Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Huyền Thoại Giới Cổ Vật

Chương 9



09.

Khi một người phụ nữ tìm lại được vương miện của mình, tất cả những kẻ từng giẫm đạp cô đều sẽ trở thành những chú hề nực cười dưới chân sân khấu.

Nhưng điều tồi tệ nhất của một kẻ bạc tình, chính là đứng nhìn người đàn ông khác trao cho cô cả giang sơn, còn bản thân thì ngay cả tư cách ghen tuông cũng không có.

Sảnh tiệc của khách sạn bảy sao lớn nhất thành phố S sáng rực hào quang phô trương của tiền tài và danh vọng.

Tiếng vĩ cầm du dương vang lên dưới những chùm đèn pha lê trị giá hàng triệu đô, rượu champagne chảy tràn trong những chiếc tháp ly thủy tinh lấp lánh.

Tất cả những nhân vật đứng đầu giới tài phiệt, các lão làng giới văn hóa và những phu nhân hào môn quyền quý nhất đều tụ họp về đây.

Cửa chính sảnh tiệc mở ra.

Đường Khả Doanh bước vào, ngay lập tức hút trọn mọi ánh nhìn của toàn bộ hội trường.

Cô mặc một chiếc váy dạ hội nhung đen ôm sát thân hình mảnh mai, xẻ cao đến đùi, trên cổ đeo một sợi dây chuyền bạch kim đơn giản đính một viên ngọc lục bảo cổ ngàn năm do chính tay cô phục chế.

Mái tóc xoăn nhẹ xõa một bên vai, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, ánh mắt lạnh lùng, tĩnh lặng như một mặt hồ không gợn sóng.

Khí chất nữ vương thanh cao, kiêu sảnh tỏa ra từ từng bước đi của cô khiến những thiên kim tiểu thư xung quanh bỗng chốc trở nên lu mờ, tầm thường.

Cô không đi cùng ai, nhưng sự tự tin, ngạo nghễ bẩm sinh của người họ Đường khiến cô đứng một mình vẫn như một vị thần ngự trị trên đỉnh cao.

"Đường Khả Doanh? Cô ta lấy đâu ra tư cách bước vào đây?"

Một giọng nói chua ngoa, ch.ói tai vang lên, phá nát sự yên bình xung quanh cô.

Bà Hạ — mẹ ruột của Hạ Triết Hàn — cùng vài vị phu nhân đi cùng bước tới, chặn đứng lối đi của Khả Doanh.

Bà ta nhìn Khả Doanh bằng ánh mắt khinh miệt, chán ghét tột cùng, giọng nói cố tình cao lên để thu hút sự chú ý của mọi người:

"Một đứa mồ côi không gia thế, vừa bị con trai tôi đá ra khỏi cửa mấy ngày trước, giờ lại bám víu vào Giám Bảo Các để mò vào tiệc thượng lưu sao? Khả Doanh, cô đừng giả vờ thanh cao nữa. Loại phụ nữ hám tiền, trèo cao như cô, tôi gặp nhiều rồi. Nghĩ phục chế được bức tranh rách là có thể bước chân vào giới thượng lưu của chúng tôi sao? Nực cười!"

Mấy vị phu nhân hào môn xung quanh cũng che miệng cười khẩy, ánh mắt nhìn Khả Doanh đầy sự ghẻ lạnh và sỉ nhục.

"Hóa ra là người vợ bí mật bị Hạ gia vứt bỏ sao?"

"Không có gia thế, đúng là chỉ biết dùng chiêu trò."

"Bị đuổi đi rồi còn vác mặt đến đây, da mặt dày thật."

Tiếng xì xào bàn tán cay độc như những mũi tên độc bay về phía Khả Doanh. Bọn họ muốn dồn cô vào đường cùng, muốn lột trần sự "thảm hại" của một người đàn bà bị hào môn ly hôn.

Khả Doanh đứng yên tại chỗ.

Sắc mặt cô không một chút biến đổi, đôi mắt phượng sáng lạnh lùng nhìn thẳng vào gương mặt nhăn nheo vì đố kỵ của bà Hạ.

Cô không giận dữ, không khóc lóc, cũng không thèm hạ mình giải thích. Trong mắt cô lúc này, bà Hạ cùng những phu nhân hào môn kia chỉ là những sinh vật hạ đẳng đang cố nhảy nhót một cách vô vọng.

Ở một góc tối của sảnh tiệc, Hạ Triết Hàn đứng c.h.ế.t trân bên chiếc bàn tròn, tay siết c.h.ặ.t ly rượu vang đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, rướm m.á.u.

Anh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng mẹ mình vây hãm, sỉ nhục cô.

Lồng n.g.ự.c anh thắt c.h.ặ.t lại, đau đớn như có ai đó dùng d.a.o đ.â.m vào.

Anh ghen tuông điên cuồng khi thấy mọi đàn ông trong tiệc đều nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát, anh hận không thể lao đến che chở cho cô, ôm cô vào lòng và hét lên cho cả thế giới biết cô là vợ của anh.

Nhưng hai chân anh giống như bị đóng đinh xuống sàn nhà, không thể nhích thêm một bước.

Bởi vì anh chợt nhận ra — chính anh là kẻ đã cho mẹ mình cái quyền sỉ nhục cô.

Chính sự lạnh lùng, bạc bẽo và tờ đơn ly hôn của anh bốn ngày trước đã biến cô thành mục tiêu cho người ta chà đạp.

Anh lấy tư cách gì để bước tới? Anh lấy danh nghĩa gì để bảo vệ cô?

Sự hối hận và dằn vặt thấu xương tủy khiến anh nghẹn ứ ở cổ họng, đau đớn đến mức nôn ra m.á.u nhưng chỉ có thể bất lực đứng nhìn từ xa.

"Ly hôn rồi thì sao? Hạ gia các người đối với tôi, hiện tại chỉ là một đống rác rưởi đã bị quét ra khỏi cửa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khả Doanh khẽ nhếch môi, giọng nói trong trẻo, đanh thép vang lên, lực sát thương tuyệt đối khiến bà Hạ mặt đỏ gay gắt vì nhục nhã.

"Cô... Cô dám bảo Hạ gia chúng tôi là rác rưởi?! Bảo vệ đâu! Đuổi con mụ này ra ngoài cho tôi!" Bà Hạ điên cuồng hét lên.

"Ai dám động vào cô ấy?"

Một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm như sấm sét đột ngột vang lên từ phía cửa chính, đóng băng toàn bộ sảnh tiệc.

Dàn vệ sĩ áo đen tinh nhuệ, cao lớn rẽ lối thành hai hàng dài, cúi đầu cung kính một góc chín mươi độ.

Một người đàn ông bước ra từ trong ánh sáng hào quang tối cao.

Phó Duật Thần.

Vị tỷ phú bí ẩn quyền lực nhất thành phố S, người đứng đầu gia tộc họ Phó — một tồn tại vương giả ngự trị trên đỉnh tháp tài phiệt, kẻ mà ngay cả mười tập đoàn Hạ thị cộng lại cũng không bằng một góc.

Anh mặc một bộ vest đen thủ công cao cấp, gương mặt tuấn tú như tạc tượng, đôi mắt sâu thẳm tỏa ra áp lực vương giả khiến vạn người phải nín thở cúi đầu.

Phó Duật Thần không nhìn bất kỳ ai, ánh mắt thâm tình và trân quý của anh từ đầu đến cuối chỉ dán c.h.ặ.t vào bóng dáng gầy guộc của Đường Khả Doanh.

Anh sải bước chân dài, đi thẳng đến trước mặt cô.

Trước ánh mắt kinh hoàng của hàng trăm khách mời và sự c.h.ế.t lặng của gia đình Hạ gia, Phó Duật Thần chậm rãi cởi chiếc áo vest đắt tiền của mình ra, nhẹ nhàng, ân cần khoác lên đôi bờ vai gầy guộc đang khẽ run vì cái lạnh của điều hòa của Khả Doanh.

Hành động của anh vô cùng dịu dàng, nâng niu cô như nâng niu báu vật độc nhất vô nhị trên thế gian.

Khả Doanh ngước mắt nhìn anh, trong ký ức tăm tối thời thơ ấu của cô bỗng chốc hiện lên một hình ảnh.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Năm cô tám tuổi, bị kẻ xấu bắt cóc đẩy xuống dòng sông băng lạnh giá, chính một cậu thiếu niên với đôi mắt sâu thẳm này đã liều mạng nhảy xuống cứu cô lên, sưởi ấm cho cô bằng chính chiếc áo khoác của mình.

Nhiều năm qua, anh âm thầm tìm kiếm cô, đứng sau lưng bảo vệ cô.

Ngay cả khi cô ngu muội gả vào Hạ gia để trả nợ ân tình, anh cũng không hề cưỡng ép, không chiếm hữu thô bạo, mà chỉ lặng lẽ đứng ở một nơi cô có thể nhìn thấy, chuẩn bị sẵn một bờ vai vững chãi nhất cho ngày cô thức tỉnh.

Anh tôn trọng sự nghiệp của cô, tôn trọng hào quang của cô, chỉ xuất hiện khi cô cần một chỗ dựa để quét sạch mọi giông bão.

Phó Duật Thần khẽ cúi đầu nhìn cô, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự bảo hộ tuyệt đối: "Khả Doanh, anh đến muộn, để em chịu lạnh rồi."

Khả Doanh khẽ mỉm cười, cái gật đầu của cô lúc này giống như một sự thừa nhận tối cao dành cho người đàn ông duy nhất xứng đáng đứng cạnh cô.

Màn phối hợp của hai người giống như một vạt tát trực diện, giáng thẳng vào mặt bà Hạ và toàn bộ những kẻ vừa sỉ nhục cô.

Phó Duật Thần xoay người lại, ánh mắt thâm tình lập tức biến thành một sự lạnh lùng, tàn nhẫn thấu xương quét qua bà Hạ và giới thượng lưu xung quanh.

Anh đứng chắn trước mặt Khả Doanh, một tay ôm nhẹ lấy eo cô đầy độc chiếm, giọng nói uy nghiêm vang dội khắp sảnh tiệc lớn:

"Đường Khả Doanh là người phụ nữ duy nhất tôi trân quý trong cuộc đời này. Ai động vào cô ấy, chính là động vào Phó gia chúng tôi."

"Hạ gia các người, ngày mai có thể biến mất khỏi thành phố S rồi."

"Bịch."

Bà Hạ sợ hãi đến mức chân tay bủn rủn, ngã sụp xuống nền đất, gương mặt già nua xám xịt không còn một giọt m.á.u.

Toàn bộ sảnh tiệc lặng đi như một bãi tha ma. Không một ai dám ho he, không một ai dám thở mạnh trước cơn thịnh nộ của vị thần đứng đầu thành phố S.

Đường Khả Doanh khoác chiếc áo vest của Phó Duật Thần, khí chất nữ vương càng thêm phần rực rỡ, thanh cao. Cô cùng anh tay trong tay, chậm rãi bước qua đám người đang quỳ rạp dưới chân, đi thẳng về phía sảnh VIP tối cao.

Hạ Triết Hàn đứng trong góc tối nhìn theo chiếc áo vest nam giới trên vai Khả Doanh, nhìn bàn tay cô đang đặt trong tay Phó Duật Thần.

Đôi mắt anh đỏ ngầu, ghen tuông đến mức phát điên, tim anh đau đớn thắt lại giống như bị hàng vạn lưỡi d.a.o băm vằn thành trăm mảnh.

Anh muốn lao ra, muốn giật cô lại, muốn hét lên cô là của anh.

Nhưng bước chân anh vĩnh viễn đóng băng tại chỗ.

Bởi vì anh chợt nhận ra — anh không còn tư cách.

Ngay cả tư cách bước tới kéo cô lại, mình cũng không còn nữa rồi. Anh đã tự tay ném báu vật của mình đi, để người đàn ông vương giả khác nâng niu cô lên đỉnh thế giới, còn bản thân anh vĩnh viễn chỉ có thể đứng trong bóng tối để gặm nhấm sự hối hận tàn khốc của chính mình.