Đường Uông bất lực nhìn Triệu Dược đang trong trạng thái vắt óc nhớ lại Lục Dịch Đình là ai. Tính ra đã rất lâu rồi cậu không xuất hiện trên trường, sao vẫn có người nhớ nhung là thế nào vậy nhỉ?
Lúc trước đi học thì chẳng có việc gì, từ khi bảo lưu thì vô số chuyện ập tới. Đường Uông chẳng hơi đâu tiếp tục dây dưa với loại người này, nhưng hoàn cảnh và điều kiện sức khỏe không cho phép cậu chạy đi, Đường Uông chỉ đành nhẫn nại nói rõ ràng rành mạch với đối phương.
"Tôi và anh Từ chỉ là anh em khóa trên khóa dưới thôi, không có quan hệ gì khác hết. Hình như cậu và anh Từ hiểu lầm gì nhau rồi đó, hai người nên giải quyết lại với nhau đi."
Triệu Dược nghe xong nhưng không mấy thỏa lòng. Dù Từ Văn cũng đã phủ định mối quan hệ giữa hắn và Đường Uông, Triệu Dược vẫn thấy rất khả nghi, nếu không có gì thật, vậy Từ Văn cố tình bắt mình ăn mặc giống Đường Uông làm gì cơ chứ.
Trong mắt Triệu Dược, Từ Văn phải gọi là tốt nhất trên đời, hắn bảnh bao, nhà giàu, nhân cách tốt, y cho rằng Từ Văn yêu thầm Đường Uông.
"Cậu không thừa nhận vì cậu bám víu được kẻ có tiền hơn, sợ người ta biết cậu có tình cũ chứ gì!"
"Sau này chắc chắn cậu sẽ hối hận!"
Triệu Dược thải ra được hai câu rồi giận dỗi bỏ đi, chỉ còn Đường Uông và Liêu Nguyên Tân ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
"Ủa là sao, cậu hối hận thì giúp ích gì được cho cậu ta à?" Liêu Nguyên Tân nghĩ trật đi chỗ khác.
"..." Đường Uông chỉ biết thở dài, "Quan trọng là mình với Từ Văn có yêu nhau đâu, hối hận quái gì chứ."
Lúc này Liêu Nguyên Tân mới sực nhớ ra chuyện đó, quả nhiên thi thố tới độ chậm tiêu luôn rồi, cậu chàng vỗ trán một cái thật kêu: "Mình nghĩ sai rồi, cậu với Nhà tài trợ của cậu không những ở chung, gia đình hai bên cũng đã gặp mặt, tình cảm vô cùng đằm thắm, liên quan gì tới hai người kia ha."
"Đi thôi đi thôi, Nhà tài trợ chờ cậu sốt cả ruột rồi đấy." Vì chuyện tình nguyện viên lần trước để lại ấn tượng quá sâu sắc, cho nên Liêu Nguyên Tân luôn lén gọi Châu Giang Hành là "nhà tài trợ".
Đường Uông rất vâng lời Châu Giang Hành, cả chặng đường đều vịn chắc tay vịn cầu thang, vô cùng an toàn xuống tới tầng trệt. Thời điểm hai người ra khỏi tòa dạy học thì trông thấy Triệu Dược đang đứng dưới tán cây cách đó không xa.
Y cúi đầu lướt điện thoại, mà đoạn đường đi đến căn tin bắt buộc phải đi qua gốc cây chỗ Triệu Dược đứng, Đường Uông sợ chạm trán lại chậm trễ thì giờ, cậu lợi dụng dòng người đông đúc, kéo theo Liêu Nguyên Tân đi lẫn vào rồi tiến về phía đó.
Lúc đi lướt qua, Triệu Dược đang ghi âm giọng nói, ngữ điệu vừa ngọt vừa nhẹ nhàng, còn xen lẫn chút nũng nịu trong đó.
"Triệu Dược đang yêu đương à?"
"Mình cá 80% khoảng thời gian này có người đang theo đuổi cậu ta."
"Nhưng không nghe nói bạn trai nó là ai ấy?"
"Mày có thích đàn ông đâu mà sao hay lo chuyện bao đồng quá, môn buổi chiều ôn bài chưa? Mau về ký túc xá đi."
Có sinh viên trong nhóm người bàn tán về Triệu Dược, Đường Uông và Liêu Nguyên Tân thuận đường nên được dịp hóng hớt.
"Nghe đồn Từ Văn yêu ai cũng công khai rầm rộ mà nhỉ, sao đến phiên Triệu Dược lại im hơi lặng tiếng thế này?" Liêu Nguyên Tân đã được Đường Uông kể lại chuyện Từ Văn chia tay Lục Dịch Đình, nói đến đây cậu chàng bỗng trợn mắt kinh ngạc: "Đừng nói Từ Văn lại tìm ai đó quen qua đường nhá?"
Thời buổi cận thi, ai ai cũng nước tới chân mới nhảy, vì thế tin đồn trong trường ít đi thấy rõ. Sắp được nghỉ mà Liêu Nguyên Tân bỗng đào ra được tin đồn mới, suốt cả đường đi, cậu chàng hào hứng đoán già đoán non chuyện giữa Từ Văn và Triệu Dược với cậu.
Liêu Nguyên Tân vừa nói vừa theo chân Đường Uông, thấy cậu bước vào căn tin, cậu ta mới nghĩ có lẽ Đường Uông vận não nhiều quá nên bắt đầu đói bụng. Trên thực tế Đường Uông đã hẹn gặp Châu Giang Hành ở căn tin, đến khi trông thấy anh, Liêu Nguyên Tân vẫn thao thao bất tuyệt về hai người kia.
"Em gặp phiền phức?" Châu Giang Hành nghe thấy tên của Từ Văn thì hai mắt ánh lên vẻ không vui, ở chung lâu ngày nên Đường Uông lập tức đoán ra được xúc cảm không quá rõ rệt đó của anh.
"Chuyện nhỏ thôi anh." Từ thái độ của Triệu Dược, Đường Uông nghĩ cậu ta chỉ nhìn mình không vừa mắt, muốn so xem ai sống tốt hơn ai mà thôi.
Đường Uông không nhắc đến, nhưng Liêu Nguyên Tân lại thay cậu kể hết ngọn nguồn cho anh nghe. Thế là sau khi buổi thi buổi chiều kết thúc, Đường Uông vừa bước ra liền thấy Châu Giang Hành đang tựa người vào cửa văn phòng chờ mình.
Cũng không biết anh dùng cách nào để vào được đây.
Trong lúc cậu lơ đễnh, đã có vài sinh viên bước ra khỏi phòng thi xì xầm bàn luận về Châu Giang Hành, thậm chí còn có nam sinh viên tiến đến xin số điện thoại anh.
Đường Uông thấy lòng mình chua loét, cậu ngoảnh lại, nhằm thẳng vào nam sinh viên đang nói chuyện kia.
"Xin lỗi, hoa này có chủ rồi."
Đối phương sững sờ trong giây lát, không những không bị sượng mà còn giơ ngón cái khen Đường Uông.
"Người anh em giỏi thế, người yêu cậu đẹp trai lắm."
Đường Uông cười tủm tỉm đi về phía Châu Giang Hành, anh lắc nhẹ bình giữ nhiệt trong tay cho cậu xem:
"Anh uống hết trà rồi."
"Ngày mai uống tiếp." Đường Uông nhìn chằm chằm hai nốt mụn con con trên trán Châu Giang Hành, trông thì có vẻ an phận đấy, không biết ngày mai có thật sự biến mất hay không.
Trừ những lúc đến công ty thì Châu Giang Hành rất hiếm khi mặc vest, hôm nay vì đưa cậu đi thi mà anh cố ý chọn quần áo màu nhạt tôn lên vẻ trẻ trung năng động, bảo anh là sinh viên năm cuối của trường chắc ai cũng tin. Chẳng qua thần thái của Châu Giang Hành hoàn toàn khác so với sinh viên chưa bước chân vào đời.
Hai người đang đi bộ thì Đường Uông gặp người quen, vừa chào hỏi với đối phương xong, cậu lập tức nhận được tin nhắn hỏi han từ người đó.
Cậu bạn kia tò mò người bên cạnh Đường Uông có phải là giảng viên mới đến không, nếu thật thì từ nay về sau sinh viên trong trường sẽ điên cuồng vì thầy mất.
Đường Uông thấy buồn cười vô cùng, cậu đọc xong còn đưa điện thoại cho Châu Giang Hành xem. Vì vừa cầm điện thoại vừa cười ngặt nghẽo, Đường Uông hoàn toàn không hay biết mình lỡ trượt tay bấm nhầm thoát ra.
Màu mắt Châu Giang Hành bỗng sẫm xuống, anh bắt lấy cánh tay cậu, khẽ cười một tiếng đầy nguy hiểm:
"Châu Giang Cún?"
"..." Nụ cười trên mặt Đường Uông sượng lại, cậu còn ghim tin nhắn anh lên đầu nên rất nổi bật và nhìn vào là thấy ngay.
Sao cậu lại quên béng chuyện này đi chứ, Đường Uông muốn lấy điện thoại lại, nhưng Châu Giang Hành đã nhìn thấu ý đồ cậu, anh nhanh tay nhét chứng cứ phạm tội vào túi, sau đó im lặng nhìn Đường Uông, ngón tay khẽ ấn lên cánh tay cậu.
Đường Uông không đau nhưng rất khó chịu, cậu cố vắt bộ óc chỉ toàn đề thi của mình ngẫm xem làm cách nào để thoát khỏi kiếp nạn này, Đường Uông vừa láo liên mắt, lập tức bắt gặp Triệu Dược mình vừa gặp sáng nay.
"Triệu Dược kìa." Trong lúc nguy cấp nhất, Đường Uông thầm cảm ơn y vì đã xuất hiên vào thời khắc này.
Châu Giang Hành tạm gác chuyện biệt danh sang một bên, anh đưa mắt nhìn về phía đó, vừa hay Triệu Dược cũng phát hiện ra họ, y nhìn anh rồi nở nụ cười thật xán lạn.
Nét cười này quá đỗi quen thuộc, bởi vì những người thèm khát Châu Giang Hành đều sẽ cười như thế. Đường Uông trộm liếc nhìn anh, người đàn ông này vẫn điềm tĩnh lạnh lùng, hoàn toàn không bị "dính chiêu".
Triệu Dược bước thật nhanh tới chỗ họ, làm như thể Đường Uông với y thân nhau lắm, y cất giọng hỏi han:
"Cậu thi được không?"
"Bạn trai cậu đây à? Công nhận cao hơn người yêu cũ của cậu thật."
"..." Ái chà, người này vẫn tưởng cậu vớ phải người có tiền, tưởng Châu Giang Cún không biết lịch sử "tình trường" của cậu chứ gì.
"Không phải bạn trai." Châu Giang Hành chợt lên tiếng phản bác.
Đường Uông lẫn Triệu Dược đồng loạt quay sang nhìn anh.
"Không phải bạn trai, vậy chẳng lẽ..." Triệu Dược cố tình kéo dài giọng, sau đó nhướng mày nhìn Đường Uông, ý bảo "cậu bại lộ rồi nhé".
"Chẳng lẽ là bố đườ..."
"Tôi là chồng em ấy, chồng hợp pháp." Châu Giang Hành ngắt ngang lời Triệu Dược rồi nắm tay Đường Uông còn đang sững sờ đi lướt qua người y.