Tôi không nghe, anh ta lại gọi tiếp. Tôi vẫn không nghe.
Anh ta gửi tin nhắn: [Tô Nghiên, em nhất định phải xé chuyện này ra cho to mới vừa lòng hả?]
Tôi nhắn lại: [Hẹn gặp nhau ở tòa.]
Sau đó chặn số anh ta luôn.
Tôi biết anh ta sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, nhưng tôi cũng chẳng sợ.
Những ngày tiếp theo, tôi an tâm ở lại nhà bố mẹ tĩnh dưỡng.
Mẹ giúp tôi chăm em bé, bố thì ngày ngày đi chợ nấu cơm.
Sức khỏe của tôi dần dần hồi phục, vết mổ cũng đã lành lặn, chỉ để lại một vết sẹo dài.
Mỗi khi chạm vào vết sẹo đó, đôi lúc tôi lại nhớ về mấy ngày nằm viện.
Một mình nằm trên giường bệnh, không một bóng người bên cạnh bầu bạn. Cứ nghĩ đến là lại thấy lạnh lòng.
Một tháng sau, tòa án chính thức thụ lý vụ án ly hôn của tôi.
Trong phiên tòa đầu tiên, Chu Thịnh đã đến.
Anh ta có thuê luật sư, loại người mặc vest đi giày da bảnh bao.
Tại tòa, luật sư của anh ta đổi trắng thay đen, nói tôi "gây chuyện vô cớ", nói việc Chu Thịnh "giúp đỡ vợ cũ" là "biểu hiện của sự lương thiện", nói tôi "quá nhạy cảm" và "không nghĩ cho con cái".
Luật sư của tôi đanh thép bác bỏ từng điều một. Lần lượt đưa ra lịch sử chuyển khoản, hành trình định vị trên Didi, ảnh chụp chung vào ngày lễ Tình nhân, liệt kê rõ ràng từng khoản một.
Sắc mặt Chu Thịnh mỗi lúc một khó coi.
Luật sư của anh ta cũng cứng họng, không cãi thêm được lời nào.
Thẩm phán hỏi Chu Thịnh: "Bị đơn, đối với những chứng cứ mà nguyên đơn cung cấp, anh có điều gì muốn nói không?"
Chu Thịnh cúi gằm mặt, nửa ngày trời không ho he một tiếng.
"Bị đơn?"
"Số tiền đó… tôi sẽ trả lại."
"Nguyên đơn không hỏi anh có trả hay không." Thẩm phán nghiêm giọng: "Nguyên đơn đang hỏi anh, trong thời gian hôn nhân còn hiệu lực, anh tự ý đem tài sản chung của vợ chồng cho vợ cũ, chuyện này anh giải thích thế nào?"
Chu Thịnh ngẩng đầu lên, nhìn tôi một cái.
"Tôi… tôi chỉ là muốn giúp đỡ cô ấy thôi."
"Giúp đỡ?" Thẩm phán lật xấp tài liệu: "Bảy vạn hai nghìn tệ, 47 lần đến tận nhà, bao gồm cả lúc hai giờ sáng. Thế này mà gọi là giúp đỡ à?"
Chu Thịnh cứng họng, câm như hến.
"Bị đơn, tòa án cho anh một cơ hội." Thẩm phán nhìn anh ta: "Anh có đồng ý ly hôn không?"
Chu Thịnh im lặng một hồi lâu.
"Tôi… không đồng ý."
"Tại sao?"
"Tôi muốn cứu vãn cuộc hôn nhân này."
Thẩm phán quay sang phía tôi: "Nguyên đơn, bị đơn bày tỏ thái độ không đồng ý ly hôn. Ý kiến của cô thế nào?"
Tôi đứng dậy: "Kính thưa thẩm phán, tôi kiên quyết ly hôn."
"Lý do?"
"Lý do tôi đã viết rất rõ ràng trong đơn khởi kiện." Tôi hít một hơi thật sâu: "Trong thời gian tôi ở cữ, bị đơn không màng hỏi han, bỏ mặc dẫn đến việc vết mổ của tôi bị nhiễm trùng phải nhập viện. Trong thời gian hôn nhân còn hiệu lực, bị đơn tự ý đem tài sản chung của vợ chồng tặng cho vợ cũ, số tiền vượt quá bảy vạn tệ. Bị đơn trong thời gian dài duy trì mối quan hệ qua lại bất chính với vợ cũ, tôi có lịch sử hành trình trên Didi làm chứng."
"Về việc qua lại bất chính, cô còn có chứng cứ nào khác không?"
Tôi khựng lại một chút.
"Hiện tại chưa có chứng cứ trực tiếp. Nhưng tôi cho rằng, một người đàn ông đã kết hôn, hai giờ sáng mò đến nhà vợ cũ, ở lại đến tận bảy giờ sáng hôm sau, đây tuyệt đối không phải là hành vi giúp đỡ bình thường."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thẩm phán gật đầu: "Vụ án này sẽ tuyên án vào một ngày khác."
Phiên tòa đầu tiên kết thúc.
Chu Thịnh bước ra khỏi tòa án, đứng chặn trước mặt tôi.
"Tô Nghiên, em thực sự sắt đá đến mức này sao?"
Tôi nhìn anh ta, không thèm thốt ra một lời.
"Chỉ vì số tiền đó thôi sao? Anh có thể trả lại mà…"
"Đây không phải là vấn đề tiền bạc."
"Thế thì là vì cái gì?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: "Chu Thịnh, đến tận bây giờ mà anh vẫn không hiểu sao?"
"…"
"Anh luôn cảm thấy giúp vợ cũ là chuyện nhỏ, chuyển khoản là chuyện nhỏ, không ở bên cạnh chăm tôi ở cữ cũng là chuyện nhỏ. Anh cảm thấy tôi chuyện bé xé ra to, tôi quá nhạy cảm, tôi không biết bao dung cho anh."
"Anh…"
"Nhưng anh đã bao giờ nghĩ xem, những thứ mà anh gọi là chuyện nhỏ đó, khi góp nhặt lại với nhau thì sẽ thành cái gì không?"
Anh ta im lặng.
"Đó là bạo lực lạnh. Là sự bỏ rơi. Là không tôn trọng."
"Anh không có…"
"Anh có." Tôi ngắt lời anh ta: "Chỉ là anh không dám thừa nhận mà thôi."
Nói xong, tôi quay người bước đi.
Xe của Tô Niệm đã đỗ sẵn ở bên lề đường. Tôi bước lên xe.
"Thế nào rồi Nghiên Nghiên?"
"Anh ta không đồng ý ly hôn."
"Nằm trong dự tính rồi." Tô Niệm nhấn ga khởi động xe: "Thế thì tiếp tục đ.á.n.h thôi."
"Ừm."
"Đúng rồi, tớ vừa tra được cái này."
"Cái gì thế?"
"Hiểu Vy dạo này đang chuyển việc."
"Nói rõ xem nào?"
"Cô ta trước đây làm ở một công ty quảng cáo, tháng trước đã xin nghỉ việc rồi."
"Rồi sao nữa?"
"Công ty mới mà cô ta vừa vào làm…" Tô Niệm quay sang nhìn tôi: "Chính là công ty của Chu Thịnh."
Tôi ngẩn người ra: "Cái gì cơ?"
"Công ty của Chu Thịnh. Làm chung một bộ phận luôn."
Đầu óc tôi như có tiếng nổ vang lên ù cả tai.
"Cậu chắc chắn chứ?"
"Chắc chắn." Tô Niệm đưa điện thoại cho tôi: "Tớ nhờ người quen tra giùm đấy. Thời gian vào làm là hai tuần trước."
Hai tuần trước, lúc đó tôi vừa mới xuất viện chưa được bao lâu.
Lúc đó tôi đang ở nhà, ngày ngày đầu tắt mặt tối chăm con.
Lúc đó… Chu Thịnh bảo công việc dạo này bận lắm, không có thời gian đến thăm tôi.