Sau Khi Đoạn Thân, Ta Dẫn Các Em Gái Làm Ruộng Bày Sạp Làm Giàu

Chương 99:



 

Đám người Tôn Hổ vẫn đang đợi, Lâm Xuân Đào cũng không đàm đạo với cữu nương quá lâu. Nàng tiễn họ ra đầu thôn, lại không quên dặn dò ngày mai nhớ dẫn theo các biểu đệ, biểu muội cùng tới.

 

Nhìn bóng dáng họ đi xa dần, màn đêm buông xuống, dường như cả thôn làng đều chìm vào tĩnh lặng.

 

Bùi Anh lên tiếng: “Đến chỗ nền đất mới xMuội thử chứ?”

 

Lâm Xuân Đào gật đầu, hai người vừa trò chuyện vừa sải bước về phía đó.

 

Hôm nay là ngày khởi công đầu tiên, phần móng đã hoàn thiện, bên cạnh còn phơi không ít gạch bùn, lại có mấy mảng tường chính đã được nện đất vững chãi. Đất sét vàng hôm nay cũng được kéo đến rất nhiều, đây có lẽ chính là cái lợi của việc đông người.

 

Điều khiến người ta vui mừng nhất chính là miệng giếng này, miệng giếng hơi rộng và sâu. Việc đột ngột đào giếng khiến Lâm Xuân Đào lo lắng lũ trẻ trong thôn hiếu kỳ chạy đến xMuội, nàng nói với Bùi Anh: “Phải tìm ít cành gai rào quanh đây mới được, ta sợ bọn trẻ con trong thôn chạy tới đây chơi đùa.”

 

Bùi Anh gật đầu: “Đằng kia có bụi gai, về nhà lấy liềm qua đây c.h.ặ.t.”

 

Vừa nói, hai người vừa rảo bước về nhà.

 

Họ vừa đi không bao lâu, bên miệng giếng đã xuất hiện bảy tám đứa trẻ. Lúc nãy có bọn Tôn Hổ ở đây, chúng có tò mò cũng chẳng dám lại gần, giờ không còn ai, chúng liền giấu người lớn, lẻn tới nhanh như một làn khói.

 

“Oa, sâu thật đấy!”

 

“Không phải nói nước từ dưới đất vọt lên sao? Sao tớ chẳng thấy gì cả?”

 

“Cậu ngốc thế, nước vọt từ dưới lên, phía trên có nước che khuất rồi, sao mà thấy được?”

 

“Nương tớ bảo sau này bọn Đóa Nhi không cần đi gánh nước nữa, nhưng nước đục thế này sao mà ăn được?”

 

“Chẳng lẽ sau này họ toàn ăn nước đục này sao?”

 

“...”

 

Mấy đứa trẻ ngồi xổm bên miệng giếng, đứa một câu ta một câu rôm rả.

 

Lâm Xuân Đào và Bùi Anh cầm liềm quay lại, thấy mấy đứa nhỏ đang ngồi xổm thành hàng quanh miệng giếng, nàng chẳng dám lên tiếng gọi to, sợ làm chúng giật mình mà ngã xuống thì nguy.

 

Nàng kéo tay Bùi Anh, khẽ nói: “Chúng ta cứ vờ như không thấy chúng, đi vòng lên phía trước kia.”

 

Đến khi đi tới phía đối diện, Bùi Anh nhẹ nhàng hắng giọng một tiếng, mấy đứa trẻ nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu nhìn lên.

 

Thấy là Lâm Xuân Đào và Bùi Anh, chúng vội vàng đứng dậy giải tán, lùi ra xa vài bước. Thấy chúng đã đứng cách miệng giếng một khoảng an toàn, Lâm Xuân Đào mới quay đầu nhìn lại.

 

“Các muội tới xMuội giếng sao?”

 

Lâm Xuân Đào hỏi, đứa trẻ đứng đầu có chút e dè: “Xuân Đào tỷ, bọn muội chưa thấy đào giếng bao giờ nên mới tới xMuội.” Nói xong còn không quên giải thích thêm: “Bọn muội chỉ xMuội thôi, không làm gì cả.”

 

Lâm Xuân Đào lại gần nói: “Trời sắp tối rồi, các muội lén người lớn tới đây phải không? Đợi ngày mai lúc có người lớn làm việc hãy tới xMuội, giờ đêm hôm khuya khoắt, bên dưới toàn nước lại sâu như thế, ngã xuống là không leo lên được đâu, mau về nhà đi.”

 

Lũ trẻ tuổi còn nhỏ, nghe lời Lâm Xuân Đào, lại nghĩ đến việc ngày thường không nghe lời chạy ra bờ sông chơi lúc về bị đ.á.n.h, trong lòng sợ hãi, bèn ngoan ngoãn giải tán chạy mất.

 

Bùi Anh mang cành gai tới vây quanh miệng giếng một vòng, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy nguy hiểm, bèn cắm thêm mấy chiếc cọc gỗ bên cạnh, lấy dây thừng bện quanh một vòng.

 

Ban ngày bận nấu cơm hấp đậu, Lâm Xuân Đào chỉ kịp kho trứng, còn nước hầm xương thì vẫn chưa nấu.

 

Thu dọn đồ đạc xong, việc đầu tiên nàng làm là nhóm lửa hầm xương.

 

Ngày hôm sau, Lâm Xuân Đào và Bùi Anh đều không lên huyện, Lâm Xuân Đạnh cũng không đi sớm như mọi khi, mãi đến khi trời sắp sáng mới khởi hành. Một mình muội ấy gánh đồ có hơi nặng, Lâm Xuân Đào bèn đi mượn con lừa nhà Quế Chi thẩm để muội ấy đ.á.n.h xe đi.

 

Lâm Đóa Nhi ở nhà cũng không có việc gì, được Lâm Xuân Đào sắp xếp đi cùng phụ giúp Lâm Xuân Đạnh.

 

Đóa Nhi vốn dĩ rất muốn ở nhà xMuội sát trư (g.i.ế.c lợn), Lâm Xuân Đào nói: “G.i.ế.c lợn có gì hay mà xMuội, một đao đ.â.m vào m.á.u chảy ào ào, ta còn chẳng dám nhìn, xMuội xong lại gặp ác mộng đấy. Muội cứ đi cùng nhị tỷ đi, về sớm một chút, lúc hai muội về thịt chắc đã chín rồi, về là có thịt ăn ngay.”

 

“Tỷ tỷ, muội muốn ăn cật lợn.”

 

Lâm Xuân Đào mỉm cười: “Yên tâm đi, cật lợn nhất định để phần muội, nhưng buổi trưa đông người quá, tỷ xào lên mỗi người một miếng là hết sạch, để tối mai tỷ xào riêng cho muội ăn.”

 

“Hay quá!”

 

Được lời hứa hẹn, Lâm Đóa Nhi vui vẻ đi theo Lâm Xuân Đạnh.

 

Lâm Xuân Đào dặn dò Lâm Xuân Đạnh: “Làm việc thong thả thôi, chú ý an toàn.”

 

Lâm Xuân Đạnh lên tiếng đáp lời rồi đi khuất.

 

Đã hẹn hôm nay g.i.ế.c lợn, các cữu cữu (cậu) qua giúp đỡ từ rất sớm, vừa ra khỏi cổng thôn một đoạn đã gặp đám người Lâm Xuân Đạnh.

 

Việc g.i.ế.c lợn cần một chiếc bàn dài, Lâm Xuân Đào hôm qua đã mượn bàn của nhà Lâm thôn chính. Họ vốn đang giúp đào đất sét vàng nên cũng không nề hà gì, mấy người khiêng chiếc bàn dài tới từ sớm, Đại nãi nãi và Quế Chi thẩm cũng đi cùng.

 

Hai gia đình gặp nhau ở ngã ba đường phía dưới, cùng nhau đi lên.

 

Lúc Bùi Anh thức dậy đã nhóm lửa bên ngoài, nấu một nồi gang lớn đầy nước, lúc này nước đã sắp sôi.

 

Trời vừa hửng sáng, một tiếng lợn kêu thét vang vọng khắp cả thôn.

 

Lâm Xuân Đào và mọi người hứng được hơn nửa chậu huyết lợn.

 

Nhiều người trong thôn vừa tỉnh giấc còn đang mơ màng, nghe thấy tiếng lợn kêu liền tỉnh hẳn.

 

“Nhà ai g.i.ế.c lợn thế nhỉ?”

 

Không biết là ai đột ngột hỏi một câu, người hàng xóm tiếp lời: “Ta nghe tiếng kêu hình như là ở phía nhà cũ của Đại bá?”

 

“Tỷ Muội Xuân Đào g.i.ế.c lợn sao? Không thể nào, mấy con lợn con nhà họ còn nhỏ lắm mà.”

 

Hai người vừa dứt lời, bên cạnh có tiếng vang lên.

 

“Hôm qua tôi thấy vị kia nhà Xuân Đào lùa một con lợn về, chắc là họ g.i.ế.c lợn đấy.”

 

Dứt lời, xung quanh rơi vào trầm mặc.

 

Hồi lâu sau mới có người lên tiếng: “Mấy tỷ Muội nhà này sao đột nhiên giàu thế nhỉ? Nhìn trận thế xây nhà hôm qua, ta thấy phải có đến hai ba mươi người. Hôm qua ta còn nghĩ lương thực chắc tốn không ít, vậy mà hôm nay đã g.i.ế.c lợn rồi?”

 

“Đây là g.i.ế.c một con lợn để lấy sức xây nhà sao?”

 

Câu này không ai đáp lại, họ cũng chỉ đoán già đoán non vài câu.

 

Ngược lại, Trần Đông Nương ra vườn nhổ rau, dọc đường đều bị người ta hỏi han chuyện nhà Lâm Xuân Đào.

 

Hết hỏi tiền công xây nhà một ngày bao nhiêu, lại hỏi rốt cuộc bọn họ làm gì mà kiếm được món tiền lớn như thế!

 

Trần Đông Nương nghe xong chỉ cười, đều đáp rằng: “Ta chẳng rõ nữa, cũng không hỏi Xuân Đào. Tỷ muội nếu hiếu kỳ thì cứ đi mà hỏi con bé.”

 

“Còn chuyện kiếm tiền lớn, Xuân Đào và các muội muội có bày một sạp hàng nhỏ trên huyện, ngày thường thì vào rừng hái nấm, cũng chẳng có tiền to gì đâu, đều là thức khuya dậy sớm tích cóp từng đồng một đấy.”

 

Lời của Trần Đông Nương khiến người ta không hài lòng, người kia hứ một tiếng rồi bảo: “Ai chẳng thức khuya dậy sớm, nhưng có thấy tiền về nhanh thế đâu.”

 

Trần Đông Nương nghe mà thấy cạn lời, nàng cười nói: “Tỷ tỷ à, tỷ thật sự chẳng thức khuya dậy sớm đâu. Tỷ xMuội mặt trời sắp lên tới nơi rồi tỷ mới dậy, tối mịt là tỷ đã đi ngủ, còn bọn Xuân Đào trời tối vẫn còn bận rộn, sáng sớm gà chưa gáy đã đi ra ngoài rồi.”

 

“Đó mới gọi là thức khuya dậy sớm.”

 

Người đàn bà kia da mặt không cười mà thịt cười, nhếch mép một cái.

 

“Nếu có nhiều tiền như thế, tôi không ngủ cũng được mà.”

 

Trần Đông Nương cũng mỉm cười. Mấy chục năm nay, ngọn núi vẫn luôn ở đó, người trong thôn đông như vậy, người hái nấm cũng nhiều, ai chẳng chạy vào rừng dạo vài vòng, hái được ít nấm về ăn, nhưng có thấy ai nghĩ đến chuyện hái nấm rồi gánh lên huyện bán đâu.

 

Phải làm rồi mới có tiền, vậy mà qua miệng họ, lại thành ra có nhiều tiền rồi Lâm Xuân Đào mới làm.

 

Nàng khẽ cau mày, sau đó liền mở miệng nói: “Nấm trong rừng ai cũng có thể hái, tỷ cũng có thể đi mà, cứ việc ở luôn trong núi, hái xong ngày hôm sau gánh lên huyện bán là được, chẳng ai ngăn cản tỷ đâu.”

 

Người đàn bà kia bị nghẹn họng, có chút bực bội. Nghĩ lại cả nhà Trần Đông Nương đều đang giúp Lâm Xuân Đào làm việc, mụ ta mỉa mai: “Đông Nương, cô nói chuyện thật là... Lâm Xuân Đào kiếm được tiền có chia cho nhà cô không? Một con nhỏ ranh con, có đáng để cô tâng bốc nó như thế không?”

 

Sắc mặt Trần Đông Nương hơi đổi, nhưng nghĩ đến việc ngay cả Lâm Trường Tông giúp đào đất vàng Lâm Xuân Đào cũng trả tiền, tính ra mấy ngày nay mỗi ngày nhà nàng đều có hơn một trăm văn tiền vào túi, nhà khác muốn còn chẳng có kia kìa.

 

Nàng khẽ cười một tiếng, quay đầu lại nhìn người đàn bà kia với vẻ mặt tươi cười rạng rỡ.

 

“Xuân Đào tuổi tuy nhỏ, nhưng có đầu óc kiếm tiền nha. Con bé giỏi giang thì ta khâm phục, có gì sai đâu? Vả lại, con bé quả thực cũng đang dắt mối cho chúng ta kiếm tiền, mỗi ngày cũng có mấy chục văn, đều là tiền nhỏ không tiện rêu rao, tỷ tỷ đừng có nói ra ngoài đấy.”

 

Trần Đông Nương dứt lời, hai giỏ rau đã đầy ắp, nàng nhấc giỏ rau lên quay người bỏ đi.

 

Để lại mụ đàn bà dưa lê đứng ngẩn ngơ tại chỗ với vẻ mặt đầy kinh hãi. Gì cơ? Mấy chục văn? Tiền nhỏ? Chẳng trách mấy ngày nay Tôn thị và Hồ thị cứ hay chạy sang chỗ Lâm Xuân Đào, hóa ra là thật sự đang làm việc cho con bé!

 

Một ngày mấy chục văn thì đâu phải tiền nhỏ? Một ngày mười văn thì một tháng đã tích được ba trăm văn rồi!

 

Nhìn bóng lưng Trần Đông Nương đi xa, người đàn bà đột nhiên có chút hối hận, muốn đuổi theo hỏi cho rõ lại thấy mất mặt, chỉ đành tức giận giậm chân tại chỗ, định bụng lúc nào rảnh sẽ đi tìm Lâm Xuân Đào xMuội là làm việc gì, bọn Tôn thị làm được, mụ ta cũng làm được vậy!

 

Thực ra Trần Đông Nương cũng có chút hối hận, chuyện này bà nội đã dặn phải kín tiếng, nàng vì tức quá nên mới nói ra.

 

Vả lại, nàng cũng phải nói lại với Lâm Xuân Đào một tiếng.

 

Sáng nay tỷ Muội Lâm Xuân Đào g.i.ế.c lợn, nàng ra vườn nhổ ít rau mang qua, hiện giờ bên chỗ Xuân Đào người ăn cơm đông, bất kể là loại rau gì cũng cần nhiều.

 

Lúc Trần Đông Nương tới, Lâm Xuân Đào và các muội muội vừa bưng huyết lợn vào nhà, bọn Bùi Anh cũng đang làm lông lợn.

 

Thấy Trần Đông Nương tới, Bùi Anh quay đầu chào một tiếng.

 

Trần Đông Nương cười cười, xách giỏ rau vào trong tiểu viện.

 

Trong sân rất náo nhiệt, mọi người tới sớm, Lâm Xuân Đào cũng chưa ăn sáng. Bánh Nguyên Bảo chiên hôm trước vẫn còn không ít, Lâm Xuân Đào hấp lại một ít, mời mọi người cùng ăn.

 

Vừa dứt lời, quay đầu thấy Trần Đông Nương xách giỏ rau vào sân, nàng mỉm cười đón lấy.

 

“Đại bá nương, mau lại đây ăn sáng.”

 

Trần Đông Nương đưa giỏ rau cho nàng, một giỏ bắp cải, một giỏ cà chua, cà tím và ớt.

 

“Ta hái cho con ít rau, nếu cần cứ trực tiếp ra vườn mà lấy, hoặc bảo ta một tiếng, ta đi lấy cho.”

 

Trần Đông Nương dứt lời, Lâm Xuân Đào cười nói: “Vườn nhà con cũng hái được một ít rồi, nếu cần con sẽ không khách khí đâu, đa tạ bá nương.”

 

“Khách khí với người nhà làm gì.”

 

Con lợn bên ngoài vẫn chưa cạo xong lông, thịt cũng chưa mang vào, chưa có việc gì để làm, mọi người ăn hai cái bánh Nguyên Bảo rồi cầm mẹt đi nhặt đậu.

 

Lâm Xuân Đào nói với bọn Tôn thị: “Đại nãi nãi, nhặt hết túi đậu này thì khoan hãy làm đậu tiếp, phải nhặt ớt khô đã.”

 

Tôn thị đáp lời, bấy giờ mới nhận ra tối qua Lâm Xuân Đào không ngâm đậu nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Làm đủ đậu rồi sao?”

 

Lâm Xuân Đào gật đầu: “Đợt này đủ rồi, làm xong chỗ ớt này, quá hai ngày nữa đậu lên men xong là có thể bắt đầu ủ.”

 

Trong lúc trò chuyện, Đại cữu nương hỏi Lâm Xuân Đào buổi trưa nấu món gì.

 

Lâm Xuân Đào ngẫm nghĩ rồi nói: “Làm một món bắp cải xào tóp mỡ, một món xương sườn hầm khoai tây. Hôm nay g.i.ế.c lợn rồi, làm thêm món thịt hồi oa nữa đi.”

 

Đại cữu nương định bụng bảo nấu nhiều thịt quá, nhưng thấy Lâm Xuân Đào đã sắp xếp, lại có đông người như thế, bà cũng không nói thêm gì.

 

Lúc mới tới hôm qua, bà cứ ngỡ những người này đều tới giúp đỡ, nhưng xMuội một ngày thì đã hiểu rõ, đây coi như là giúp nhưng cũng là người làm thuê lấy tiền. Lâm Xuân Đào có chủ kiến, cứ làm theo lời con bé là được.

 

Các cữu nương gọt khoai tây, Trần Đông Nương giúp nhặt rửa bắp cải dùng cho buổi trưa.

 

Lâm Xuân Đào nhìn tảng thịt lớn mang về hôm qua, dỡ hết phần xương sườn xuống, làm bữa này chắc cũng không hết, vì còn phải xào thịt hồi oa nên nàng không làm quá nhiều sườn.

 

Ba món nấu ra đủ ăn là được.

 

Chặt xương sườn thành từng miếng nhỏ ngâm vào nước lạnh, thả thêm vài lát gừng khô vào để khử mùi tanh.

 

Chuẩn bị xong xuôi mới đi thái một miếng thịt ba chỉ dài, một dải nặng chừng một cân, thái vài dải như thế cho vào nồi, đổ nước lạnh lên bếp bắt đầu luộc.

 

Bùi Anh cạo lông lợn rất nhanh, con d.a.o trong tay hắn lại sắc bén, chỉ một loáng đã làm sạch bóng con lợn.

 

Chỗ lông lợn này còn có công dụng lớn, đều không để bị bẩn, tất cả được cho vào trong sọt, chờ mặt trời lên thì mang ra phơi khô để dùng.

 

Cả con lợn được xử lý sạch sẽ, m.ổ b.ụ.n.g chia thịt.

 

Lâm Xuân Đào mang mấy cái chậu ra ngoài, gan lợn và tim lợn một chậu, mỡ lá một chậu, dạ dày và lòng già để riêng.

 

Lòng già rửa rất phiền phức, để ở đây xả hết phân lợn đi, nếu gánh nước về rửa chẳng biết phải rửa bao nhiêu lần mới sạch.

 

Đại cữu, Nhị cữu và Đại bá Trường Tông ba người dứt khoát mang theo tro bếp, khiêng dạ dày và lòng già ra chỗ giếng nước để rửa.

 

Một con lợn, dỡ ra được hai tảng thịt sườn, bốn cái chân, một cái cổ lợn, một cái đuôi lợn, và một cái đầu lợn. Nếu lợn béo một chút thì mấy tảng thịt đó sẽ rất nặng cân.

 

Nhưng con lợn này không béo lắm, mấy cái chân lợn mang vào cảm giác hơi nhỏ, đặc biệt là chân trước, cảm chừng chỉ khoảng hai mươi cân.

 

Trước đây ở nhà bà ngoại năm nào cũng g.i.ế.c lợn tết, nhưng con lợn đó hầu như không con nào dưới bốn trăm cân, chân giò hun khói phơi khô nàng thấy còn to hơn thế này nhiều.

 

Thịt này nếu phơi khô làm thịt hun khói, làm xong chắc chắn sẽ còn nhỏ hơn nữa.

 

Nàng dự định sắp tới sẽ ăn hết phần thịt chân trước này.

 

Lợn xử lý xong, thịt ba chỉ Lâm Xuân Đào luộc trong nồi cũng đã hòm hòm, vớt ra rửa sạch để đó.

 

Nhân lúc bếp lửa đang rảnh, Lâm Xuân Đào mang mỡ lá ra thái miếng, định bụng rán mỡ trước để trữ vào vò. Tuy con lợn này nhìn thịt nạc nhưng mỡ lá lại khá tốt, trắng phau không có hạch, trọng lượng cũng khá.

 

Trần Đông Nương làm bắp cải nhanh, xong việc nàng liền mang một chiếc ghế tới, giúp Lâm Xuân Đào cùng thái mỡ lá.

 

Lúc chia thịt cũng sẽ lọc ra một ít thịt vụn không thành hình, lại có nhiều chỗ mỡ, Lâm Xuân Đào đều mang ra thái hết, mỡ nạc nàng đều cho vào rán chung.

 

Trần Đông Nương thấy Lâm Xuân Đào thái không ít thịt nạc, có chút khó hiểu hỏi: “Xuân Đào, chỗ thịt nạc này muội cũng định cho vào rán cùng sao?”

 

Lâm Xuân Đào gật đầu: “Bọn Đóa Nhi thích ăn tóp mỡ, muội cho một ít thịt nạc vào rán cùng, như vậy tóp mỡ rán ra sẽ thơm hơn.”

 

Trần Đông Nương mỉm cười, xào riêng đã thơm rồi, huống hồ là cả một nồi mỡ lá lớn rán chung thế này.

 

Năm nào g.i.ế.c lợn lũ trẻ cũng vây quanh nồi mỡ, còn tìm tóp mỡ thịt nạc trong đó để ăn, nhưng họ cũng chẳng nghĩ đến việc cho thêm thịt nạc vào rán cho lũ trẻ ăn.

 

Nhìn lại Lâm Xuân Đào, nàng đối với mấy đứa Muội gái thật sự quá tốt.

 

Họ vừa bận rộn một lát, mặt trời đã từ từ nhô cao, bọn Tôn Hổ cũng đã tới trước cổng. Cuốc xẻng đồ dùng tối qua không mang về đều để trong sân, hôm nay họ tới lấy dùng luôn cho tiện.

 

Một nhóm người còn chưa vào sân đã ngửi thấy mùi thịt thơm nức, lại nhìn bệ bếp dựng ngoài trời đã dọn dẹp xong, mới biết tỷ Muội Lâm Xuân Đào đã g.i.ế.c xong lợn rồi.

 

Cánh cửa tiểu viện mở hờ, Dư Mỹ Khê gõ cửa, Lâm Xuân Đào ngẩng đầu nhìn lại.

 

“Xuân Đào muội t.ử, sớm nha!”

 

“Tẩu t.ử, sớm! Các vị đã ăn sáng chưa?” Lâm Xuân Đào hỏi.

 

Dư Mỹ Khê đáp: “Ăn rồi, chúng ta ăn ở nhà mới tới.” Dư Mỹ Khê vừa nói vừa đi lấy cuốc xẻng, thấy Lâm Xuân Đào đang thái mỡ lá, bấy giờ mới là giờ nào chứ, mà đã làm xong cả con lợn rồi.

 

Sợ là sau này họ còn phải tới sớm hơn chút nữa, nếu không thì thật thấy ngại quá.

 

Xương sườn Lâm Xuân Đào ngâm nước, cùng với thịt ba chỉ vừa luộc xong đều để trong sân, những người thợ đi vào đều nhìn thấy, nhìn là biết đó là phần chuẩn bị cho bữa ăn hôm nay, cảm giác làm việc càng thêm hăng hái.

 

Đại cữu bọn họ rửa xong lòng già mang về, vừa khéo bọn Tôn Hổ cũng tới, mọi người liền cùng nhau đi làm việc.

 

Lâm Xuân Đào thái xong mỡ lá cho vào nồi rán, cũng đi theo ra chỗ nền đất mới một chuyến.

 

Mục đích chính của nàng là xMuội nước giếng, sau một đêm lắng đọng, nước đã trong veo hơn nhiều.

 

Nhưng qua một đêm này, mực nước cũng dâng cao thêm không ít.

 

Vừa hay bọn Tôn Hổ cần nước để nhào đất vàng, liền lấy thùng múc nước ra. Nước bên trong không còn nhiều, lão Tang bọn họ mới xuống dưới tiếp tục đào. Lâm Xuân Đào dùng nước nhiều, nàng thấy đã đào rồi thì đào bể chứa nước rộng thêm chút nữa, cũng đỡ phiền phức sau này.

 

Hôm nay rất nhiều trẻ con trong thôn hiếu kỳ chạy tới xMuội giếng nước, lại có vài người nghe tin nhà Lâm Xuân Đào g.i.ế.c lợn, còn lảng vảng quanh sân xMuội xét.

 

Mùi mỡ lợn rán rất thơm và nồng, gió thổi một cái là bên ngoài sân đều ngửi thấy mùi hương thèm thuồng đó.

 

Đám trẻ con này vốn có quan hệ không tốt với tỷ Muội Lâm Xuân Đào, chỉ đành nuốt nước miếng về nhà tìm cha mẹ, đứa thì được hứa mấy ngày nữa mua bánh lớn cho, đứa thì ăn một trận đòn.

 

Lại có kẻ, quay sang oán trách Lâm Xuân Đào, chưa đến Tết đã g.i.ế.c lợn, đúng là làm màu.

 

Buổi trưa bọn Lâm Xuân Đạnh về sớm, trên xe lừa còn chở một bao tải đồ lớn, vừa tới cổng viện đã gọi Bùi Anh ra ôm vào trong.

 

Vào nhà Lâm Xuân Đào mới hỏi: “Đây là cái gì?”

 

Lâm Xuân Đạnh nói: “Sài Hành Dục mang tới, bảo là muối hắn mua giúp tỷ tỷ.”

 

Lâm Xuân Đào mở miệng bao ra xMuội, loại muối này chất lượng còn tốt hơn ở tiệm muối, nhìn trắng và mịn hơn nhiều.

 

Lâm Xuân Đào quay đầu nhìn Lâm Xuân Đạnh: “Muội có hỏi hắn bao nhiêu tiền một cân không?”

 

“Hắn nói là mười sáu văn, đây vừa vặn một thạch.”

 

Lâm Xuân Đạnh kể: “Muội bảo ngày mai đưa tiền cho hắn, hắn nói không cần, cái này không lấy tiền. Muội cũng chưa hỏi kỹ sao lại không lấy tiền.”

 

Lâm Xuân Đào khẽ cau mày, có lẽ họ và bên bán muối lậu có quan hệ khác.

 

Nàng mỉm cười nói: “Ngày mai mang tiền đi đưa cho hắn.”

 

Lâm Xuân Đạnh gật đầu.

 

Lâm Đóa Nhi hôm nay lên huyện còn chẳng thèm mua đồ ăn sáng, muội ấy bảo phải để dành bụng về nhà ăn thịt, Lâm Xuân Đạnh dở khóc dở cười, nhưng cũng tùy muội ấy.

 

Lâm Xuân Đào cũng đã nấu xong thức ăn, chuẩn bị dọn cơm.

 

Thấy Lâm Đóa Nhi đang tìm cật lợn, Lâm Xuân Đào nói: “Trong bát đằng kia có tóp mỡ đấy, tỷ có cho thêm thịt nạc vào rán cùng, mau đi ăn đi, sắp dùng bữa rồi.”

 

Thịt nạc rán chung với tóp mỡ, Lâm Đóa Nhi cũng rất thích.

 

Muội ấy bưng bát tới, gắp một miếng đút cho Lâm Xuân Đạnh rồi mới tự mình ăn.

 

Lâm Xuân Đào bảo Bùi Anh cất muối vào trong hòm lương thực, người ra người vào đông đúc, để nhiều muối ở ngoài không hay.

 

Xong xuôi, Lâm Xuân Đào mới bảo Lâm Xuân Hà đi gọi mọi người về ăn cơm.

 

Hôm nay Lâm Xuân Đào làm ba món: xương sườn hầm khoai tây nhìn giống món thịt hầm khoai tây hôm qua, tỏa hương thơm đậm đà; món thịt hồi oa thì đỏ ửng bắt mắt, nhìn là thấy rất đưa cơm.

 

Người vùng Ích Châu cũng thích ăn ớt, mọi người đều lần lượt múc thịt hồi oa bắt đầu ăn.

 

Dư Mỹ Khê và Tôn Hổ đã được ăn một lần rồi, còn lão Mã và lão Tang là lần đầu được nếm thử, vừa ăn một miếng đã bắt đầu hỏi Lâm Xuân Đào: “Lâm nương t.ử, món thịt này muội dùng loại tương gì vậy? Sao lại thơm thế?”

 

Lâm Xuân Đào nghe vậy mỉm cười: “Chỉ là loại tương nhà tự làm thôi ạ.”

 

Lão Tang hỏi: “Có nhiều không? Có thể bán cho chúng ta vài cân không?”

 

Lâm Xuân Đào đáp: “Hiện tại không còn nhiều, phải để lại cho gia đình dùng, nhưng hai ngày nay đang làm mẻ mới, tầm hai mươi ngày nữa sẽ có rất nhiều.”

 

“Bác cứ để lại địa chỉ, lúc nào xong con sẽ gửi qua cho bác vài cân.”

 

Lời này của Lâm Xuân Đào khiến lão Tang có chút bất ngờ, lão vội nói: “Được được, nhà bác ở không xa nhà lão Tôn đâu, nương t.ử nhà bác rất thích ăn tương, lúc đó làm phiền muội để dành cho bác mười cân nhé.”

 

“Vâng, con nhớ rồi.”

 

Lão Mã và những người khác không nói gì, hai mươi ngày nữa, lúc đó họ vẫn còn làm việc ở đây, có thể trực tiếp tìm Lâm Xuân Đào mua một ít mang về.

 

Lão Tang bọn họ thì khác, hôm nay họ đã đào gần xong rồi, chiều nay xây giếng xong, nói không chừng ngày mai không cần tới nữa.

 

Ăn xong bữa trưa mọi người quay lại làm việc, Lâm Xuân Đào vào phòng xMuội đậu, mẻ đậu nấu từ ngày đầu tiên đã được rồi, mọc ra những sợi men màu xanh vàng, còn có mùi rượu nếp thoang thoảng. Lâm Xuân Đào bưng mẹt ra đặt dưới ánh nắng bắt đầu phơi đậu.

 

Người đông lại sợ gió thổi bụi, Lâm Xuân Đào vẫn dùng vải mùng che lại để phơi.

 

Lúc không còn ai, Trần Đông Nương mới kể lại chuyện lúc sáng đi hái rau, nàng nói với Lâm Xuân Đào: “Xuân Đào, thật ngại quá, sợ là sẽ gây thêm phiền phức cho con rồi.”

 

Lâm Xuân Đào mỉm cười: “Sao lại gây phiền phức được chứ, không đâu ạ. Chờ ít nữa nhà xây xong, lượng tương cần làm sẽ nhiều hơn, con chắc chắn còn phải tìm thêm người tới giúp làm việc mà, họ tới hỏi cũng không sao, con cũng chẳng thể ai hỏi cũng đồng ý ngay được, con tự biết tính toán.”

 

Nghe được lời này của Lâm Xuân Đào, Trần Đông Nương mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Đại cữu nương bên cạnh nói: “Xuân Đào, nếu con bận quá thì cứ gọi ta và nhị cữu nương của con, chúng ta đều có thể tới giúp con một tay.”

 

Lâm Xuân Đào nói: “Con sớm đã nghĩ tới rồi, chẳng qua là vì đường xá hơi xa một chút, chỗ con lại không có nơi nghỉ ngơi, các bà các mợ đi sớm về muộn vất vả lắm. Đợi nhà xây xong, con có thêm phòng trống, mọi người tới đây buổi tối có thể nghỉ lại luôn.”

 

Đại cữu nương nghe thấy lời này, trong lòng trào dâng niềm vui sướng.

 

Tính ra Lâm Xuân Đào thân thiết với họ hơn, là cữu cữu, cữu nương ruột thịt, nhưng ngặt nỗi cách trở địa lý, cứ ngỡ họ hàng xa không bằng láng giềng gần, Lâm Xuân Đào sẽ thích những người họ hàng bên Lâm gia hơn. Tuy có thể thông cảm nhưng khó tránh khỏi có chút chạnh lòng.

 

Không ngờ Lâm Xuân Đào lại nghĩ như vậy, trái tim bà bỗng chốc thấy ấm áp lạ thường.

 

Bà nhìn con lợn con trong chuồng, lại thấy tỷ Muội Lâm Xuân Đào nuôi thêm không ít gà, chợt nghĩ đến cảnh ngộ mấy tháng trước, dường như đã trôi qua rất lâu rồi.

 

Phơi đậu xong, Lâm Xuân Đào mang lòng già ra rửa thêm hai lần nữa, nàng định buổi tối sẽ ăn món kho.