Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 85: Đương sự là chó của cả nhà, con chó bị vu oan.



Xin lỗi Tiền Đồng, đây là vì cuộc sống hạnh phúc của mọi người, xong việc anh trai nhất định sẽ mua cho cưng xương to cả một tháng để bồi thường. Nhưng hiện tại…ⁿ

Chỉ có ngươi mới có thể cứu anh trai!

Tiền Đồng ngậm món đồ chơi của mình, không nói gì, quay đầu lại, đôi mắt to long lanh ngơ ngác nhìn chủ nhân trước mặt.

Con chó nhỏ chắc chắn không nghĩ ra được vì sao chủ nhân nhỏ lại cứ chổng mông cắm đầu bới tới bới lui ở đây. Chẳng lẽ chủ nhân nhỏ muốn lấy cái gì từ trong ổ của nó sao? Chó đâu có biết mấy trò vòng vo này, chỉ là thấy chủ nhân cứ cắm đầu bới trong ổ của nó, nó cũng cẩn thận nhìn theo, nghiên cứu cùng.

Chẳng lẽ chủ nhân đang chơi trò tìm đồ với nó? Mắt Tiền Đồng sáng lên, vội vàng ngậm món đồ trong ổ mang ra, đặt vào tay Tiền Thụy, cái đuôi quẫy đến mức như cái mái chèo.

Chủ nhân, mau xem, mau xem, có phải là nó đã làm rất giỏi không?

Nhưng Tiền Thụy chẳng chút nể tình, hất món đồ ra khỏi miệng nó, lại đặt trở lại ổ:
“Tiền Đồng, không phải như vậy. Là đem đồ này bỏ vào miệng mày, rồi dùng răng cắn xé, nhanh lên, cắn mạnh vào.”

Tiền Đồng vốn là chú chó ngoan, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ phá hoại đồ đạc trong nhà, niềm vui lớn nhất của nó là được sống cùng những người nó yêu thương nhất. Nhưng anh trai lại đột nhiên bảo nó làm chuyện phá hoại, cái đầu nhỏ của chó nghĩ mãi cũng không hiểu nổi.

Nó chỉ có thể thử đưa miệng lại gần. Bình thường nó làm vậy, chủ nhân nhỏ đều rất vui, lần này chắc cũng thế?

Nhưng lần này không giống, Tiền Thụy không xoa xoa mặt nó như trước mà ngược lại còn nhét thẳng một thứ gì cứng ngắc vào miệng nó, giọng đầy thúc giục:
“Tiền Đồng, mày có phải là chú chó giỏi nhất thế giới không? Chó giỏi nhất thì giúp tao xé nát cái này.”

Thế nhưng Tiền Đồng chỉ ngậm cuốn vở bài tập, nước dãi chảy xuống làm ướt cả một mảng sàn, càng khiến tình cảnh lúc này trông như Tiền Thụy đang vừa đe dọa vừa dụ dỗ. Ai trong nhà có thể ngờ được, trên đời này lại có người dùng cách tàn nhẫn như vậy để c**ng b*c một con chó. Đạo đức ở đâu, lương tâm ở đâu?

Tiền Đồng ngồi tại chỗ, đôi mắt đen láy long lanh nhìn Tiền Thụy một cách chân thành nhưng vẫn không lay động được chút đồng cảm nào của nhóc.

“Đúng rồi, cứ giữ nguyên như vậy.” Tiền Thụy vỗ đùi, chỉ hận bản thân trước đó không nghĩ ra cách này. Nhóc ở trước mặt cha mẹ đã mất sạch danh dự, nhưng Tiền Đồng thì chưa. Cùng lắm chỉ là Tiền Đồng vô tình phạm lỗi, nhìn chú chó đáng yêu như thế, dù nó có đòi sao trên trời, người ta cũng sẽ tìm mọi cách lấy cho.

Tiền Đồng à Tiền Đồng, đừng trách anh trai nhẫn tâm, là anh trai sống quá khổ. Trên thế giới này, chỉ có mày – chú chó tốt nhất trong lòng anh trai – mới có thể giúp anh trai vượt qua cửa ải này.

Ngoài miệng nói xin lỗi, nhưng tốc độ xé vở thì không hề chậm lại. Để nâng cao hiệu suất, Tiền Thụy thậm chí còn mở “lớp hướng dẫn cắn xé”:
“Tiền Đồng, mày đừng chỉ ngậm rồi khép miệng, như vậy vô dụng. Mày phải đưa răng nanh vào đây, rồi từ bên này dùng sức xé mạnh ra. Mày xem, giống như thế này…”

Nhìn răng nanh sắc bén như sắp cắn xuống tập vở, Tiền Đồng lưỡng lự. Nước dãi nhỏ tong tong làm ướt cả cuốn vở, nó vẫn chăm chú nhìn Tiền Thụy, trong mắt chỉ có sự tin tưởng. A… tim nhóc khẽ run lên trong chớp mắt, thoáng có chút hối hận, nhưng không được, nhóc phải kiên trì.

Nếu hôm nay không để Tiền Đồng gánh tội thay, thì hôm nay nhóc chắc chắn sẽ chết chắc. Tiền Đồng sống hay nhóc sống, đương nhiên là nhóc phải quan trọng hơn.

Nghĩ vậy, Tiền Thụy kéo cuốn vở ra ngoài một cái thật mạnh, Tiền Đồng theo lực kéo của nhóc mà ngẩng đầu lên, trực tiếp buông hàm răng. Xé “roẹt” một tiếng, nhóc ra tay quá mạnh, kết quả là kéo bung cả gáy sách.

“À a…”

Tiền Thụy và Tiền Đồng trừng mắt nhìn nhau, nhất thời cả hai đều cảm thấy không biết phải tiếp tục thế nào. Bây giờ rốt cuộc là nên làm tiếp theo kế hoạch ban đầu hay thành thật từ bỏ cái ý tưởng hấp dẫn này?

“Con đang làm gì đó!”

Đột nhiên, từ trên đầu vang lên một giọng quen thuộc, còn kèm theo rõ ràng tức giận. Giọng vừa cất lên, một người một chó đồng thời giật bắn mình, nghe qua chẳng khác nào vừa bị bắt quả tang làm chuyện xấu.

Tiền Thụy theo bản năng đáp lại:
“Không làm gì đâu. Mẹ à, con chỉ đang chơi với Tiền Đồng thôi. Mẹ xem, lông nó nhiều thế này rồi, có phải nên tắm rửa cho nó một lần không? Con thấy trên người nó có mấy chỗ lông bị rối…”

Tiền Đồng chậm rãi quay đầu, đồng tử dưới ánh đèn càng thêm sáng trong. Khoảnh khắc ấy, Tiền Thụy thậm chí cảm thấy như mình bị một con chó nhìn thấu. Nó chắc sẽ không biết là vừa bị nhóc vu oan đâu. Nhưng… nhóc vừa mới thật sự làm chuyện xấu.

Trên mặt Tiền Thụy nhanh chóng thoáng qua một tia chột dạ, nhưng liền bị nhóc đè xuống. Dù sao, “bắt trộm phải có tang”, chỉ cần mẹ không bắt được tại trận thì nhóc cũng không tính là nói dối. Nghĩ vậy, nhóc lại càng thấy hợp lý:
“Không có gì đâu mẹ, con chỉ muốn chăm sóc Tiền Đồng nhiều hơn một chút. Bình thường ở nhà, mẹ cũng vất vả lắm. Con cũng muốn học cách chia sẻ việc nhà mà…”

Ban đầu nói còn thấy hơi gượng, nhưng càng nói nhóc càng trơn tru, đến đoạn cuối còn cố tình nâng tầm thành “tư tưởng cảm động”:
“Mẹ là người mẹ tốt nhất thế giới, nghĩ lại trước đây, con thật sự không nên làm mẹ phiền lòng nhiều như vậy. Nuôi con lớn thế này chắc là rất vất vả…”

Theo kịch bản thì lẽ ra giờ phải đến đoạn mẹ con ôm nhau khóc lóc, cùng nhau nhớ lại những kỷ niệm xưa.

Nhưng trên đầu lại truyền xuống một tiếng hừ lạnh “Ha”.

Tim Tiền Thụy như tan nát, nhóc ngả người dựa vào Tiền Đồng, tiện tay nhét tập vở vào phía dưới bụng nó để giấu:
“Mẹ không tin con sao? Con tưởng mẹ là người tin con nhất trên đời, không ngờ lại có ngày chúng ta thành ra thế này…”

Dù chỉ là một đứa trẻ, cũng đủ khiến trái tim nhóc đau nhói. Tan nát cõi lòng đâu chỉ là “bệnh” của người lớn.

“A. Vậy con ngẩng đầu lên nhìn xem?” Mẹ nhóc đã miễn dịch hoàn toàn với mấy màn kịch này, dứt khoát vạch thẳng sự thật.

Trên đỉnh giá sách, trên tủ, và cả camera giám sát thú cưng đặt ở phòng khách vẫn đang chĩa thẳng về phía này. Ba màn hình tối om chẳng nói lời nào, nhưng như đang kể cả một câu chuyện dài.

“Phòng khách là nơi sinh hoạt chung, không phải chỗ riêng tư của con, nên không tính là xâm phạm. Mẹ mở camera là để trò chuyện với Tiền Đồng, bắt được quả tang con chỉ là niềm vui ngoài dự đoán thôi.”

Chưa đợi Tiền Thụy kịp tìm lý do biện hộ, mẹ nhóc đã nói hết những gì nhóc định ngụy biện, chẳng khác nào mặc cho nhóc cái áo giáp trong suốt, toàn bộ tâm tư đều bị nhìn thấu.

Tiền Thụy lập tức nghẹn họng, đầu óc quay cuồng tìm lý do mới — chẳng lẽ cứ ngồi đây xấu hổ mãi sao, thế thì mặt nhóc biết giấu vào đâu?

Nhưng mẹ nhóc vốn chẳng bao giờ cho nhóc đường thoát, nhanh chóng đưa ra “phương án mới”:
“Con không cần giải thích với mẹ tại sao muốn bỏ vở bài tập vào ổ chó. Con hãy đi giải thích với chủ nhiệm lớp xem giờ định giao bài tập hè của mình thế nào.”

Vừa nói, mẹ vừa gọi điện cho Hà Phong. Thế là ba người cứ như vậy, thông qua màn hình giám sát, cùng “đứng” chung một không gian.

“Thầy Hà, thằng nhóc nhà tôi cố ý bỏ sách bài tập vào ổ chó, thầy giúp tôi nghĩ cách nên xử lý hành vi này thế nào. Tuy bây giờ nghỉ hè chỉ còn một tuần, nhưng cũng đâu thể để nó không làm bài tập được.”

Hà Phong hình như đang lái xe ngoài đường hay gì đó, bên kia điện thoại ồn ào nhiều tạp âm:
“Không sao đâu, mẹ Tiền Thụy. Chị quên rồi à? Tôi đã gửi bản điện tử trong nhóm, lỡ bị hỏng thì có thể tự in bản điện tử đóng dấu, hoặc chị lên trường lấy, trong trường vẫn còn bản sao lưu… Sách bài tập gặp sự cố thì làm lại một lần là được, đơn giản, giờ vẫn còn thời gian mà.”

Không ổn rồi, nhóc đã cho chó cắn sớm.

Tiền Thụy bật dậy, hoảng hốt lôi cuốn vở từ ổ chó ra. Nhìn cuốn sách bị xé nát thành mảnh vụn, nhóc vội lật mấy trang, chỉ thấy trời đất như sụp xuống, phần bị Tiền Đồng phá đúng là nửa cuốn mà nhóc đã làm xong.

Phần còn lại chưa làm vẫn trắng tinh như vỉa hè mới lát, màu trắng ấy chói vào mắt, đau đến mức nhóc ôm ngực, từ từ “ngã xuống”. Đau, đau quá.

Trước đây xem mấy “bí kíp” trên mạng, bọn họ chỉ bày mẹo chứ không nói rõ chi tiết thực hành. Đến lúc gặp tình huống thật thì nhóc bị đánh cho tơi tả. Nói cách khác, màn thao tác vừa rồi chẳng những để mẹ nhóc bắt được nhược điểm, mà còn mất luôn chỗ bài tập đã làm xong.

“Aaa!” – Tiền Thụy gào thảm, không ngoái đầu lại mà chui thẳng vào lồng sắt của Tiền Đồng, sống chết không chịu ra.
“Từ hôm nay, con sẽ làm anh em với Tiền Đồng, không bao giờ thèm để ý đến mấy người lớn lạnh lùng các người nữa!”

Nếu nhóc có tội, thì để cảnh sát bắt đi, đừng dùng bài tập mà đùa cợt nhóc nữa. Người trẻ tuổi thật sự chịu không nổi cú sốc này.

Nhìn dáng vẻ vừa buồn cười vừa tội nghiệp đó, mẹ nhóc nhịn không nổi, liền cắt đoạn video theo dõi vừa rồi, đăng lên tài khoản video ngắn cá nhân của mình.

Màn “lật xe” xuất sắc thế này đương nhiên phải lưu giữ làm kỷ niệm, để sau này lúc nửa đêm nhớ lại, hoặc khi nhóc kết hôn, đem chiếu ngay tại lễ cưới cho tất cả khách khứa cùng ôn lại, như thế mới gọi là tận dụng triệt để.

Tài khoản của mẹ hắn nhóc khá flop, đăng video nhiều nhất cũng chỉ vài chục lượt xem, như thể bị thuật toán lãng quên. Nhưng lần này thì khác, đăng lên chưa bao lâu đã có mấy chục lượt thích, tốc độ tăng like rất nhanh, chỉ chớp mắt là phía dưới đã có thêm rất nhiều bình luận.

Những bình luận này còn có vài cái quen quen, chính là từ bạn bè trong danh bạ của bà.

Lúc này đây, thuật toán cuối cùng cũng phát huy tác dụng, tận tâm tận lực đẩy video này đến từng người thân quen của gia đình họ, ngay cả Văn Minh cũng xem được.

Tuy mẹ nhóc đã che mặt bằng cách làm mờ, nhưng cái giọng non nớt ấy, cái dáng người ấy, quả thật là “vẽ chân dung” rõ ràng nhất, không thể lẫn đi đâu được.