Nơi chính sảnh đèn kết hoa giăng, lụa đỏ rủ xuống từ xà nhà, đỏ đến nhức mắt như m/áu tươi.
Khi ta bước qua ngưỡng cửa, bà mối gõ nhịp đang nheo nhéo giọng hô “Phu thê đối bái”.
Tiếng cười của đầy sảnh tân khách như cây kim đ.â.m vào màng nhĩ.
Lục Ngạn Chu mặc hỷ bào đỏ thẫm, đang đỡ lấy cánh tay của Liễu thị —— đôi bàn tay ấy, cũng từng dắt ta bái đường thành thân.
Chuyện của ba năm trước rồi.