Ra Đi Ngày Trở Gió

Chương 8



Chu Thịnh đứng đơ người một bên, sắc mặt trông cực kỳ t.h.ả.m hại.

"Chú, dì, chuyện này hoàn toàn là lỗi của cháu…"

"Bây giờ cậu mới biết mình sai à?" Bố tôi nhìn anh ta: "Muộn rồi."

"Cháu sẽ sửa đổi…"

"Sửa đổi?" Mẹ tôi cười mỉa: "Từ lúc con tôi gả vào nhà cậu, cậu đã luôn mồm bảo sẽ sửa, thế đã sửa được cái gì chưa? Bắt con gái tôi từ phòng đơn chuyển sang phòng sáu người, đó là việc mà con người có thể làm ra được à?"

"Lúc đó cháu chỉ muốn tiết kiệm chút tiền…"

"Tiết kiệm để đem dâng cho vợ cũ của cậu chắc?"

Chu Thịnh im như thóc, không thốt lên được lời nào.

Từ đầu đến cuối tôi vẫn chưa hề lên tiếng.

Tôi ngồi thu mình trong góc phòng, bế con và lạnh mặt chứng kiến vở kịch khôi hài này.

Mẹ trút giận thay tôi, tôi rất biết ơn. Nhưng tôi thừa hiểu, những lời này nói ra cũng chẳng để làm gì.

Chu Thịnh sẽ không bao giờ thực sự sửa đổi, mẹ chồng cũng chẳng bao giờ thực sự biết tự nhìn lại bản thân.

Họ đến đây chẳng qua là muốn dỗ ngon dỗ ngọt để rước tôi về, để tôi tiếp tục quay lại những ngày tháng làm trâu làm ngựa, ngậm đắng nuốt cay như trước kia mà thôi.

Tôi không muốn quay về cái máng lợn đó nữa.

"Tô Nghiên." Chu Thịnh bước đến trước mặt tôi: "Chúng ta có thể nói chuyện riêng một lát không?"

Tôi ngước mắt nhìn anh ta: "Nói cái gì?"

"Nói về cuộc hôn nhân của chúng ta."

"Những gì cần nói, luật sư sẽ nói chuyện với anh."

"Tô Nghiên!" Giọng anh ta đột ngột cao lên: "Em nhất định phải ly hôn cho bằng được mới chịu sao?!"

"Phải."

"Tại sao hả?!"

"Tôi đã nói rồi."

"Chỉ vì anh giúp Hiểu Vy? Chỉ vì mấy đồng tiền đó thôi sao?"

"Không chỉ có thế."

"Thế thì còn cái gì nữa?!"

Tôi đứng dậy, giao đứa bé vào tay mẹ tôi.

Sau đó, tôi nhìn thẳng vào mắt Chu Thịnh, gằn giọng: "Chu Thịnh, anh muốn biết tại sao đúng không?"

"… Ừm."

"Được, vậy để tôi nói cho anh nghe."

Tôi hít một hơi thật sâu.

"Ba năm kết hôn, anh giúp vợ cũ sửa xe, diệt virus máy tính, thay bóng đèn, trả tiền nhà, đóng bảo hiểm xe, tổ chức sinh nhật, rồi đi chuyển nhà. Chuyện của cô ta, chỉ cần cô ta hắt hơi một cái là anh có mặt ngay lập tức."

"Đấy đều là chuyện vặt vãnh…"

"Là chuyện vặt vãnh." Tôi cắt ngang lời anh ta: "Vậy còn chuyện của tôi thì sao?"

"…"

"Lúc tôi mang thai, nghén đến c.h.ế.t đi sống lại, anh ở đâu?"

"…"

"Nửa đêm tôi bị chuột rút đến phát khóc, gọi anh dậy bóp chân giùm, anh bảo anh buồn ngủ."

"…"

"Ngày tôi sinh con, anh đứng ở ngoài phòng sinh lướt Douyin suốt ba tiếng đồng hồ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Anh…"

"Tôi sinh mổ, ngày thứ hai anh đã quay về công ty đi làm. Anh bảo công ty không thể thiếu anh."

Anh ta gục đầu xuống.

"Vết mổ của tôi đau, tôi cho con b.ú đau, tôi thức trắng đêm không thể chợp mắt. Những lúc tôi cần anh nhất, anh đang làm cái gì? Anh đang bận chuyển nhà cho vợ cũ của anh!"

"Anh sai rồi…"

"Anh sai rồi?" Tôi bật cười: "Chu Thịnh, anh có biết những năm qua anh đã nói bao nhiêu câu anh sai rồi, rồi không?"

Anh ta im lặng.

"Lần nào anh cũng nhận sai, nhưng sau đó chẳng có gì thay đổi cả. Tôi đều ghi khắc trong lòng hết đấy."

"Lần này…"

"Không có lần này nữa đâu." Tôi nhìn đăm đăm vào anh ta: "Chu Thịnh, trong cuộc hôn nhân này, tôi là vợ anh chứ không phải là lốp xe dự phòng của anh. Tôi không có nghĩa vụ phải xếp hàng đứng sau vợ cũ của anh."

"Anh không hề xếp em đứng sau…"

"Thời gian của anh, tiền bạc của anh, sự quan tâm của anh, toàn bộ đều ưu tiên cho cô ta trước. Thế không gọi là xếp sau thì gọi là cái gì?"

Anh ta há miệng, hoàn toàn cứng họng.

Mẹ chồng đứng bên cạnh liền chen ngang vào: "Tô Nghiên, cô cũng hẹp hòi vừa vừa phải phải thôi chứ? Hiểu Vy là vợ cũ của thằng Thịnh, giúp đỡ một chút thì đã làm sao?"

Tôi quay sang nhìn bà ta.

"Dì à, dì có biết tổng cộng anh ta đã đốt bao nhiêu tiền vào người Hiểu Vy rồi không?"

"…"

"Bảy vạn hai nghìn tệ."

Sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi.

"Đấy là còn chưa tính đến chi phí thời gian của anh ta đấy. Ba tháng qua, anh ta đã đến khu chung cư của cô ta 47 lần. Lần ở lại lâu nhất là 8 tiếng đồng hồ."

Mẹ chồng đần mặt ra.

"Dì à, thế này mà gọi là giúp đỡ một chút thôi sao?"

Mẹ chồng quay sang nhìn Chu Thịnh, môi bà ta mấp máy run rẩy, không thể thốt thêm được lời nào nữa.

"Chu Thịnh, tôi không muốn tranh cãi thêm nữa." Tôi nhìn anh ta: "Chúng ta hợp được thì tan được, chia tay trong êm đẹp đi. Con thuộc về tôi, căn nhà tôi sẽ lấy phần mà tôi xứng đáng được hưởng, tiền cấp dưỡng cứ theo quy định của pháp luật mà nộp. Những thứ khác, anh tự mà nhìn liệu."

"Anh không đồng ý…"

"Thế thì hẹn gặp nhau ở tòa."

Nói xong, tôi bế lấy đứa bé từ tay mẹ, bước thẳng vào trong phòng, đóng sầm cửa lại.

Cách một cánh cửa, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng mẹ chồng đang khóc lóc gào thét ở bên ngoài.

"Tô Nghiên! Cô ra đây! Có gì thì từ từ nói!"

"Tô Nghiên! Cô không thể đối xử với thằng Thịnh như thế được!"

"Tô Nghiên!"

Tôi chẳng thèm bận tâm.

Tôi ngồi xuống bên mép giường, cúi đầu nhìn đứa nhỏ trong lòng.

Bé con đang ngủ rất ngon, hoàn toàn không biết gì về giông bão ngoài kia.

"Con yêu." Tôi khẽ thì thầm: "Mẹ nhất định sẽ cho con một cuộc sống tốt đẹp."

"Không cần bố, hai mẹ con mình vẫn sống tốt."

10.

Một tuần sau, thư luật sư đã được gửi đến chỗ của Chu Thịnh.

Anh ta gọi điện đến để mắng nhiếc tôi.