Tô Thiên Tuyết không chỉ tráo đổi đi sự yêu thương, tình cảm của bố mẹ ruột dành cho tôi. Mà đến ngay cả chút tình cảm lẽ ra phải dành cho tôi của bố mẹ ruột cô ta, cũng bị cướp mất.
Cô ta trở về nhà tỷ phú họ Tô xong, ngay hôm đó lập tức đuổi tôi ra khỏi nhà.
Còn khóc lóc cầu xin vợ chồng Tô Vĩnh Cường không được gặp lại tôi, không được liên lạc với tôi nữa. Nếu không sẽ chẳng thể nào bù đắp được tổn thương trong lòng cô ta.
Ở nhà bố mẹ mới, tôi cũng phải chịu đủ muôn vàn khắc nghiệt, đày đọa. Chỉ bởi vì sự xuất hiện của tôi đã khiến cho Tô Thiên Tuyết mà họ hết mực yêu chiều, bị đổi đi mất.
Tôi bình thản dõi theo mọi việc, trong lòng chẳng dấy lên chút gợn sóng nào.
Không còn cái cảm giác khó chịu đến mức tưởng chừng như trời sập xuống như ở kiếp trước nữa.
Thế nhưng những dòng bình luận còn kích động hơn cả tôi.
[Kịch bản truyện sảng văn của "nữ chính mạnh mẽ" bé cưng cuối cùng cũng bắt đầu rồi, nhịn nhục uất ức bao lâu nay, bây giờ mới được bung lụa!]
[Phân đoạn thiên kim tiểu thư trở về này là tôi khoái nhất, mau ch.óng đuổi cổ con nhỏ nữ phụ chiếm chỗ ròng rã mười tám năm qua đi, rồi tận hưởng chuỗi ngày sống trong vinh hoa phú quý thôi.]
[Hotboy cũng chính thức bật chế độ yêu chiều vợ rồi, phụ bản ngôn tình ngọt ngào cuối cùng cũng mở ra, tung hoa~]
Đám bạn học xung quanh từ sớm đã bu quanh cửa sổ "hít drama".
Nhìn ánh mắt của mọi người là đủ hiểu, thái độ đối với Tô Thiên Tuyết đã có chút thay đổi trong vô thức.
Một Tô Thiên Tuyết nay đã trở thành tiểu thư nhà tỷ phú, hiển nhiên khiến mọi người thêm phần e dè và kiêng nể. Thậm chí có người còn ganh tị trước cảnh chim sẻ hóa phượng hoàng này.
Suy cho cùng, đối với người có tiền, đặc biệt là kẻ siêu giàu, rất nhiều người sẽ tự động áp cho một lớp "kính lọc" ưu ái.
Tô Thiên Tuyết xúc động vô cùng, lập tức ngỏ ý muốn cùng vợ chồng Tô Vĩnh Cường về nhà đoàn tụ.
Xảy ra chuyện tày trời như vậy, giáo viên đành phải chấp thuận cho cô ta xin nghỉ.
Lúc chuẩn bị rời đi, Tô Thiên Tuyết không quên gọi tôi theo.
"Tô Nhan, cậu cũng về cùng đi! Xảy ra chuyện lớn như vậy, chắc hẳn cậu nhất thời cũng khó mà chấp nhận được."
Vợ chồng Tô Vĩnh Cường nhìn tôi bằng ánh mắt đầy phức tạp, an ủi nói:
"Nhan Nhan, về nhà trước đi con."
Tôi không lên tiếng, chỉ lẳng lặng theo sau bọn họ.
10
"Tô Nhan, cậu sống ở đây lâu vậy chắc đồ đạc cũng nhiều, mau ch.óng thu xếp đi! Tối nay tôi dọn vào ở rồi. À đúng rồi, đồ đạc ở nhà cũ của tôi tôi không cần nữa, cho cậu tất đấy."
Vừa về đến nhà, Tô Thiên Tuyết đã hếch mặt lên trời, lớn lối sai bảo tôi. Hóa ra cô ta kêu tôi về chỉ để lấy đồ đạc cút khỏi nhà mà thôi.
Bố mẹ ruột của Tô Thiên Tuyết là Tô Cương và Lý Nga cũng đi theo, nghe vậy liền ném cho tôi một ánh nhìn ghét bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thiên Tuyết, đồ đạc của con bố mẹ vẫn sẽ giữ lại cho con, người khác đừng hòng đụng vào. Khi nào con nhớ bố mẹ có thể về xem lại."
Tô Thiên Tuyết không trả lời, chỉ bĩu môi khinh bỉ.
Vợ chồng Tô Vĩnh Cường chướng mắt không chịu nổi, cả hai đành đứng ra làm dịu bầu không khí.
"Nhà họ Tô chúng ta đâu phải không nuôi nổi hai đứa con gái, đứa nhỏ đang ở thời điểm quan trọng, hay là cứ ở lại đây qua kỳ thi đại học rồi dọn đi cũng được."
"Không được!"
Tô Thiên Tuyết lập tức phản bác.
"Bố mẹ, mãi con mới được về nhà, con chỉ muốn có được toàn bộ tình yêu và sự quan tâm của bố mẹ, chứ không muốn chia sẻ với ai trong lúc này đâu..."
"Hơn nữa, Tô Nhan cũng có bố mẹ ruột của riêng cậu ấy, họ cũng cần đoàn tụ gia đình, chúng ta không thể ích kỷ chia rẽ họ như vậy."
Vừa nói, Tô Thiên Tuyết lại bắt đầu rơi nước mắt.
"Không sao, hôm nay tôi có thể dọn đi luôn."
Tôi đứng bước ra, từ tốn nói.
Dù sao hôm nay tôi không dọn đi thì chẳng bao lâu nữa, căn biệt thự này cũng bị đem đi phong tỏa tài sản mà thôi.
Tô Thiên Tuyết mừng rỡ khôn xiết, liền kéo tôi lên lầu dọn dẹp.
Khi nhìn thấy cả một tủ đồ chật kín hàng hiệu, từ quần áo, trang sức cho đến túi xách của tôi, nụ cười giả tạo trên mặt Tô Thiên Tuyết cũng không giữ nổi nữa.
"Tô Nhan, cậu sống sướng thật đấy, nợ tôi mười tám năm nay, cậu lấy gì mà trả?"
Tôi lườm cô ta một cái, rồi chỉ cắm cúi dọn sách vở của mình.
[Cái thái độ của nữ phụ là sao chứ? Tu hú chiếm tổ chim khách suốt bao năm, hưởng thụ chùa vinh hoa phú quý của bé cưng mà chẳng biết đường ăn năn, rác rưởi.]
[Bây giờ nữ phụ còn hống hách vậy thôi, đợi lúc về nhà bị đày đọa cho thì mới biết đường cúi đầu. Nó làm gì được người ta yêu mến như bé cưng nhà chúng ta, hai gia đình họ Tô đều chỉ yêu thương một đứa con gái là cô ấy, coi nữ phụ như không hề tồn tại.]
Mặc kệ những dòng bình luận và Tô Thiên Tuyết, tôi nhanh ch.óng thu xếp xong đồ đạc rồi xách đồ xuống lầu.
Tô Cương và Lý Nga đã về trước từ lúc nào, căn bản chẳng có ý chờ tôi.
Tôi cũng chẳng có ý định về cái nhà cũ kia của cô ta.
Cũng may trong ba ngày qua, tôi đã sớm đem hết đống trang sức đắt tiền mang đi, còn rút sẵn không ít quỹ đen.
Hiện tại dẫu có không quay về ngôi nhà đó, tôi cũng chẳng sợ lưu lạc đầu đường xó chợ mà c.h.ế.t đói.
Không giống như kiếp trước, biến cố xảy đến quá đột ngột, tôi lại còn bị tống cổ ra khỏi nhà trong chớp mắt.
Trong lúc vội vã luống cuống, tôi không kịp đem theo bất cứ thứ gì đáng giá, đành c.ắ.n răng thỏa hiệp đi theo vợ chồng Tô Cương - Lý Nga về nhà chịu tội.