Sự kiên nhẫn của Tô Vĩnh Cường khi nhìn thấy đường K-line của chứng khoán Mỹ đứt gãy như vách đá, đã đạt đến giới hạn cuối cùng, liền quay người giáng cho cô ta một cái tát trời giáng.
"Chát——"
Cái tát này khiến Tô Thiên Tuyết choáng váng cả người.
Toàn bộ người có mặt tại hội trường cũng bị sốc theo.
Tô Vĩnh Cường chẳng buồn quan tâm bữa tiệc mới chỉ vừa mới bắt đầu, vội vàng cắm đầu cắm cổ chạy ra ngoài.
Sau đó, bà Tô sau khi hỏi han trợ lý được đôi câu, cũng trực tiếp lăn ra ngất xỉu.
Bữa tiệc nhận thân phút chốc trở nên hỗn loạn như một nồi cháo heo.
Khách mời cũng vô cùng nhạy bén bắt được thông tin, biết rằng tập đoàn Tô Thị lần này toi mạng rồi.
Các bạn học sinh thì không chịu rời đi, bởi họ vẫn chẳng hiểu chuyện quái gì đang xảy ra.
Cho đến khi quản lý khách sạn hớt hải chạy lại túm lấy Tô Thiên Tuyết đòi thanh toán hóa đơn, cô ta mới thật sự ngu người ra.
Cô ta làm gì có xu nào để thanh toán nổi cái hóa đơn khổng lồ thế này?
Bà Tô còn đang bất tỉnh nhân sự, Tô Vĩnh Cường thì gọi cháy máy cũng không nhấc, đám trợ lý ngày thường vây quanh lúc này cũng bóng chim tăm cá.
"Hừ, bày đặt nhà giàu cơ đấy, hóa ra là ăn quỵt à?"
"Không tặng nổi thì đừng hứa hươu hứa vượn, đến một cái túi xách cũng chẳng đưa ra được mà còn mặt dày đòi khoe của."
"Nực cười, mời chúng ta đến uống gió Tây Bắc hả, tôi còn thấy mất mặt thay cho cô ta."
Lũ học sinh lần lượt lườm nguýt rồi bỏ đi, chỉ để lại mình Tô Thiên Tuyết chơ vơ không biết xoay xở thế nào.
Tôi chẳng hé nửa lời, chỉ nhìn bộ dạng của cô ta mỉm cười rồi cũng quay gót.
Về sau, nghe đâu là Thẩm Tự Thời dốc hết tiền tiết kiệm cá nhân ra để thanh toán giúp cô ta giải vây.
Nhưng mẹ của Thẩm Tự Thời sau khi biết chuyện thì vô cùng phẫn nộ, xông thẳng đến nhà họ Tô mắng mỏ Tô Thiên Tuyết không biết liêm sỉ, tiêu xài hàng chục vạn tệ của nhà bà ta.
14
Sự việc này làm rúng động cả trường suốt nhiều ngày liền.
Toàn bộ tài sản của Tập đoàn nhà họ Tô giàu nhất bị phong tỏa chỉ sau một đêm, chuỗi vốn bị đứt đoạn, cả gia đình bị áp lệnh hạn chế chi tiêu cao cấp.
Căn biệt thự đắt đỏ mà họ từng sống cũng bị đem đi thế chấp, bây giờ cả nhà ba người chỉ phải rúc trong một căn nhà nhỏ đi thuê.
Tiền chi tiêu hàng ngày cũng là lén mượn từ Thẩm Tự Thời.
Người thân, bạn bè căn bản cũng đã chạy xa mất dép.
Tô Thiên Tuyết biến mất biệt tăm suốt hai tuần liền, mới lại đến trường đi học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vẫn là Thẩm Tự Thời đi theo tháp tùng.
Lúc bước vào lớp học, gương mặt cô ta trắng bệch, người cũng gầy rộc đi.
Có vẻ mong manh như đóa hải đường nhuốm bệnh.
Các bạn học ngoài chuyện đàm tiếu sau lưng rằng cô ta thể hiện cho lắm rồi bị vả mặt, thì ngoài mặt không ai phán xét gì thêm.
Bởi vì chịu kết cục phá sản đã là quá t.h.ả.m hại rồi.
Nghe đồn bố mẹ cô ta ở nhà cũng thi thoảng buột miệng trách cứ cô ta, bảo tại cô ta cứ khăng khăng đòi đầu tư vào cái công ty sản xuất pin đó, khiến tài chính gia đình bị đứt đoạn.
Bề ngoài Tô Thiên Tuyết luôn ra vẻ đáng thương, nhưng sau lưng thì chẳng hề ăn năn hối lỗi một chút nào.
Lâu lâu bắt gặp ánh mắt cô ta lia về phía tôi, lại thấy lạnh lùng đến rợn người.
Thế nhưng khi tôi dửng dưng chạm mắt đáp trả, cô ta lại khôi phục dáng vẻ yếu đuối như thường lệ.
"Tô Nhan, cuộc thi ngày mai cậu nhất định phải phát huy cho tốt! Nhà họ Tô giờ đây rơi vào cảnh xui rủi, dẫu bố có nhớ tình cũ muốn lén lút chu cấp cho cậu cũng lực bất tòng tâm rồi, cậu thật sự chỉ có thể dựa vào chính mình thôi."
Tôi lại mỉm cười gật đầu:
"Biết rồi biết rồi, cậu cứ yên tâm đi! Thiên Tuyết, cậu quả là người tốt, nhà mình thì xui xẻo phá sản mà vẫn còn rảnh rang lo lắng cho tôi."
Mặt Tô Thiên Tuyết càng trở nên khó coi hơn.
Ngày hôm sau, tôi bước vào phòng thi Olympic đúng giờ.
Qua lớp cửa sổ, có thể nhìn thấy rõ rành rành Tô Thiên Tuyết đang đứng ở xa trừng mắt nhìn tôi chằm chằm.
Phải tới khi tôi ngồi vào bàn, cầm b.út bắt đầu cắm cúi viết bài, cô ta dường như mới an tâm rời đi để đến phòng thi của mình.
Cô ta đã ân cần quan tâm tôi đến vậy, thì tôi nhất quyết sẽ không làm cô ta thất vọng đâu.
15
Trước thời điểm có kết quả cuộc thi, Tô Thiên Tuyết có vẻ đã lấy lại được sắc mặt tốt hơn trước.
Mỗi ngày đều mang vẻ ngầm ngầm kỳ vọng, chốc chốc lại chạy đến hỏi giáo viên khi nào có kết quả thi Olympic.
Dù sao thì điểm số lúc nào cũng lẹt đẹt, cô ta quyết định bỏ bê luôn chẳng học hành gì nữa, cứ mang cái dáng vẻ ngồi chờ được tuyển thẳng vậy.
Đám học sinh nhìn điệu bộ đó, cứ đinh ninh cô ta đã hồi phục lại phong độ thiên tài ngày trước, ai nấy đều không khỏi trầm trồ ngưỡng mộ.
Cô ta gặp tôi cũng lấy lại cái điệu bộ chảnh chọe muốn c.h.ế.t như ngày trước, đến một tiếng chào hỏi cũng thèm chẳng buồn mở miệng.
Có điều, trái ngược hoàn toàn với mong muốn của cô ta, thứ được công bố ra trước tiên không phải là kết quả kỳ thi, mà là một thông báo kỷ luật dành cho Tô Thiên Tuyết.
Giây phút nhận thông báo giữ lại trường để theo dõi xem xét kỷ luật, toàn bộ thần trí Tô Thiên Tuyết hoàn toàn ngưng trệ.
Cô ta lật đi lật lại mấy vòng liền, mới dám tin người bị nêu tên chính là mình. Ngay lúc đó thì trực tiếp lăn đùng ra xỉu.