Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Huyền Thoại Giới Cổ Vật

Chương 10



10.

Kẻ có tiền luôn nghĩ rằng đồng tiền có thể mua được mọi thứ trên thế gian này.

Cho đến khi hắn đối mặt với một người mà ngay cả linh hồn lẫn tài năng đều đứng trên đỉnh cao, hắn mới cay đắng nhận ra, tiền của hắn chỉ là một đống giấy vụn nực cười.

Hạ Triết Hàn chính là đang tự biến mình thành một chú hề đầy t.h.ả.m hại như thế.

Trung tâm nhà đấu giá cổ vật quốc tế thành phố S hôm nay không còn một chỗ trống.

Ánh đèn rọi thẳng xuống sân khấu lớn, nơi đặt tủ kính bảo an công nghệ cao chứa đựng tiêu điểm của buổi tối nay: bức thư pháp cổ thời Tống của đại gia đình văn nhân họ Tô.

Đây là món bảo vật vô giá, các thớ mực và thớ giấy chứa đựng kỹ thuật nén sợi bí truyền mà bất kỳ một phục chế sư đỉnh cao nào cũng thèm khát được chạm vào để nghiên cứu.

Đường Khả Doanh ngồi ở hàng ghế VIP đầu tiên, ánh mắt cô dán c.h.ặ.t vào những đường nét thanh thoát của chữ cổ, trong lòng khẽ dâng lên một sự rung động nghề nghiệp mãnh liệt.

Cô muốn có bức thư pháp này, không phải để trưng bày phô trương, mà để giải mã mảnh ghép cuối cùng trong quy trình bảo tồn của Đường gia.

Hạ Triết Hàn ngồi ở phía đối diện qua một lối đi lớn.

Đôi mắt anh phượng híp lại, găm đầy tơ m.á.u đỏ ngầu, dán c.h.ặ.t vào từng cử động nhỏ của Khả Doanh.

Nhìn thấy sự khao khát lộ rõ trong mắt cô, trong lòng anh dấy lên một niềm hy vọng điên cuồng. Anh muốn mua nó, muốn dùng món báu vật trăm tỷ này để dâng lên trước mặt cô, ép cô phải liếc nhìn anh một cái.

"Kính thưa quý vị, bức thư pháp cổ thời Tống, giá khởi điểm là năm mươi tỷ tệ. Mỗi lần tăng giá không dưới một tỷ. Phiên đấu giá bắt đầu!" Tiếng b.úa của chuyên gia đấu giá vang lên đanh thép.

"Năm mươi lăm tỷ!"

"Năm mươi bảy tỷ!"

Tiếng bảng giá liên tục giơ lên khắp hội trường.

Hạ Triết Hàn không một chút do dự, lập tức giơ cao bảng giá của mình, giọng nói khàn đặc nhưng bá đạo vang lên át toàn bộ không gian: "Một trăm tỷ!"

Cả hội trường lập tức xôn xao. Một bước nhảy vọt năm mươi tỷ tệ, đúng là phong cách điên cuồng của tổng tài Hạ thị.

Nhưng Khả Doanh thậm chí không thèm quay đầu nhìn về phía anh lấy một lần. Sự phớt lờ của cô giống như một cái tát vô hình vỗ thẳng vào lòng tự tôn của anh.

Đúng lúc đó, từ hàng ghế VIP trung tâm, một giọng nói trầm thấp, lười biếng nhưng mang theo uy áp ngập trời cất lên:

"Hai trăm tỷ."

Người đàn ông khoác chiếc áo vest xám tro, gương mặt tuấn tú như thần sáp thản nhiên giơ bảng.

Phó Duật Thần.

Hạ Triết Hàn quay ngoắt đầu lại, ánh mắt tràn đầy sự thù hận và ghen tuông tột độ đối diện với sự bình thản của Phó Duật Thần.

"Hai trăm mười tỷ!" Hạ Triết Hàn nghiến răng gầm lên.

"Ba trăm tỷ." Phó Duật Thần thậm chí không thèm nhìn anh, giọng điệu nhẹ tênh như đang mua một món đồ chơi ven đường.

"Hạ tổng! Không thể tăng nữa!" Người trợ lý thân cận bên cạnh hoảng hốt bám lấy tay Hạ Triết Hàn, mồ hôi hột chảy dòng dòng trên trán: "Dòng vốn lưu động của tập đoàn hiện tại đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng do vụ phong sát và đền bù hợp đồng của bên trà xanh. Nếu ngài tiếp tục nâng giá đến mức này, các cổ đông lớn sẽ lập tức khởi loạn, tài chính của Hạ thị sẽ sụp đổ mất!"

"Buông ra!"

Hạ Triết Hàn điên cuồng hất tay trợ lý ra, đôi mắt anh đỏ ngầu đầy sự chấp niệm dã thú.

Anh phát điên rồi. Anh không thể thua, càng không thể trơ mắt nhìn người đàn ông khác cướp đi thứ mà Khả Doanh muốn trước mặt mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ba mươi mốt tỷ tệ!" Hạ Triết Hàn tiếp tục giơ bảng, giọng nói đã run rẩy vì tức giận.

Phó Duật Thần khẽ nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã, chậm rãi giơ bảng lần cuối cùng:

"Năm trăm tỷ."

Con số năm trăm tỷ tệ thốt ra, cả nhà đấu giá như bị một luồng sấm sét đ.á.n.h trúng, im phăng phắc không một tiếng động.

Năm trăm tỷ tệ cho một bức thư pháp. Đây không còn là đấu giá nữa, đây là một màn nghiền nát triệt để bằng tiền bạc và quyền lực tuyệt đối.

Hạ Triết Hàn đứng bật dậy, bảng giá trên tay anh run lên bần bật, gương mặt anh tuấn xám xịt như tro tàn.

Anh muốn giơ bảng tiếp, nhưng lý trí cuối cùng và sự can ngăn bất lực của trợ lý đã đè nặng đôi tay anh xuống. Anh thua rồi. Tập đoàn Hạ thị của anh, không thể gánh nổi con số vượt qua giới hạn sinh t.ử này.

"Năm trăm tỷ tệ lần thứ nhất! Năm trăm tỷ tệ lần thứ hai! Năm trăm tỷ tệ lần thứ ba! Đoạt bảo thành công! Xin chúc mừng Phó tổng!" Tiếng b.úa gõ mạnh xuống bàn phát ra âm thanh chát chúa kết thúc trận chiến.

Hạ Triết Hàn ngã sụp xuống ghế, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, một nỗi nhục nhã và bất lực tột cùng c.ắ.n xé linh hồn anh.

Nhưng màn vả mặt tàn nhẫn nhất bấy giờ mới thực sự bắt đầu.

Nhân viên bảo an của nhà đấu giá cẩn thận bưng khay nhung chứa bức thư pháp cổ thời Tống đi đến trước mặt Phó Duật Thần.

Phó Duật Thần đứng dậy, anh không hề nhìn về phía những ống kính truyền thông đang điên cuồng bấm máy, mà quay sang nhìn Đường Khả Doanh bằng ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng, nâng niu trân quý.

Anh tự tay cầm lấy bức thư pháp vô giá ấy, nhẹ nhàng đặt vào đôi bàn tay thon dài của cô.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Giọng nói trầm ấm của anh vang lên, không một chút kiêu ngạo, không một chút phô trương khoe của:

"Khả Doanh, anh biết em cần bức thư pháp này để phục chế cấu trúc sợi giấy của Đường gia. Nó thuộc về em, mong rằng nó có thể giúp em hoàn thành đam mê của mình."

Anh mua nó, không phải để chứng minh mình giàu có. Anh mua nó, chỉ vì anh thật lòng thấu hiểu và tôn trọng tài năng, tôn trọng tâm huyết nghề nghiệp của cô.

Khả Doanh ngước mắt nhìn Phó Duật Thần, đôi mắt phượng vốn dĩ luôn lạnh lùng, phẳng lặng sau ly hôn bỗng chốc tan chảy, hiện lên một nụ cười rạng rỡ, ấm áp vô cùng.

Cô nhận lấy bức thư pháp, giọng nói dịu dàng: "Cảm ơn anh, Duật Thần. Món quà này, em rất thích."

Cô vui vẻ nhận món quà từ anh, phối hợp ăn ý và tự nhiên như một đôi tri kỷ bẩm sinh.

Trong suốt quá trình đó, từ đầu đến cuối, Đường Khả Doanh hoàn toàn ngó lơ Hạ Triết Hàn. Cô không thèm liếc nhìn về phía anh lấy một cái, không thèm ban phát cho anh dù chỉ là một ánh mắt khinh miệt.

Cô xem anh như một làn không khí vô hình, một sự tồn tại hoàn toàn không liên quan đến cuộc đời cô.

Hạ Triết Hàn ngồi ở phía đối diện, chứng kiến nụ cười dịu dàng cô dành cho Phó Duật Thần, tai anh vang lên những lời cảm ơn ấm áp của cô, trái tim anh bỗng chốc vỡ vụn thành trăm mảnh nghìn vệt.

Một nỗi đau đớn thấu xương tủy dâng lên ngập tràn, bóp nghẹt cuống họng anh.

Anh nhận ra, trước đây anh dùng tiền để sỉ nhục cô, dùng một trăm tỷ tệ để đuổi cô đi ra khỏi nhà trong đêm mưa lạnh giá.

Bây giờ, anh dùng cả tài sản, dùng cả mạng sống và danh tiếng của Hạ thị ra để vung tiền, cũng không thể mua nổi một ánh nhìn quay đầu của cô.

Tiền của anh, trong mắt cô, vĩnh viễn là thứ rác rưởi dơ bẩn.

Sự thật tàn khốc ấy giáng một đòn chí mạng vào tâm lý cao ngạo của vị tổng tài hào môn.

"Hộc!"

Hạ Triết Hàn đột ngột há miệng, một ngụm m.á.u tươi đỏ thẫm từ l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn ứ nôn thẳng ra giữa hội trường đấu giá lớn, nhuộm đỏ cả tấm t.h.ả.m nỉ và bộ vest đắt tiền trên người anh.

Gương mặt anh tuấn trắng bệch không còn một giọt m.á.u, đôi mắt phượng trợn trừng nhìn về phía hai người đang tay trong tay bước đi, trước khi toàn bộ thế giới của anh sụp đổ vào bóng tối vô tận.