Sau Khi Bị Nữ Chính Dùng Hệ Thống Cướp Đi Mọi Thứ, Tôi Đã Sống Lại

Chương 7



Kiếp này, ngay trong ngày hôm đó tôi đã thuê một căn chung cư nhỏ trong một khu dân cư cao cấp gần trường, dốc toàn tâm toàn lực để ôn thi.

Vừa thuận tiện cho việc đến trường, vừa rất an toàn.

Vợ chồng Tô Cương - Lý Nga chẳng hề bận tâm xem tôi có về nhà hay không, thậm chí cũng chẳng thèm đi tìm. 

Tôi sống một mình tự do tự tại, vô cùng vui vẻ.

Nhưng hai tuần sau đó, Tô Thiên Tuyết hiển nhiên sống sung sướng hơn tôi nhiều, vui đến mức ngỡ sắp bay thẳng lên trời được luôn vậy.

Ngay cả những dòng bình luận cũng ngày ngày rộn ràng như trẩy hội.

Không bận "đẩy thuyền" thì cũng bày đủ trò tâng bốc thành tích và nhan sắc của Tô Thiên Tuyết lên tận mây xanh.

Tôi cười lạnh trong bụng.

Đồ ăn cắp được, quả nhiên thấy ngon miệng hơn hẳn.

Những dòng bình luận có một câu nói rất đúng, bay càng cao thì ngã càng đau.

Tôi đang đợi quả báo giáng xuống đầu cô ta.

11

Cú chuyển mình ngược dòng kinh điển nhờ thân phận mới của Tô Thiên Tuyết lại một lần nữa gây chấn động toàn trường.

Nhất là khi cô ta khoa trương đến mức người khác muốn không để ý cũng khó.

Hằng ngày đi học cũng chẳng thèm mặc đồng phục nữa, thay túi xách với quần áo hàng hiệu nhiều như thể không cần xài đến tiền vậy.

Thành tích xuất chúng, gia đình lại giàu sụ, còn có thêm tên hotboy suốt ngày làm cún bám theo sau.

Quả thực là có vốn liếng để tự cao tự đại.

Những kẻ rảnh rỗi bàn tán xỉa xói cô ta trong trường vì vụ việc trước đó cũng đã ít đi đáng kể.

Lũ bợ đỡ, vây quanh nịnh nọt bắt đầu tăng lên từng ngày.

Tuy nhiên dường như cô ta vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn cho lắm.

Bởi vì trong hai bài kiểm tra định kỳ hàng tuần gần đây, tôi cố tình làm bài nát bét. Thành tích cô ta nhờ hệ thống hoán đổi lấy được đều xếp hạng ngoài vài trăm.

Dù rằng so với thực lực ban đầu của Tô Thiên Tuyết, mức điểm này đã cao hơn rất nhiều, nhưng hiển nhiên vẫn còn cách quá xa so với tiêu chuẩn của cô ta.

Xét cho cùng, dựa theo thành tích trước khi tráo đổi, "bản thân" cô ta vốn luôn đứng ở ngôi vị đầu bảng từ lớp 10 cho đến lớp 12.

Bố mẹ tuy không trách cứ, chỉ đinh ninh do cô ta đột ngột chuyển môi trường nên chưa quen, nhưng thầy cô đã gọi cô ta lên mắng cho mấy bận.

Chê trách công khai có, bóng gió có, ngầm đổ lỗi là tại cô ta mải mê yêu đương.

Có mấy lần Tô Thiên Tuyết định mở miệng nói gì với tôi rồi lại thôi, cuối cùng thì cũng thốt ra thành lời.

"Tô Nhan, sao dạo này điểm của cậu tụt thê t.h.ả.m vậy?"

Tôi đáp lại bằng một giọng tỉnh bơ: "Thế thì liên quan gì tới cô?"

Tô Thiên Tuyết giở giọng rèn sắt không thành thép:

"Ít ra bố mẹ ruột ngày trước của tôi giờ cũng là bố mẹ cậu, vì họ nên tôi mới quan tâm cậu một chút, chẳng lẽ không đáng hay sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ồ."

Tôi chỉ chốt hạ một chữ, bóp c.h.ế.t cuộc nói chuyện.

"Cậu có thái độ kiểu gì thế, người ta quan tâm mà lại như vậy. Cậu không phải vì chuyện A Tự giờ chỉ thích mình tôi, nên do thất tình mà đ.â.m ra sa ngã đấy chứ?"

"Cô bảo thế nào thì nó là như thế thôi."

Thấy tôi mềm cứng đều không ăn, Tô Thiên Tuyết phải cố nuốt cục tức vào trong.

Nửa buổi, cô ta mới ậm ừ đưa ra yêu cầu thực sự của mình. Cô ta muốn bỏ tiền ra mua chuộc tôi tham gia cuộc thi Toán.

Tôi tỏ vẻ kinh ngạc vặn lại: 

"Điểm của cô còn tốt hơn tôi, sao lại bắt tôi thi, sao cô không tự mình đăng ký đi?"

Tô Thiên Tuyết nghẹn họng.

Hệ thống hoán đổi chỉ có thể lấy đi những thành tích mà tôi đã đạt được.

Không thể hoán đổi chỉ số IQ, lại càng chẳng thể lấy đi điểm số của những bài kiểm tra mà tôi chưa hề tham gia.

Điểm Toán của cô ta, vẫn là thứ rác rưởi nát bét.

"Cậu cứ ra giá đi, cậu muốn bao nhiêu tiền thì mới đồng ý tham gia?"

"Tôi chỉ thấy cậu đáng thương, đ.á.n.h mất thân phận con gái cưng nhà tỷ phú. Lại không chịu về nhà mẹ đẻ, sống lay lắt bên ngoài sợ cậu sinh hư rồi lại làm mất mặt bố mẹ tôi thôi."

Tôi ngẫm nghĩ một lát, mối làm ăn này xem chừng cũng khá hời.

"Một triệu tệ nhé! Đưa tôi một triệu tệ tiền mặt, tôi lập tức đi đăng ký với thầy giáo."

"Cậu!"

Tô Thiên Tuyết tức đến á khẩu.

[Nữ phụ thật không biết xấu hổ, đúng là sư t.ử ngoạm mà, một triệu tệ đủ mua mạng nó rồi đấy.]

[Bé cưng có lòng tốt khuyên nó học hành t.ử tế mà lại thành sai à? Không cố gắng học tập, trong nhà lại chẳng có tiền tài bối cảnh, nếu không nhờ thó tiền từ nhà họ Tô tuồn ra thì bây giờ có sống nổi không?]

[Cũng trách bé cưng tâm địa quá hiền lành, không đề phòng việc nữ phụ sẽ lén lút tẩu tán quỹ đen trước.]

[Cơ mà nữ phụ hết t.h.u.ố.c chữa thật rồi, cho cơ hội đi thi cọ xát mà cũng không màng.]

Những dòng bình luận c.h.ử.i bới vô cùng rôm rả, nhưng nữ chính của chúng đâu có cứng rắn được đến vậy.

Tô Thiên Tuyết đắn đo hồi lâu, cuối cùng cũng c.ắ.n răng gật đầu.

Tô Vĩnh Cường tuy chiều chuộng con cái, nhưng tuyệt đối không ném tiền cho con tiêu xài xả láng không đáy, một năm tiền tiêu vặt cũng chỉ loanh quanh ở mức một triệu tệ.

Giờ cô ta sẵn sàng vét sạch sành sanh số tiền đó đưa cho tôi, chứng tỏ là đã ức chế đến tận cùng rồi, thực sự rất muốn được mở mày mở mặt một phen.

"Tô Nhan, cứ coi như đó là khoản bồi thường tôi dành cho cậu đi, đó cũng là tia hy vọng cuối cùng để cậu đỗ vào Thanh Hoa Bắc Đại, cậu đừng có vì giận dỗi giáo viên mà cố ý thi trượt đấy."

Tôi dán mắt vào tin nhắn báo tiền mới đổ một triệu tệ vào thẻ, gật đầu lia lịa.

"Bao đậu, bao đậu."