Sau Khi Bị Cắm Sừng, Tôi Mang Thai Con Của Boss

Chương 56: Đường Gâu Gâu.



Chương 56: Đường Gâu Gâu.

Dịch: Mẫn Mẫn.

Beta: Cá Kho Tiu. (Watt: @Cakhotiu_0291)

Đường Uông công khai chuyện kết hôn mà chẳng có chút chuẩn bị tâm lý nào cả.

Lúc Châu Giang Hành cất tiếng phản bác, trong lòng Đường Uông đã có dự cảm khó nói bằng lời. Bây giờ dự cảm ấy trở thành sự thật, cậu lại không khỏi tò mò muốn ngoảnh lại xem phản ứng của Triệu Dược. Đối phương vẫn đang ngỡ ngàng đứng đực một chỗ, xem ra vẫn chưa hoàn hồn vì biết chuyện cậu đã kết hôn.

Trên đường về nhà, Đường Uông tranh thủ lướt forum trường, quả nhiên tên của cậu đã xuất hiện trên đó, tầm này đã bắt đầu thi, sinh viên chẳng thiết ôn bài nữa nên tốc độ lan tin nhanh đến chóng mặt.

Người bạn từng hỏi Châu Giang Hành có phải là giảng viên mới đến, giờ lại đổi thành cậu kết hôn với đối phương rồi phải không.

[Đường Uông: Anh ấy không phải giảng viên mới, anh ấy đơn giản là chồng mình thôi.]

Thật ra cậu từng tuổi này đã có thể lập gia đình rồi, ngặt nỗi còn đi học mà bị rộ tin đã kết hôn thì sẽ dấy lên sự tò mò của mọi người, nhưng nếu Đường Uông chọn im lặng không trả lời thắc mắc của người bạn kia, e là về tới nhà forum trường sẽ đồn đoán cậu kết hôn với giảng viên trong trường mất.

Đường Uông trả lời xong tiện thể kiểm tra forum thêm lần nữa, vì có vài người qua đường đã nhìn thấy Châu Giang Hành. Sự chú ý của mọi người lập tức tập trung vào việc liệu người chồng có đẹp trai như lời đồn hay không.

"Ngày mai anh chờ em ở cổng trường nhé. Diễn đàn trường lại bắt đầu đồn đoán rồi, em sợ hai chúng ta bị vây xem."

"Em đi một mình anh không yên tâm." Tiếng gõ bàn phím của Châu Giang Hành vang lên không ngừng, trên màn hình là bảng báo cáo số liệu mà Đường Uông hoàn toàn không hiểu.

"Anh cho em mượn một người vệ sĩ là được mà." Đường Uông cũng muốn thử trải nghiệm cảm giác ra đường được các anh đô con vạm vỡ theo sát nút. Nếu phối thêm chiếc kính đen, mấy tên Triệu Dược có tới kiếm chuyện cậu chấp hết!

"Muốn mượn vệ sĩ?" Tiếng gõ lạch cạch bỗng nhiên dừng hẳn, đột nhiên Châu Giang Hành quay sang cười mím chi với Đường Uông, "Có một số việc em còn chưa nói rõ với anh đấy."

"Nói rõ ràng rồi lại bàn tới chuyện vệ sĩ."

Đường Uông ngỡ ngàng khi biết Châu Giang Hành dịch người ngồi sát cửa xe bên kia, chủ động kéo dãn khoảng cách với mình. Đường Uông lấy làm lạ, trong ấn tượng của cậu, Châu Giang Hành chỉ ước gì dính lấy mình không rời. Cậu khựng lại giây phát, cuối cùng mới sực nhớ ra chuyện mình đặt biệt danh Châu Giang Cún vẫn chưa giải quyết xong.

"Hay anh đổi biệt danh của em là Đường Meo Meo đi? Mèo Đường? Đường Méo Meo?"

Châu Giang Hành đáp lại bằng tiếng cười khẩy.

"Đường Đường, em đọc lại mấy cái tên này xem nào?"

Nghe chẳng khác gì tên gọi yêu thương giữa chồng chồng với nhau, ngấy chết đi được.

"Vậy đổi thành Chó Đường thì sao?" Đường Uông chờ anh gõ xong một hàng chữ mới lấy điện thoại, nhấn vào ảnh đại diện của anh rồi bắt đầu chỉnh sửa.

Chuyện này giải quyết như vậy xem như êm xuôi rồi nhỉ? Đường Uông cho là thế, cậu đặt lại biệt danh cho anh là "Châu Giang siêu mạnh" - một cách gọi mà người đàn ông nào cũng sẽ thích.

Tốc độ đánh chữ của anh rất nhanh, Đường Uông vừa cúi xuống sửa biệt danh thì Châu Giang Hành đã tiếp tục gõ bàn phím rồi. Cậu chụp màn hình gửi cho đối phương, đính kèm thêm nhãn dán hôn hít.

Chỉ bằng một nhãn dán chụt chụt hiển nhiên không thể thỏa mãn được Châu Giang Hành. Người nào đó xem điện thoại xong lập tức gập màn hình laptop, đặt máy ở vị trí an toàn rồi kéo Đường Uông vào lòng.

Ghế ngồi chật hẹp phía sau bắt đầu phát ra âm thanh sột soạt, khóe mắt Đường Uông lan dần sắc đỏ, cậu chớp đôi hàng mi ướt đẫm, tiếng hô hấp nặng nề của hai người hòa quyện vào nhau. Châu Giang Hành vuốt từ sống lưng lên tới sau cổ Đường Uông, lúc nhẹ nhàng, khi thì mạnh bạo, cậu không nhịn được phát ra tiếng rên khe khẽ.

Hôm nay Châu Giang Hành bộc phát tính xâm lược cực mạnh, Đường Uông lúc này đang ngồi dạng chân lên đùi anh, dù Châu Giang Hành luôn để ý đến sự an toàn của cậu, nhưng mỗi khi xe dừng lại, Đường Uông đều bất giác ôm chặt lấy cổ đối phương, đồng thời kẹp chặt đùi vào eo anh.

Không biết qua bao lâu, Đường Uông chỉ biết mọi giác quan đã bị kích thích rộng khắp, mỗi một tế bào trên cơ thể đều cảm nhận được từng động tác, từng hơi thở của Châu Giang Hành.

Bất tri bất giác đã đến cửa nhà. Lúc xuống xe, Đường Uông nhũn hết cả chân. Dường như Châu Giang Hành đã liệu sự trước nên chuẩn xác đỡ cậu rồi ôm ngang Đường Uông lên.

"Có người kìa!!!" Đường Uông túm lấy cổ áo bị cậu vò nhăn nhúm từ lúc còn ngồi trong xe, đè giọng la toáng lên.

Châu Giang Hành mắt điếc tai ngơ, anh ôm cậu vòng ra cốp xe, cốp sau vừa mở, đập vào mắt Đường Uông là món đồ mà cậu vô cùng quen thuộc.

Đường Uông che mặt ngồi lên xe lăn, sau đó được người nào đó đẩy vào trong thang máy.

Càng không muốn trông thấy người khác thì càng dễ gặp người quen, hai người vừa đi vào thang máy liền gặp ngay hàng xóm sống chung tầng.

"Cậu Đường làm sao thế này? Chân có bị thương nặng lắm không?"

"Không nghiêm trọng ạ." Châu Giang Hành quét mắt nhìn Đường Uông từ đầu tới chân, ánh mắt ngậm ý cười.

"Thương tổn gân cốt trăm ngày lành, cậu Đường còn trẻ nhưng vẫn phải chú ý nhé, cậu nên nghỉ ngơi nhiều hơn."

Vừa nói được vài câu thì thang máy đã tới nơi. Tâm trạng Châu Giang Hành đang tốt nên rất hào hứng trò chuyện với hàng xóm. Người hàng xóm không hề biết đã xảy ra chuyện gì, nhìn Đường Uông im lặng không lên tiếng và Châu Giang Hành nói nhiều hơn ngày thường, đối phương ngờ vực không thôi, bụng nghĩ đôi chồng chồng này quả thật kì lạ.

Đường Uông quê đến mức ngón chân bấu chặt xuống đất, vừa vào nhà là đứng phắt dậy. Cậu trừng mắt nhìn anh, mặt đỏ ửng lên không biết vì bị hôn hay bị chọc tức.

"Không được cười nữa."

Châu Giang Hành biết mình đùa quá trớn, vừa nghe thế lập tức thôi không cười nữa.

Dù Châu Giang Hành đã ngưng đùa, nhưng lòng Đường Uông vẫn tức anh ách, đến nỗi dì Dương gọi cậu uống canh cậu cũng không thèm đi. Đường Uông đi thẳng tới phòng ngủ rồi cầm gối của mình theo.

"Hứ, Châu Giang Cún." Đường Uông mắng xong thì đi vào căn phòng đối diện từng là của mình rồi khóa chặt cửa lại.

Đường Uông ngây người trong phòng một lúc, bên ngoài vô cùng yên tĩnh, Châu Giang Hành không đến dỗ cậu, cũng không thấy anh tỏ vẻ giận dỗi.

Tuy cảm giác ấy khó nói thành lời, nhưng trong lòng Đường Uông vẫn có phần không vui. Cậu sờ đôi môi sưng đau của mình, tính tìm chút thuốc mỡ tiêu sưng, lại sực nhớ thuốc ở phòng ngủ bên kia, mà bây giờ cậu lại không muốn đi ra ngoài.

Châu Giang Hành làm lỡ dở thời gian ôn tập cho kì thi ngày mai của mình, Đường Uông ghi tạc vào lòng, chờ xong chuyện sẽ tính sổ với anh sau. Và rồi điện thoại trong túi đột nhiên rung lên.

Châu Giang Hành nhắn tin cho cậu, Đường Uông nhấn vào kiểm tra thì phát hiện anh gửi một bức ảnh chụp màn hình. Thì ra Châu Giang Hành đã sửa lại biệt danh của cậu, Đường Uông cứ tưởng sẽ là "Chó Đường", nhưng không ngờ nơi ấy lại viết thành "Đường Gâu Gâu". (*)

(Tên thụ là Đường "Uông" (汪), hai chữ Uông lặp lại thì thành tiếng chó sủa "gâu gâu" =)))))))))) Tới chương 56 mới giải thích được tên thụ, trans khóc ròng)

Cái tên này không hề âu yếm như cái tên "Đường Meo Meo" nha!!!

[Châu Giang siêu Mạnh: Đừng giận nữa mà, mai còn phải thi đấy, tới giờ em phải ôn bài rồi.]

[Tiệm chè: Thi không tốt là tại anh!!!]

[Châu Giang siêu mạnh: Ừm ừm, tại anh hết, em muốn trừng phạt anh thế nào đây?]

[Tiệm chè: Ảnh chụp màn hình.jpg]

Châu Giang siêu mạnh vừa thăng chức không tới một tiếng đồng hồ, lại bị thay thế bằng biệt danh cũ "Châu Giang Cún".

Nhưng có một số việc có thật sự mạnh hay không, chỉ bằng một cái biệt danh không thể giải quyết được, mà phải đích thân trải nghiệm nó. Tỉ như vừa nãy ở trên xe, Châu Giang Hành đã chứng minh mình có thể đảm nhận biệt danh này rồi.

Ngày hôm sau, bờ môi được bôi thuốc đầy đủ trở lại trạng thái khỏe mạnh vốn có, Đường Uông nhìn bản thân trong gương, cậu không cần sợ hôm nay ra ngoài sẽ bị người khác phát hiện rồi.

Vì ngủ một mình nên Đường Uông dậy trễ, lúc ra khỏi cửa còn đang cầm quả trứng gà bóc vỏ sẵn, cậu cắn một ngụm hết luôn nửa quả.

"Ngài Châu đi làm đấy sao?" Trùng hợp thay, hàng xóm cũng vừa hay ra ngoài, gặp Châu Giang Hành liền lên tiếng chào hỏi, trông thấy Đường Uông ở phía sau lập tức kinh ngạc thốt lên: "Chân cậu Đường khỏe rồi hả?"

Đường Uông ngậm trứng gà trong miệng chỉ biết chớp mắt, hồi lâu không trả lời.

Người hàng xóm không nhận được lời hồi đáp bỗng nhiên ngộ ra, chắc chắn hai chồng chồng nhà này đang chơi trò tình, tứ.

__

Lời tác giả:

Hàng xóm: Tôi hiểu rồi.

Đường Uông: Không, anh không hiểu!!!

Châu Giang Hành: Người ta hiểu hết đấy.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com