Sau Khi Bị Cắm Sừng, Tôi Mang Thai Con Của Boss

Chương 54: Giáng Sinh vui vẻ 2



Sau lễ Giáng Sinh, Đường Uông lại vùi đầu vào biển tri thức, miệng cậu ngậm thạch trái cây, vận hết nội công để ghi nhớ từ vựng vào đầu.

Di động trên bàn chốc chốc lại rung lên khiến Đường Uông mất tập trung, chiếc điện thoại đó là của Châu Giang Hành, sau vài lần bị quấy rầy, cuối cùng cậu cũng không chịu nổi cầm điện thoại lên xem.

Thanh thông báo hiển thị tin nhắn Đào Hành gửi tới, có lẽ là việc trên công ty, Đường Uông ra ngoài đưa điện thoại cho anh rồi tiếp tục chui vào thư phòng học bài.

Nhiệm vụ ôn bài ngày hôm nay đã làm xong hơn phân nửa, Đường Uông vươn vai, chớp đôi mắt mỏi mệt, sau đó cầm kẹo que sữa bò ra ngoài định chia sẻ cho Châu Giang Hành.

Lúc bước ra ngoài, Đường Uông trông thấy Đào Hành đang ngồi trong phòng khách, cậu có hơi bất ngờ, chào hỏi đối phương xong, cậu dợm cất bước đi về phía phòng ngủ tìm Châu Giang Hành thì bị Đào Hành ngăn lại:

"Sếp Châu đang gọi điện thoại ạ."

Đường Uông gật đầu tỏ ý đã biết, cầm đồ ăn vặt trong tay "chào hàng" y.

Đào Hành ăn vài cây kẹo que, vị không hề ngọt gắt mà còn rất thơm mùi sữa, Đào Hành định ngó mắt xem nhãn hiệu để mua một ít cho bạn gái ăn thử thì bị cái tên "kẹo que sữa bò trẻ em, dùng được cho trẻ trên 3" đập thẳng vào mắt.

"..." Thôi vậy.

"Trợ lý Đào thích à? Tôi còn những mấy lọ kẹo đấy, chia cho anh vài lọ nhé." Đường Uông vừa nói vừa đi về phía thư phòng, nửa số đồ ăn vặt của cậu đều để trong đó, lý do đơn giản là vì lúc suy nghĩ rất dễ bị đói.

Số lần Đào Hành đến nhà ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay, nhưng Đường Uông vẫn biết y là trợ thủ đắc lực của Châu Giang Hành, chẳng những vậy cũng rất được anh tín nhiệm. Cậu sực nhớ đến chiếc điện thoại reo chuông không ngừng nghỉ chiều nay, sẵn tiện hỏi thăm về tiến độ công việc của Châu Giang Hành.

"Cuối năm công ty khá bận, tôi chỉ đến đưa một số giấy tờ quan trọng cho sếp thôi ạ, mọi việc ở công ty đều ổn, cậu không cần nhọc lòng." Đào Hành biết sếp đã theo đuổi được Đường Uông nên không cần phải giấu giếm như trước kia nữa.

Đường Uông yên tâm gật đầu, sau đó chia sẻ đồ ăn vặt với Đào Hành trong lúc chờ đợi Châu Giang Hành.

Khoảng chừng mười phút sau, cửa phòng ngủ mở ra.

Đường Uông trông mắt nhìn sang, tầm mắt cậu dừng trên thùng giấy trong lòng anh.

"Em học xong rồi à?" Châu Giang Hành không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy Đường Uông ra khỏi thư phòng sớm, nhưng chỉ trong phút chốc, anh lập tức khôi phục biểu cảm như ngày thường.

"Còn chút nữa mới xong, em ra ngoài nghỉ ngơi một lát." Đường Uông rướn cổ ngó mắt vào hộp giấy, "Trong thùng là gì vậy anh?"

"Giấy tờ đã xử lý xong ấy mà." Châu Giang Hành thành thật trả lời. Đào Hành bước tới nhận lấy hộp giấy rồi nhanh chân đánh bài chuồn, miễn cho ông chủ thích ghen tuông của mình nổi cơn.

Đường Uông thấy vậy, cậu đặt hai lọ kẹo sữa vào thùng giấy cho Đào Hành mang đi, đến khi vào phòng ngủ cậu mới biết, trên bàn vi tính còn đang chất đầy vài chồng giấy tờ.

Năm nay Tết đến sớm, cuối tháng Một đã là đêm Ba mươi, Đường Uông bận bịu chuẩn bị thi nên không để ý, bây giờ cậu mới phát hiện, hóa ra vào dịp cuối năm, công ty của Châu Giang Hành cũng rất bận rộn.

"Mấy hôm nay chiều nào anh cũng như vậy sao?" Bàn phòng ngủ không to như bàn trong thư phòng, xử lý công việc ở thư phòng sẽ thoải mái và mang lại hiệu quả cao hơn.

"Ngày mai anh với em học bài làm việc chung đi, thư phòng đủ lớn mà." Đường Uông thở dài, cậu kéo anh vào thư phòng, hai người chia "lãnh thổ" và lấy thêm một cái ghế đến.

Nửa bàn là sách giáo khoa của Đường Uông, nửa bên còn lại là các loại báo cáo giấy tờ của công ty Châu Giang Hành, hai người ngồi đối diện nhau, dưới gầm bàn là khoảng trống, đôi lúc Đường Uông ngồi học, chân cậu sẽ không tự chủ được di chuyển lung tung.

Lúc học thuộc sẽ không kiềm được cởi dép lê ra, Đường Uông giẫm chân mang vớ lên mu bàn chân anh; Nhớ được một nửa thì bí bài, khi ấy Đường Uông sẽ nôn nóng cọ chân lên mắt cá chân Châu Giang Hành; Nếu tiến độ thuận lợi thì khoan khoái gác chân lên đùi Châu Giang Hành.

Chờ khi hai mắt mệt rã rời, Đường Uông mới ngẩng lên ngắm nghía người đàn ông đầy khí chất "sếp tổng bá đạo" bật mode làm việc cho bổ mắt. Quả nhiên có anh bên cạnh, hiệu quả học hành của Đường Uông tăng gấp bội.

Cuối cùng cũng đến tuần thi, ngày hôm ấy, Châu Giang Hành thức dậy thật sớm để làm đồ ăn sáng cho cậu rồi đưa Đường Uông đến trường.

Anh xem lịch mà trong lòng không khỏi thở phào, hiệu suất khi làm việc với Đường Đường như rớt xuống đáy vực, mỗi giây mỗi phút Châu Giang Hành luôn có cảm giác Đường Đường đang quyến rũ mình.

Những khi nóng trong người, anh không những không được tắm, mà cũng chẳng dám giày vò Đường Đường đang nỗ lực học hành, thành thử không còn tâm trí để xem giấy tờ nữa. Châu Giang Hành nghĩ, nếu tiếp tục như thế này thì mình sẽ hóa điên mất.

"Anh ngồi trong nhà ăn cạnh trường thi chờ em, đi xuống lầu nhớ bám lấy tay vịn, đi chậm và đừng chen lấn với các bạn nhé..." Châu Giang Hành chăm chú cài nút áo cho Đường Uông, quần áo rộng rãi trên người cậu rất khó để nhận ra phần bụng nhô lên. Gần hết giờ thi tòa dạy học chỉ có thể ra chứ không thể vào, Châu Giang Hành chỉ còn cách căn dặn dò không được đi vào đón Đường Uông.

Trước lúc xuống xe, Đường Uông vẫn nhận được nước đậu mà sáng nay Châu Giang Hành mới xay, "chóc" một tiếng, Đường Uông thân mật thơm lên má anh một cái thật kêu.

Cậu cười xòa, lấy bình nước giữ nhiệt mà mình đã giấu cả đường đi nhét vào lòng Châu Giang Hành.

"Em nhờ dì Dương nấu trà Ý Dĩ cho anh, anh xem, trán nổi mụn cả rồi, uống vào giải nhiệt đi nhé." Ngày nào Đường Uông cũng ngắm nghía mặt đối phương rất kỹ, sáng nay vừa mở mắt đã thấy hai nốt mụn xuất hiện trên trán Châu Giang Hành.

Bản thân Châu Giang Hành còn không biết điều này, nghe cậu nói vậy, anh bèn soi gương trong xe, trên trán chỉ có hai cục mụn đỏ nhạt, không nhìn kỹ quả thật không thể nhận ra được.

Anh thích cách Đường Đường quan tâm đến mình, Châu Giang Hành liếc nhìn thời gian, sau đó kéo cậu vào lòng hôn tới tấp. Nghĩ đến việc Đường Uông còn phải đi thi, Châu Giang Hành vẫn giữ chừng mực, chỉ nhẹ nhàng chạm môi cậu rồi nhanh chóng tách ra, sau đó lại không dằn lòng được mà hôn tiếp.

Đến khi Đường Uông được thả ra, bờ môi cậu chỉ ướt át căng mọng như mới uống nước, người khác nhìn vào cũng sẽ không hiểu lầm, nghi ngờ.

Cùng một điểm thi nhưng cả Khoa phải phân ra thi, phòng Đường Uông chẳng có ai cùng lớp với cậu. Đường Uông viết được nửa chừng thì đổi bút, đúng lúc đó vô tình bắt gặp gã sinh viên ngồi xéo trước mặt đang đăm chiêu nhìn mình.

Ánh mắt ấy không quá thiện chí, trông như vừa đánh giá vừa bình phẩm, Đường Uông tuy khó chịu nhíu mày nhưng vẫn chọn làm lơ, tiếp tục cúi đầu làm đề.

Có lẽ biết có kẻ quan sát mình nên lúc điền đáp án Đường Uông vẫn cảm nhận được ánh mắt đầy ác ý nhắm thẳng vào cậu. Mãi đến khi giám thị đi ngang Đường Uông, ánh mắt đó mới tạm thời biến mất.

Thí sinh được phép nộp bài sớm sau 30 phút kể từ lúc bắt đầu buổi thi, vài sinh viên không mấy bận tâm đến quy định đó, ai nấy đều vùi đầu điền đáp án rồi nộp bài rời khỏi phòng thi. Đường Uông nghiêm chỉnh làm bài, kiểm tra xong xuôi thì dọn dẹp túi bút đoạn đứng lên nộp bài.

Nhưng cậu vừa ngẩng đầu lên, Đường Uông phát hiện tên sinh viên trước mặt cũng chưa đi, y còn quay lại nhìn cậu một cái rồi mới bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.

Đường Uông cố tình dừng tay, giả vờ chuyển sang kiểm tra lại đáp án, quả nhiên tên khả nghi kia thấy vậy cũng thôi không thu dọn nữa.

Tên đó đang chờ mình.

Đường Uông cố gắng hồi tưởng lại, cậu tự nhận mình không quen biết người này, nhưng ý đồ không hề thiện chí của đối phương khiến cậu không khỏi đề cao cảnh giác.

Phòng thi của Liêu Nguyên Tân trên Đường Uông một tầng lầu, trong lúc Đường Uông còn bận suy ngẫm thì cậu chàng đã xuất hiện trước cửa phòng, còn chớp mắt vài cái với cậu nữa.

Có người quen xuất hiện khiến Đường Uông yên tâm phần nào, lúc này cậu mới nộp bài và đi ra ngoài, gã sinh viên đó thấy thế cũng nối gót theo sau.

"Cậu quen tên kia không?" Đường Uông lườm mắt nhìn đối phương.

"Biết nè, Triệu Dược lớp kế bên, bạn trai cũ của Bí thư chi bộ Đoàn của lớp mình. Trước đây cậu ta hay đến đón người yêu lắm, cậu quên rồi hả?" Liêu Nguyên Tân với Đường Uông vừa đi về phía cầu thang vừa trò chuyện.

Đường Uông bấy giờ mới có thêm chút ấn tượng, Bí thư Đoàn chi bộ lớp dáng dấp cao to, tuy không tính là điển trai nhưng tính tình vô cùng hào sảng, hơn nữa còn thích chơi bóng rổ, lúc mới nhập học từng theo đuổi cậu.

Qua học kỳ II, Bí thư Đoàn chi bộ cuối cùng cũng có người yêu, trong ấn tượng của Đường Uông, người kia có dáng dấp hơi gầy, đeo kính tròn gọng vàng và thích mặc áo hoodie, là một chàng trai bình thường như bao người khác.

Đường Uông ngoảnh lại nhìn Triệu Dược đang theo chân mình, cậu chàng đã tháo dỡ cặp kính, để lộ đôi mắt xinh đẹp ra ngoài. Có lẽ vì đeo lens nên mắt trông long lanh có hồn hơn, kết hợp với kiểu tóc ngắn gọn ghẽ khiến khuôn mặt nom trẻ trung nhỏ nhắn, phối thêm quần áo hàng hiệu lên người, tôn lên đôi chân vừa thon vừa dài.

"Cậu chắc chứ?" Đường Uông nghĩ mình và Liêu Nguyên Tân đang nói đến không phải cùng một người.

"Dạo này bận ôn bài nên quên kể cậu nghe, từ tháng trước, Triệu Dược cứ như thay đổi thành người khác vậy, nhiều anh khoá trên đang theo đuổi cậu ta lắm đấy." Liêu Nguyên Tân càng nói càng thấy người nọ bất thường, vì vấn đề sức khoẻ của Đường Uông, bọn họ chọn cầu thang kế bên văn phòng, bên này ít người nhưng phải đi xa, mà mọi người thường lại không thích đi như thế, "Sao cậu ta đi theo bọn mình vậy?"

Đường Uông thuật lại chuyện xảy ra lúc thi, sau đó hai người dừng bước, quay đầu chặn đường Triệu Dược khiến y không kịp trở tay.

Phòng giảng viên chỉ cách vài bước chân, dù Triệu Dược muốn làm loạn cũng phải kiêng dè vì có khả năng sẽ bị thầy cô nghe thấy.

"Có chuyện gì không?" Đường Uông nhìn hắn chăm chăm, chủ động hỏi trước.

"Không có gì." Mới đầu thấy họ đột nhiên quay lại nên Triệu Dược có phần hoảng loạn, nhưng rất nhanh sau đó, y lập tức điều chỉnh lại cảm xúc.

"Không có gì thì tại sao lúc thi cậu cứ nhìn tôi chằm chằm thế?"

"Muốn xem thử người yêu cũ của bạn trai mình trông như thế nào thôi mà." Triệu Dược cười lấy lệ, mắt dán chặt vào chiếc áo khoác màu đen Đường Uông đang mặc, trong mắt thoáng xoẹt qua vẻ khinh bỉ, trông như ghét bỏ phong cách ăn mặc của cậu.

Đường Uông với Liêu Nguyên Tân liếc mắt nhìn nhau, sau đó ngập ngừng hỏi ngược lại Triệu Dược.

"Tiết Hoằng Bác là bạn trai cậu hả?" Lâu lắm rồi Đường Uông chưa nghe thấy cái tên này, bây giờ nhắc lại bỗng có cảm giác ghê tởm.

"..." Triệu Dược bày ra vẻ mặt "không biết nói gì hơn".

"Có điên mới đi yêu tên cặn bã đó, người tôi nói là Từ Văn cơ!"

"Tôi có phải Lục Dịch Đình đâu, lẽ ra cậu phải sang trường Bách Khoa gặp người yêu cũ của bạn trai cậu mới đúng." Lại thêm một cái tên mà đã lâu Đường Uông chưa nghe đến, tại sao lần nào đến trường cậu cũng phải dây dưa với Từ Văn vậy nhỉ?

"Lục Dịch Đình là... ai?" Triệu Dược tỏ ra hồ nghi.

"..." Khả năng cậu là bạn trai giả rồi đấy.

__

Trans: Tắt thở, quy tiên, người lười không thể tin được tác giả viết chương này 5k4 chữ T^T Giữ đúng lời hứa đăng trong Đêm Bình an heheee.

24/12/2024

Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com