Sau Khi Bị Nữ Chính Dùng Hệ Thống Cướp Đi Mọi Thứ, Tôi Đã Sống Lại

Chương 10



Vừa tỉnh lại, việc đầu tiên là cô ta lao ngay ra bản tin của trường để xem xét ngọn nguồn.

Lý do bị kỷ luật là: Trên bài làm thi Olympic Toán học, viết kín những lời lẽ nh.ụ.c m.ạ xã hội, nh.ụ.c m.ạ trường lớp, nh.ụ.c m.ạ thầy cô giáo và thậm chí còn văng những câu c.h.ử.i thề dơ bẩn châm biếm vào đề thi.

Nhìn thấy nguyên do này, Tô Thiên Tuyết lại suýt ngất thêm một lần nữa. Nếu không nhờ Thẩm Tự Thời đỡ lấy, cô ta đã xụi lơ ngã quỵ xuống đất rồi.

Nhận thức được vấn đề, cô ta liền lập tức đi tìm tôi hỏi tội.

"Tô Nhan! Cậu quá đáng lắm rồi, người ta có lòng tốt khuyên cậu biết quý trọng cơ hội thi cử. Tại sao cậu lại nỡ lòng nào hại tôi thành như vậy, viết bao nhiêu câu c.h.ử.i thề lên trên bài thi, cậu điên rồi sao?"

Tiếng gầm rú của Tô Thiên Tuyết quá ch.ói tai, tôi lẳng lặng lùi ra xa một chút rồi mới từ tốn trả lời.

"Bài kiểm tra của tôi, tôi rảnh tay c.h.ử.i đổng mấy câu thì đã sao? Ai bảo sau một đêm tôi đang từ phượng hoàng hóa thành gà ác, thành tích thì tự dưng lao dốc không phanh. Chẳng lẽ tôi lại không được phép càm ràm vài câu à?"

Tô Thiên Tuyết uất ức thiếu điều hộc m.á.u: 

"Cậu càm ràm thì càm ràm lúc bình thường ấy, tại sao tại sao cứ phải đợi lúc đi thi mới làm, cậu có biết kỳ thi lần này quan trọng với tôi thế nào không?"

"Thế thì cậu cứ tự mình thi cho t.ử tế là được, liên quan gì đến tôi?"

Đương nhiên là tôi biết nó quan trọng với cô ta rồi.

Gia đình họ Tô đang lúc lâm nạn, vô số kẻ muốn tranh thủ giẫm đạp thêm một cú.

Vị thế của Tô Thiên Tuyết ở nhà cũng sa sút, cô ta vô cùng khao khát một cơ hội để chứng minh giá trị của mình.

Nếu lần này có thể giành được huy chương Vàng, ẵm thẳng suất vào Thanh Hoa Bắc Đại, thì ít ra cô ta cũng được mở mày mở mặt ngẩng cao đầu ở nhà.

Nhưng tất cả những mộng tưởng đó, đều bị tôi tiện tay tàn phá mất rồi.

Tô Thiên Tuyết sực tỉnh, ngờ vực hỏi vặn lại: "Không đúng, Tô Nhan! Tại sao bài thi bị tráo đổi mà cậu chẳng hề kinh ngạc gì cả, cậu đã biết những gì rồi? Có phải cậu biết hết mọi chuyện rồi không?"

"Bố bảo chính tôi là người xúi giục ông đầu tư vào Công ty AH, nên nhà cửa mới khánh kiệt phá sản. Nhưng tôi có bao giờ làm chuyện đó đâu!"

"Lúc đấy cậu mới là người ở trong nhà, chắc chắn cậu đã biết trước được điều gì nên mới làm vậy đúng không? Cậu gài bẫy hãm hại tôi thê t.h.ả.m lắm, cậu có biết không?"

Tôi cười rớt cả nước mắt: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Đương nhiên là tôi biết! Nhưng biết thì sao nào, giờ cậu có đi rêu rao ra ngoài thì cũng chẳng ma nào tin cậu cả đâu, người ta chỉ nghĩ cậu bị điên thôi."

Tô Thiên Tuyết đứng chôn chân tại chỗ, đến nước mắt cũng quên cả rơi. Nửa ngày sau, cô ta mới quăng lại một câu nói cay nghiệt rồi quay người dời đi.

"Được, Tô Nhan, cậu biết thì đã làm sao? Tôi có bàn tay vàng vô địch, tôi mới là nữ chính, cậu chả là cái thá gì cả."

"Tất cả đồ tốt của cậu, tôi đều có thể đổi lấy, cậu cả đời này chỉ xứng đáng làm bình m.á.u, làm nô tì bưng nước rửa chân cho tôi thôi."

"Có phải cậu đinh ninh mình thắng chắc rồi không? Đừng tưởng tôi chỉ có hai quân át chủ bài, cứ đợi đấy mà xem."

Cô ta bước quá nhanh, nên đã bỏ lỡ nụ cười càng lúc càng tươi trên mặt tôi.

"Thế thì tôi đang thực sự mong đợi đây."

16

Cái gọi là quân át chủ bài của Tô Thiên Tuyết, xét cho cùng cũng không ngoài việc xuất bản bài luận văn đã giúp cô ta chơi trội ở kiếp trước.

Tính nhẩm lại ngày tháng, hai ngày nữa quả thực là tới lúc công bố kết quả rồi.

Cuộc thi này dành cho tất cả thanh thiếu niên trên toàn thế giới, quy tụ sự tham gia của rất nhiều quốc gia.

Tô Thiên Tuyết bấm đốt ngón tay từng ngày, mong ngóng cho đến thời khắc công bố kết quả.

Cô ta còn cố ý mời vợ chồng Tô Vĩnh Cường đến trường để cùng chứng kiến giây phút trọng đại này, cũng không quên rủ hai vợ chồng Tô Cương - Lý Nga đến tham dự nghi lễ.

Cô chủ nhiệm thấy cô ta tự tin ngút ngàn, dưới sự yêu cầu của cô ta, đã đặc biệt xin phép nhà trường cấp quyền cho phép hội trường lớn chiếu trực tiếp hình ảnh kết quả trong thời khắc công bố thành tích.

Về phía nhà trường, dĩ nhiên chẳng ai muốn dễ dàng vuột mất thời khắc vinh quang của việc học sinh đoạt được giải thưởng mang tầm vóc quốc tế như vậy.

Vậy nên, toàn bộ Ban giám hiệu và đội ngũ phóng viên của trường đều tề tựu đông đủ từ sớm để chuẩn bị ghi hình.

Tuy trước đó Tô Thiên Tuyết vừa bị ghi lại án phạt, nhưng vì lần này cô ta tỏ ra đầy tự tin, lại thêm việc ở vòng sơ loại cũng giành được hạng nhất, nên mọi người đều đặt không ít kỳ vọng vào màn thể hiện ở vòng chung kết của cô ta.

"Tô Nhan, cậu hãy nhớ cho kỹ, cậu mãi mãi chỉ là nô tì bưng nước rửa chân cho tôi! Cậu sinh ra là để hầu hạ tôi. Tôi muốn cậu phải mãi mãi ghi lòng tạc dạ thời khắc này."

Trước khi bước lên bục, Tô Thiên Tuyết ghé sát lại thầm thì vào tai tôi.