Sau Khi Bị Nữ Chính Dùng Hệ Thống Cướp Đi Mọi Thứ, Tôi Đã Sống Lại

Chương 8



12

Nhận tiền của người ta rồi, tôi đành ngoan ngoãn đi đăng ký cuộc thi Olympic Toán thôi.

Cô chủ nhiệm bị tôi làm cho sốc toàn tập.

"Tô Nhan, điểm thế này mà em cũng tham gia thi Toán á? Em học cấp ba suốt ba năm nay, chưa có lần nào thi Toán vượt qua 40 điểm cơ mà..."

Tô Thiên Tuyết vô cùng tham lam, cô ta đã tráo đổi sạch sẽ toàn bộ thành tích tốt của tôi trong cả ba năm học vừa qua.

Thế nên giờ đây trong mắt mọi người, tôi hoàn toàn là một đứa cặn bã học hành cũng chẳng có gì lạ.

Tôi cười ngượng ngùng.

"Cô ơi, làm người thì lúc nào cũng phải có ước mơ chứ, nhỡ đâu nó lại trở thành sự thật thì sao."

Xét cho cùng cũng có đứa bỏ ra tận một triệu tệ tiền oan, tôi cũng phải đi làm cái thủ tục cho có chứ.

Cô chủ nhiệm nhịn nghẹn đến mức mặt đỏ bừng bừng, cũng ngại mở miệng chê bai thêm gì nữa, đành gật đầu cho xong.

Từ phòng giáo viên bước ra, Tô Thiên Tuyết đắc ý chặn ở ngay cửa, lại một lần nữa kiên nhẫn khuyên răn tôi.

"Tô Nhan, cậu không giống tôi! Bây giờ cậu không có chỗ dựa gia đình, cũng chẳng có A Tự ở bên giúp đỡ, cậu chỉ có thể tự lực cánh sinh thôi."

"Bây giờ điểm số của cậu trượt dốc t.h.ả.m hại, lần này xem như là cơ hội cuối cùng của đời cậu, nhất định phải nắm thật c.h.ặ.t đấy!"

Tôi gật đầu tỏ vẻ đầy biết ơn.

Tô Thiên Tuyết cuối cùng cũng yên lòng.

Tôi cũng rất có trách nhiệm, tuần sau đến đúng giờ tham dự kỳ thi Olympic Toán học, và hoàn thành toàn bộ bài thi theo đúng chuẩn mực điểm số của Tô Thiên Tuyết.

Những dòng bình luận thi nhau rủa xả tôi gian lận, rõ ràng biết đáp án đúng nhưng lại cố tình chọn sai.

Nhưng thế thì đã sao?

Một Tô Thiên Tuyết hoàn toàn mù tịt về sự việc cười tươi rói, chắc cô ta đang đinh ninh là suất tuyển thẳng đã nằm chắc trong tay rồi.

Cô ta bắt đầu chuyên tâm chuẩn bị cho buổi lễ nhận con gái hoành tráng do gia đình tỷ phú họ Tô tổ chức.

Vợ chồng Tô Vĩnh Cường vốn bị hệ thống khống chế, luôn răm rắp phục tùng mọi yêu cầu của cô ta.

Bữa tiệc nhận thân xa hoa mất gần một tháng trời chuẩn bị cho cô ta sẽ được phát sóng trực tiếp trên toàn thành phố.

Tô Thiên Tuyết vô cùng kiêu hãnh gửi thiệp mời tất thảy bạn bè cùng lớp, bao gồm cả tôi. Cô ta còn đặc biệt căn dặn mấy người bạn trong lớp phải dẫn tôi theo cho bằng được.

Thật ra không cần cô ta dặn tôi cũng sẽ đi, kịch hay như vậy, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

13

Các bạn học vừa đến khu vực tổ chức tiệc tối, tất thảy đều bị vẻ nguy nga tráng lệ của khách sạn làm cho chấn động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Đây chính là thực lực của nhà tỷ phú đấy!"

Sau đó mọi người lại dồn ánh mắt thương xót về phía tôi.

Chỉ sau một đêm, từ thiên nga trắng bị đ.á.n.h bật về nguyên hình vịt con xấu xí.

Tôi cũng lười về nhà thay đồ, hôm nay cứ mặc nguyên bộ đồng phục học sinh đến, trông lại càng có vẻ bần hàn nghèo khổ.

Trái lại, Tô Thiên Tuyết lại khoác tay Thẩm Tự Thời xuất hiện một cách vô cùng long trọng.

Bộ lễ phục cắt may thủ công cao cấp, trang sức nạm ngọc tinh xảo sang trọng, cùng khuôn mặt được trang điểm trau chuốt kỹ lưỡng.

Tất thảy đều phô trương sức mạnh của gia tộc quyền thế nhất vùng cùng mức độ được yêu chiều của Tô Thiên Tuyết.

Đám bạn học thèm thuồng đến mức dán c.h.ặ.t mắt không rời đi được.

Khi đi lướt qua, Tô Thiên Tuyết còn không quên hất mặt lườm tôi một cái.

Kể từ khi quá trình tráo đổi có hiệu lực, Thẩm Tự Thời chẳng màng ném cho tôi thêm một ánh nhìn nào nữa.

Đúng lúc Tô Vĩnh Cường vừa đứng trên bục lớn tuyên bố chào đón tiểu thư ruột thịt Tô Thiên Tuyết trở về nhà, thì biến cố ập đến.

Một người đàn ông trông có vẻ là trợ lý xông vào hội trường, thì thầm vài câu bên tai Tô Vĩnh Cường.

Gương mặt Tô Vĩnh Cường lập tức tái mét, cả người loạng choạng đứng không vững.

Cùng lúc đó, thông báo từ ứng dụng tin tức trên điện thoại của tôi cũng hiện lên.

[Pin do Công ty AH sản xuất phát nổ, vụ việc kéo theo hỏa hoạn bùng phát tại toàn bộ bãi đỗ xe dưới tầng hầm, thương vong hiện vẫn chưa có số liệu thống kê chính xác.]

[Vì Công ty AH niêm yết trên thị trường chứng khoán Mỹ, nên giá cổ phiếu hiện tại đã ngay lập tức sụt giảm nghiêm trọng 80%, toàn bộ tài sản rơi vào trạng thái nguy cơ phá sản và bị đóng băng.]

Tô Thiên Tuyết hoàn toàn chẳng hay biết gì, vẫn cứ liên miệng hối thúc:

"Bố ơi, không phải bố bảo sẽ chuẩn bị quà ra về cho các bạn sao? Con lỡ hứa sẽ tặng cho mỗi bạn đến dự tiệc một chiếc túi LV rồi, có chút tiền cỏn con này bố sẽ không hẹp hòi đâu nhỉ?"

Nghe vậy đám học sinh đều háo hức ngóng trông Tô Thiên Tuyết.

"Khí phách quá, quả nhiên là thiên kim nhà giàu nhất thành phố."

"Gì chứ, trước đây Tô Nhan cũng mang danh tiểu thư nhà giàu mà sao ki bo keo kiệt thế, rốt cuộc vẫn là Thiên Tuyết hào phóng và tốt bụng của chúng ta."

Đám đông cứ thế xì xầm to nhỏ, hướng ánh mắt khinh miệt về phía tôi đang đứng gọn trong góc.

Tô Vĩnh Cường vẫn chưa hết bàng hoàng vì cú sốc vừa nãy, tay cứ miết lấy điện thoại lướt mạng không ngừng nghỉ, nhằm tìm kiếm thêm chi tiết về vụ tai nạn.

Tô Thiên Tuyết thì vẫn không chịu buông tha, cứ lắc mạnh tay ông, nằng nặc đòi ông chuyển khoản mua quà cho bằng được.

Trong khoảng thời gian này, có lẽ cô ta đã quá quen với việc được Tô Vĩnh Cường chiều chuộng, nên chẳng thèm nể nang mà làm nũng ngay trên bục phát biểu.