Sáng Thế Nguyên Thần

Chương 22: Thể lệ



Trên đỉnh một ngọn núi trong dãy Vân Long Lĩnh, có năm thân ảnh đang đứng quan sát toàn bộ các thí sinh. Mỗi người đều mang dáng vẻ già nua, khoác trên thân một chiếc đạo bào rộng thùng thình, tà áo tung bay theo gió. Dù không cố ý nhưng khí thế mà họ tỏa ra vẫn khiến không khí xung quanh trở nên áp lực, như thể bị đông cứng lại.

Đứng ở ngoài cùng bên trái chính là chấp pháp trưởng lão Chu Đạo Viễn, cũng là người sẽ đứng ra chủ trì đại hội lần này. Không khó để đoán ra được, những người đứng bên cạnh đều là những trưởng lão cấp cao trong học viện, đến đây để quan sát đại hội.

Sau khi quan sát được một thời gian, lão giả đứng ở chính giữa lên tiếng hỏi.

“Lão Lục, ngươi cảm thấy chất lượng tân sinh của lần này như thế nào?”

Chu Đạo Viễn nghe thấy câu hỏi liền nghiêm túc trả lời.

“Nhìn chung, chất lượng tổng thể so với những kì chiêu sinh trước không sai biệt lắm. Tuy nhiên, lần này có nhiều nhân tố nổi bật hơn một chút. Ngoài năm tên tiểu tử đến từ năm tòa ngũ tinh thành trì ra thì vẫn còn một vài kẻ có được tu vi Tụ Nguyên tầng chín hoặc có chiến lực tương đương. Nổi bật nhất là ba đứa nhóc đến từ Đại Nguyên Thành, tòa thành được viện trưởng trao đổi với Bạch Hổ học viện.”

Lão giả đứng bên cạnh nghe vậy vuốt râu nói tiếp.

“Đại Nguyên Thành này cũng rất có ý tứ. Dù chỉ là tứ tinh thành trì nhưng lại có tới ba nhân tài nổi bật, điều mà đến cả những Ngũ Tinh thành cũng hiếm khi có được. Đặc biệt là tên tiểu tử tên là Lý Nguyên kia. Theo ta quan sát thấy, linh hồn hắn rất mạnh, thân thể cứng cáp, kinh mạch thông suốt. Có vẻ như tiểu tử này tu luyện cả linh, thể và hồn. Hơn nữa cả ba đều không thấp. Có khi nào, hắn chính là nguyên nhân chính khiến viện trưởng quyết định đổi lấy Đại Nguyên Thành về đây không.”

Lão giả đứng ngoài cùng nghe vậy cau mày đáp lại.

“Nếu chỉ có như vậy thì không đáng để viện trưởng phải dùng đến một bình Thanh Linh Hồn Thủy cực kỳ tinh khiết trao đổi với Bạch Hổ Viện. Nếu thực sự là vì hắn, ta nghĩ là hắn còn phải có thứ gì khác đặc biệt hơn nữa.”

Lão giả đứng chính giữa phất tay, nghiêm giọng nói.

“Được rồi. Tên tiểu tử đó có gì thì phải xem thể hiện của hắn trong đại hội. Các ngươi đứng đây thảo luận suy đoán cũng vô ích.”

Lão tiếp tục quay sang nhìn Chu Đạo Viễn nói.

“Lão Lục, cũng đã đến lúc nên cho đại hội bắt đầu rồi. Ngươi xuống đó chủ trì đại hội đi.”

Chu Đạo khẽ gật đầu. Lão bước ra khỏi đỉnh núi, thân hình lão từ từ hạ xuống quãng trường. Vừa hạ xuống, lão vừa lớn giọng nói.

“Tất cả các tân sinh tham gia đại hội chú ý, chỉ còn vài khắc nữa đại hội sẽ chính thức bắt đầu. Sau đây, ta sẽ phổ biến thể lệ chính thức của đại hội lần này.”

Âm thanh già nua nhưng hùng hậu như sấm động, khiến toàn bộ quảng trường lập tức yên tĩnh không một tiếng động. Tất cả thí sinh đồng loạt dừng lại cuộc trò chuyện của mình, ánh mắt hướng thẳng về phía thân ảnh đang lơ lửng trên không ngay giữa quảng trường. Không một ai muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào về thể lệ đại hội. Chỉ một chi tiết nhỏ cũng có thể ảnh hưởng lớn tới thành tích mà họ có thể đạt được.

Cảm thấy tất cả các tân sinh đều đã tập trung về phía mình, Chu Đạo Viễn cất cao giọng nói.

“Đại hồi lần này sẽ diễn ra khác với những năm trước, tất cả sẽ chỉ diễn ra trong một vòng đấu. Đầu tiên, mỗi người các ngươi sẽ được dịch chuyển đến một địa điểm ngẫu nhiên bên trong Vân Long Lĩnh. Sau đó, các ngươi có thể đi săn yêu thú, tìm kiếm linh thảo, thiên tài địa bảo để kiếm điểm thành tích.”

Vừa nói, Chu Đạo Viễn vừa lấy ra một chiếc vòng tay màu bạc đưa lên.

“Đây là Linh Long Thủ Trạc, là thứ sẽ giúp các ngươi ghi lại điểm thành tích của mình. Chỉ cần đưa yêu đan, các loại linh quả, thiên tài địa bảo lại gần thì nó sẽ tự động hấp thụ song linh khí phát ra và cộng điểm thành tích cho các ngươi.”

“Tại trên đỉnh của ngọn núi trung tâm, có một tòa Long Môn đã được dựng sẵn. Thứ hạng của các ngươi trong đại hội sẽ được tính theo thứ tự vượt qua Long Môn của các ngươi. Để có thể vượt qua, mỗi người các ngươi cần tích lũy một lượng điểm thành tích đủ nhiều. Và chúng ta sẽ không công bố lượng điểm này. Nếu có thí sinh nào bước vào Long Môn mà không đủ điểm, toàn bộ số điểm mà các ngươi kiếm được trước đó sẽ bị xóa sạch.”

Chu Đạo Viễn dừng lại một chút, ánh mắt sắc bén đảo qua toàn bộ quảng trường, giọng nói càng thêm uy nghiêm:

“Điều này đồng nghĩa với việc, nếu các ngươi không chắc chắn bản thân đã tích lũy đủ điểm mà vẫn liều lĩnh bước vào Long Môn, tất cả nỗ lực trước đó sẽ hóa thành tro bụi. Đó là cái giá phải trả cho sự hấp tấp và tự phụ.”

Âm thanh của lão như sấm nổ bên tai, khiến không ít thí sinh cảm giác được vẻ nghiêm trọng. Việc không biết trước mức điểm để vượt qua Long Môn khiến các thí sinh cần phải tính toán phải chuẩn bị thận trọng hơn. Một số khác thì vẫn giữ nét mặt bình thản chờ đợi chấp pháp trưởng lão nói tiếp. Bọn họ biết thể lệ đại hội sẽ không đơn giản như vậy.

Quả nhiên, Chu Đạo Viễn lại tiếp tục nói.

“Ngoài ra, điểm thành tích kiếm được trong đại hội cũng sẽ không bị mất đi. Sau đại hội, các ngươi vẫn có thể sử dụng số lượng điểm thành tích này để trao đổi vật phẩm mà mình mong muốn. Hơn nữa, nếu lọt vào top 10 người đứng đầu, các ngươi có thể được thưởng thêm.”

“Một điều quan trọng nữa, trong suốt thời gian diễn ra đại hội, các thí sinh có thể cướp đoạt điểm thành tích của các đối thủ khác. Chỉ cần lấy Linh Long Thủ Trạc của đối thủ áp sát vào cái của mình, điểm của họ sẽ tự động chuyển hết sang cho các ngươi.”

Lời này khiến không ít thí sinh đứng ở dưới quảng trường biến sắc. Nếu trước đó, việc không biết trước mức điểm vượt Long Môn khiến các thí sinh phải căn tính cẩn thận số điểm của mình thì bây giờ, việc có thể cướp đoạt điểm thành tích của người khác khiến bọn họ phải thận trọng hơn bao giờ hết.

Không để ý đến biểu hiện của các thí sinh, Chu Đạo Viễn nói tiếp.

“Điều cuối cùng, trong đại hội lần này, các ngươi được quyền sử dụng pháp bảo của riêng mình, với điều kiện pháp bảo đấy phải được các ngươi nhận chủ hoàn toàn. Trong suốt quá trình đại hội, tất cả các thí sinh có thể toàn lực ra tay, sử dụng hết tất cả những khả năng mà mình có. Ta sẽ ở đây quan sát toàn bộ. Nếu có người nào gặp nguy hiểm đến tính mạng, ta sẽ ra tay cứu giúp. Nhưng khi đó, tư cách thi đấu của người đó sẽ bị tước đoạt, và thứ hạng cũng sẽ được ấn định. Đại hội này sẽ là nơi để các ngươi có thể bộc lộ toàn bộ những gì mình có mà không bị gò bó nhiều như cuộc chiêu sinh.”

Nói xong, lão lại phất tay. Ba trăm chiếc vòng tay màu bạc, không thừa không thiếu hiện ra ngay trước mặt. Theo sự điều khiển của Chu Đạo Viễn, từng cái một bay ra, lơ lững giữa không trung rồi từ từ hạ xuống trước mặt mỗi thí sinh.

Chu Đạo Viễn quét mắt khắp toàn trường, giọng nói nghiêm nghị.

“Các ngươi có một khắc đồng hồ để nhận chủ Linh Long Thủ Trạc, thảo luận với người khác, chuyện bị mọi thứ mà các ngươi cảm thấy cần thiết. Một khắc sau, ta sẽ bắt đầu dịch chuyển các ngươi vào bên trong Vân Long Lĩnh, bắt đầu đại hội.”

Quảng trường lúc này trở nên ồn ào hẳn lên. Các thí sinh bắt đầu thảo luận sôi nổi. Đa số là những tiếng bàn luận về việc hợp tác với nhau, tránh bị các thí sinh mạnh săn lùng. Một số thì đang tranh thủ nghe ngóng, cố gắng nắm bắt thông tin của các đối thủ.

Tại một góc phía dưới quảng trường, sau khi nhận chủ Linh Long Thủ Trạc, Cổ Tinh Dạ trầm giọng hỏi.

“Các ngươi chuẩn bị đầy đủ hết rồi chứ? Ta muốn sau khi vào Vân Long Lĩnh, tất cả phải tập trung nhanh nhất có thể.”

Kim Liệt ở một bên đang khom người bẩm báo.

“Thưa công tử, tất cả người của chúng ta đều đã được trang bị phương thức liên lạc với nhau cả rồi. Đảm bảo sau khi vào bên trong có thể tập hợp một cách nhanh nhất. Chỉ là, mất đi Hắc Thành, chất lượng của chúng ta so với bốn bên khác có vẻ hơi kém.”

Nghe vậy, ánh mắt Cổ Tinh Dạ bình thản nói.

“Hừ! Không cần để ý vấn đề này. Các ngươi chỉ cần cầm chân thuộc hạ của mấy tên kia để ta đánh bại bọn chúng là được.”

“Nhưng trước hết, chúng ta phải làm thịt mấy tên nhóc không biết điều của Đại Nguyên Thành trước đã.”Ánh mắt hắn hiện lên vài tia lạnh lẽo.

Tại một góc khác, sau khi nghe phổ biến về thể lệ đại hội, Vân Mộng nhìn Lý Nguyên dò hỏi.

“Bây giờ đã biết thể lệ đại hội, ý kiến ngươi như thế nào. Ngươi có muốn hợp tác để cùng kiếm điểm hay không.”

Lý Nguyên nhíu mày nói.

“Ta cảm thấy không được. Tất cả chúng ta đều bị dịch chuyển ngẫu nhiên tới một vị trí trong Vân Long Lĩnh mà chúng ta lại không chuẩn bị phương thức liên lạc trước, sẽ mất rất nhiều thời gian để tập hợp lại. Trong thời gian đó có biến cố gì phát sinh không ai đoán trước được. Hơn nữa, mặc dù đều đến từ Đại Nguyên Thành nhưng mọi người ở đây đều không phải quá quen, khó lòng tin tưởng nhau được. Biết đâu trước lúc tập hợp, có người nhận được chỗ tốt của kẻ khác lại dẫn người đến vây công chúng ta thì làm thế nào.”

Những người ở đây, hầu hết Lý Nguyên đều chỉ gặp qua một lần và không có tiếp xúc quá nhiều. Vì thế, sau khi nghe thể lệ đại hội, hắn không do dự từ chối kế hoạch hợp tác của Vân Mộng. Nếu như có thể đi chung với nhau từ đầu thì hắn có thể cân nhắc một chút.

Một gã thanh niên đứng ở phía sau bất mãn nói.

“Nhưng ngươi đã đắc tội với Cổ Tinh Dạ. Nếu hắn tìm đến chúng ta thì sao chứ. Ngươi phải chịu trách nhiệm cho việc này.”

Lý Nguyên nghe vậy bình thản đáp lại.

“Lúc Kim Liệt nói, các ngươi không một ai có dám đứng ra nói chuyện, giờ lại đòi ta chịu trách nhiệm sao. Làm gì có chuyện dễ ăn như thế.”

Không để ý đến thái độ những người khác, Lý Nguyên nhìn Dương Tiêu Linh nói.

“Mặc dù ta đã hứa với thành chủ là sẽ chiếu cố ngươi, nhưng con đường tu luyện không thể nhờ người khác chiếu cố mãi được. Vì thế, ta sẽ không cố gắng tìm kiếm ngươi. Trước khi gặp ta trong đại hội, ngươi phải tự dựa vào bản thân mình.”

Dương Tiêu Linh nghe Lý Nguyên nói vậy liền gắt giọng.

“Ta cũng đâu có kém. Không cần ngươi giúp ta vẫn có thể đạt được thứ hạng cao.”

Lý Nguyên nghe vậy cũng không đáp lại. Đứng ở bên cạnh, Lâm Lạc nhìn Lý Nguyên buông lời khiêu khích.

“Lý Nguyên, có dám thi với ta xem ai sẽ đạt thứ hạng cao hơn trong lần này không. Nếu ngươi thua, phải nhận làm tiểu đệ của ta, được chứ?

Lý Nguyên mỉm cười tự tin đáp lại.

“Vậy nếu ngươi thua thì sao, làm tiểu đệ của ta chứ.”

Lâm Lạc sảng khoái cười đáp ứng.

“Một lời đã định.”

Vân Mộng ở bên cạnh thấy thú vị cũng xen vào nói.

“Cho ta tham gia nữa, ta cũng muốn so tài với các ngươi thêm lần nữa.”

Thời gian một khắc trôi qua rất nhanh. Ngay lập tức, đã đến lúc bắt đầu đại hội. Chu Đạo Viễn lớn giọng nhắc nhở.

“Tất cả tập trung tinh thần. Bây giờ, ta sẽ dịch chuyển các ngươi vào bên trong.”

Nói rồi, lão đưa tay lên. Ba trăm chiếc Linh Long Thủ Trạc phát sáng, ánh sáng bao trùm hết mỗi một thí sinh. Theo sự điều khiển của Chu Đạo Viễn, từng người một nhanh chóng được đưa vào trong Vân Long Lĩnh.