắt đầu kéo màn, không cần gào thét, không cần tranh cãi ầm ĩ, chỉ có sự điềm nhiên đáng sợ của kẻ nắm giữ sinh sát trong tay.
Phạn Nguyệt chầm chậm đứng dậy, tà áo choàng lông cáo trắng quét trên nền đất bụi bặm. Nàng đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống Tiêu Cảnh Hoài đang ngồi trên ghế. Sự chủ động hoàn toàn thuộc về nàng, biến vị Đại hoàng t.ử cao quý kia thành kẻ thấp hèn đang đi cầu xin tài lực.
“Ích kỷ sao?” Phạn Nguyệt dịu giọng đến cực điểm, thanh âm êm ái như tiếng đàn đêm khuya, nhưng từng câu chữ lại giống như những mũi kim băng đ.â.m thẳng vào lòng tự trọng của hắn. “Kẻ dùng tiền của nữ nhi để lót đường, dùng gia sản của nhạc gia để mua chuộc lòng người, cuối cùng lại dùng hai chữ ‘đại cục’ để che đậy sự vô năng và tham lam của bản thân… Điện hạ, ngài nói xem ai mới là kẻ ích kỷ?”
“Ngươi…!” Tiêu Cảnh Hoài bật dậy, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ kinh lác và tức giận. Hắn chưa từng thấy một Tô Nhược Hằng sắc bén và tàn nhẫn đến mức này. Lời nói của nàng lột trần chiếc mặt nạ ngụy quân t.ử mà hắn dày công xây dựng bấy lâu nay, đập tan lòng tự tôn cao ngạo của một hoàng t.ử.
Từ trong tay áo, Tiêu Cảnh Hoài kiềm chế cơn giận, lấy ra một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc phỉ thúy thượng hạng, tỏa ra sắc xanh lục trong vắt, tinh khiết. Hắn đặt mạnh chiếc trâm lên bàn, cố gắng dùng chút ôn nhu cuối cùng để cứu vãn tình hình: “Nhược Hằng, đây là chiếc trâm ta tự tay chọn cho nàng. Nàng từng nói nàng thích nhất ngọc phỉ thúy. Đừng tùy tiện phong bế bản thân nữa, mạng lưới kinh doanh đó nằm trong tay nàng cũng vô dụng, giao cho ta, ta sẽ cho nàng vinh hoa phú quý tột cùng.”
Phạn Nguyệt nhìn chiếc trâm phỉ thúy trên bàn, ánh mắt không một chút lay động. Nàng thong thả vươn hai ngón tay thon dài, cầm chiếc trâm lên trước mặt Tiêu Cảnh Hoài. Trong giây lát, hắn tưởng nàng đã bị lay chuyển bởi chút ân huệ nhỏ nhoi này.
Nhưng ngay giây sau, Phạn Nguyệt tùy ý buông tay. Chiếc trâm ngọc phỉ thúy quý giá rơi thẳng xuống nền gạch đá lạnh lẽo.
Keng! Crack!
Tiếng ngọc vỡ giòn giã vang lên trong từ đường u ám. Chiếc trâm phỉ thúy gãy làm đôi, những mảnh vụn ngọc bích b.ắ.n tung tóe dưới chân Tiêu Cảnh Hoài, rực rỡ nhưng thê lương.
Tiêu Cảnh Hoài nhìn xuống đất, đồng t.ử co rụt lại vì chấn động. Chiếc trâm vỡ nát giống như sự cắt đứt hoàn toàn chút liên hệ cuối cùng giữa hắn và Tô gia, giữa hắn và người con gái từng yêu hắn sâu sắc. Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, nặng nề đến mức khiến l.ồ.ng n.g.ự.c hắn thắt lại, một cảm giác bất an và thất bại t.h.ả.m hại dâng lên trong lòng. Hắn ngước lên nhìn nàng, trong mắt chỉ còn là sự bàng hoàng tột độ.
Phạn Nguyệt không nhìn mảnh ngọc vỡ dưới đất, nàng chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt đang d.a.o động dữ dội của Tiêu Cảnh Hoài. Khóe môi nàng khẽ nâng lên, đưa hai tay ra sau lưng, phong thái ung dung, cô độc tựa như một vị thần đang phán xét tội lỗi của kẻ phàm trần. Giọng nói của nàng vang lên, trầm thấp, lạnh lùng và dứt khoát, để lại một dư âm đau lòng và tiếc nuối vô hạn cho những gì đã qua, nhưng cũng là một cái tát chí mạng vào tham vọng của hắn:
“Điện hạ, tiền của ta không nuôi kẻ mù.”
Tiêu Cảnh Hoài đứng c.h.ế.t lặng giữa phòng, hai tay siết c.h.ặ.t đến mức run rẩy, nhìn người con gái trước mặt bằng ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng bế tắc, nhận ra bản thân dường như đã bắt đầu mất đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng mà hắn sẽ không bao giờ có thể lấy lại được. Bầu không khí tang tóc của từ đường vẫn kéo dài, và câu hỏi về mạng lưới kinh doanh cùng tương lai vương quyền vẫn là một bài toán chưa có lời giải đố t.h.ả.m khốc.