Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Huyền Thoại Giới Cổ Vật

Chương 11



11.

Sự khác biệt lớn nhất giữa một kẻ chiếm hữu ích kỷ và một người đàn ông chân chính, chính là một kẻ muốn bẻ gãy cánh chim để giữ nó trong l.ồ.ng, còn người kia lại tình nguyện dâng cả bầu trời để chim tự do sải cánh.

Đường Khả Doanh mất ba năm chịu nhục để hiểu ra điều đó từ một kẻ bạc tình.

Nhưng cô chỉ mất một khoảnh khắc để được chữa lành bởi một người đàn ông khác.

Khu vườn nhỏ phía sau ngôi nhà cũ của bà Nhã Đan hôm nay thoang thoảng mùi hương nhài thanh mát sau trận mưa gột rửa.

Ánh hoàng hôn vàng rực như mật ong rải nhẹ lên những khóm hoa trà, phủ một tầng hơi ấm hiếm hoi lên không gian yên bình, tĩnh lặng.

Đường Khả Doanh ngồi trên chiếc ghế mây, một tay cầm cuốn sách phục chế cổ có những trang giấy xuyến chỉ đã ngả màu vàng ố, tay kia khẽ nâng một tách trà hoa cúc còn nghi ngút khói.

Ánh nắng chiều tà chiếu nghiêng lên gương mặt thanh tú, gột bỏ đi nét lạnh lùng, sắc bén thường ngày của một nữ vương giới cổ vật, chỉ để lại một vẻ thanh tịnh, tự tại bẩm sinh.

Phó Duật Thần ngồi đối diện cô, anh đã cởi bỏ chiếc áo vest đen quyền lực thường ngày, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, ống tay áo xắn nhẹ lên để lộ cổ tay mạnh mẽ.

Anh không nói gì, cũng không làm phiền cô đọc sách, chỉ lặng lẽ cầm chiếc ấm gốm cổ, nhẹ nhàng châm thêm nước nóng vào tách trà cho cô mỗi khi khói nhạt đi.

Động tác của vị tỷ phú đứng đầu thành phố S vô cùng kiên nhẫn, tinh tế, giống như anh có thể ngồi đây canh chừng cô như thế này suốt cả một đời mà không biết mệt mỏi.

Suốt thời gian qua, kể từ ngày cô dứt khoát bước ra khỏi Hạ gia, Phó Duật Thần luôn xuất hiện theo cách như vậy.

Anh không bao giờ dùng quyền lực tuyệt đối của Phó gia để ép buộc cô phải đưa ra lựa chọn, cũng không dùng tiền bạc trăm tỷ để phô trương, tìm cách chiếm hữu cô thô bạo.

Anh tôn trọng sự nghiệp của cô, tôn trọng từng quyết định phục chế cổ vật của người họ Đường.

Khi cô bận rộn thức trắng đêm tại phòng bảo an ngầm của Giám Bảo Các để phục sinh bức cổ họa thời Đường, anh chưa bao giờ gọi một cuộc điện thoại ép cô đi ngủ, càng không dùng danh nghĩa phu nhân hào môn để bắt cô phải từ bỏ đam mê, quanh quẩn trong bếp hầu hạ gia đình như cách Hạ gia từng làm.

Anh chỉ âm thầm cho người chuẩn bị những hộp cơm dinh dưỡng phù hợp nhất gửi đến phòng làm việc, hoặc lẳng lặng đứng đợi ngoài xe dưới sảnh lớn suốt bốn tiếng đồng hồ chỉ để đưa cô về nhà an toàn khi cô đã kiệt sức.

Anh đứng phía sau cô, làm một bức tường thành vững chãi nhất, che chắn toàn bộ những mũi tên độc và giông bão từ dư luận bên ngoài để cô được tự do tỏa sáng với hào quang báu vật của chính mình.

Bà Nhã Đan từ trong gian bếp nhỏ bước ra, trên tay bưng một đĩa bánh ngọt do tự tay bà làm.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nhìn thấy cảnh tượng yên bình của hai người dưới giàn hoa nhài, khóe mắt người mẹ bỗng chốc ươm ướt vì xúc động.

Ba năm qua, bà đã phải chứng kiến con gái mình sống như một cái bóng không hồn ở Hạ gia, chịu đựng mọi lời sỉ nhục, khinh miệt của mẹ chồng, sắc mặt lúc nào cũng trắng bệch, mệt mỏi vì phải cung phụng đôi chân tàn phế của Hạ Triết Hàn.

Nhưng kể từ khi có sự xuất hiện của Phó Duật Thần, Đường Khả Doanh của bà mới thực sự sống lại.

Bà Nhã Đan vô cùng ưng ý người đàn ông này. Không phải vì anh giàu có quyền lực nhất thành phố S, mà vì mỗi một ánh mắt, một cử động của anh khi nhìn Khả Doanh đều chứa đựng một sự trân quý, kính trọng sâu sắc từ tận đáy lòng.

"Duật Thần, Khả Doanh, hai đứa ăn chút bánh ngọt đi." Bà Nhã Đan mỉm cười dịu dàng, đặt đĩa bánh xuống bàn gỗ.

"Cảm ơn mẹ." Phó Duật Thần đứng dậy nhận lấy đĩa bánh bằng cả hai tay, giọng nói cung kính, ấm áp vô cùng tự nhiên.

Khả Doanh khẽ khép cuốn sách lại, ngước mắt nhìn anh.

Ánh mắt sâu thẳm khó lường của Phó Duật Thần lúc này bỗng chốc trở nên nghiêm túc. Anh nhìn cô, rồi chậm rãi quỳ một gối xuống bên cạnh chiếc ghế mây của cô trên nền đất ngập tràn hương hoa nhài rơi rụng.

Từ trong túi áo sơ mi trắng, anh lấy ra một chiếc hộp nhung màu xanh lục bảo.

Nắp hộp mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn được chế tác thủ công một cách tinh xảo tuyệt đối. Vòng nhẫn được chạm khắc hoa văn mây chìm của Đường gia cổ tộc, ở chính giữa là một viên phỉ thúy xanh biếc nguyên thủy, hoàn toàn không qua cắt gọt hiện đại, giữ nguyên nét rực rỡ bẩm sinh từ vách đá ngàn năm.

Anh biết cô yêu cổ vật, biết cô quý trọng nét đẹp thời gian, nên anh đã dùng chính tay mình mài dũa chiếc nhẫn này theo phong cách cô trân quý nhất.

Bà Nhã Đan khẽ che miệng, nín thở lùi lại một bước, ánh mắt tràn ngập niềm hạnh phúc nhìn hai đứa trẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hạ Triết Hàn từng cầu xin cô dưới mưa bằng một chiếc nhẫn cưới hào nhoáng cũ kỹ, dùng sự hối hận điên cuồng và khổ nhục kế để ép cô phải mềm lòng, quay đầu lại nhìn vào vũng bùn quá khứ thối rữa.

Còn Phó Duật Thần lúc này quỳ gối trước cô dưới ánh hoàng hôn ấm áp, phong thái của anh trưởng thành, bình thản nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân của lòng chung thủy dốc cạn sinh mệnh.

"Khả Doanh," Phó Duật Thần cất lời, giọng nói trầm thấp, rung động dịu dàng xoáy sâu vào tâm trí cô.

"Anh không muốn dùng chiếc nhẫn này để trói buộc em vào cái danh hiệu Phó phu nhân xa hoa. Anh cũng không muốn em phải cố gắng ép bản thân quên đi quá khứ đau thương bằng một sự hạnh phúc giả tạo cưỡng cầu."

Anh nắm lấy đôi bàn tay có vết chai sần mờ nhạt của cô, nhẹ nhàng bao bọc lấy nó trong lòng bàn tay ấm áp của mình:

"Quá khứ ba năm qua là một vết thương, em cứ việc nhớ nó để tỉnh táo, không cần cố xóa bỏ. Anh chỉ muốn từ nay về sau, khi em mệt mỏi với những bức cổ họa, khi em muốn nghỉ ngơi, em biết rằng luôn có một người đàn ông tên là Phó Duật Thần đứng ngay sau lưng để em dựa vào."

"Anh không cần em trở thành ai khác. Anh chỉ mong từ nay về sau, Đường Khả Doanh được sống là chính mình."

Lời nói của anh thốt ra, không có một chữ nào chứa đựng sự chiếm hữu thô bạo, không có một câu nào bắt cô phải hy sinh bản thân cho gia tộc lớn.

Anh yêu tài năng của cô, yêu khí chất nữ vương của cô, và nguyện ý dâng cả vương quốc của mình để bảo vệ sự tự do tự tại của người con gái họ Đường.

Trong lòng Đường Khả Doanh bỗng chốc dâng lên một luồng hơi ấm mãnh liệt, sưởi ấm toàn bộ những góc khuất lạnh ngắt, tê dại sau trận ly hôn bốn ngày trước.

Cô cảm động. Không phải vì anh dùng năm trăm tỷ tệ mua thư pháp cho cô ở nhà đấu giá.

Mà cô cảm động vì được tôn trọng, được che chở một cách bình đẳng chứ không phải bị coi là một món đồ trang trí hào môn hay một công cụ phục dịch vô hình.

Nước mắt cô khẽ rưng rưng nơi khóe mắt, nhưng đó không phải nước mắt của sự uất hận, mà là những giọt lệ của sự giải thoát hoàn toàn khỏi bóng tối.

"Được, em đồng ý." Khả Doanh khẽ gật đầu, khóe môi nở một nụ cười rạng rỡ, kiều diễm tuyệt đẹp.

Phó Duật Thần khẽ run rẩy đôi bàn tay vì xúc động. Anh chậm rãi nhấc ngón tay cô lên, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn phỉ thúy xanh biếc vào ngón tay áp út của cô. Viêm ngọc xanh tỏa sáng rực rỡ dưới ánh hoàng hôn, hoàn mỹ đè bẹp mọi vết chai sần cũ kỹ.

Bà Nhã Đan bật khóc thành tiếng vì vui mừng, bà lao đến ôm c.h.ặ.t lấy hai đứa trẻ: "Tốt rồi... Tốt rồi... Khả Doanh của mẹ cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc thật sự rồi!"

Phó Duật Thần đứng dậy, ôm trọn Khả Doanh vào lòng n.g.ự.c vững chãi, ấm áp của mình, khép lại hoàn toàn cánh cửa quá khứ đau thương mang tên Hạ gia.

Cùng đêm hôm đó.

Một tin tức chấn động toàn bộ mạng xã hội và giới tài phiệt thành phố S lập tức bùng nổ, leo thẳng lên vị trí số một trên bảng tìm kiếm hot search với tốc độ ch.óng mặt.

Dòng chữ đỏ rực gai mắt hiện ra trên mọi trang tin lớn: "Phó tổng của tập đoàn Phó thị chính thức cầu hôn Thần bí phục chế sư Đường Khả Doanh của Giám Bảo Các! Hôn lễ thế kỷ chuẩn bị được diễn ra!"

Hình ảnh chiếc nhẫn phỉ thúy thô sơ chạm khắc mây chìm trên ngón tay áp út của Khả Doanh được đăng tải, nhận được hàng triệu lượt chúc phúc và sự ngưỡng mộ kinh hoàng của giới thượng lưu.

Tại căn phòng làm việc trống trải, lạnh ngắt của tập đoàn Hạ thị.

Hạ Triết Hàn ngồi cô độc trên chiếc ghế da lớn, trên người vẫn mặc bộ vest dính vệt m.á.u khô cằn từ nhà đấu giá hồi chiều mà chưa hề thay ra.

Căn phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng xanh lè, lạnh lẽo từ màn hình chiếc máy tính bảng đặt trên bàn trà chiếu thẳng vào gương mặt tuấn tú nhưng hốc hác, nhợt nhạt của anh.

Dòng chữ "Phó Duật Thần cầu hôn Đường Khả Doanh" đập thẳng vào đồng t.ử anh, sắc lẹm như một bản án t.ử hình muộn màng.

Hạ Triết Hàn nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp bàn tay cô đeo nhẫn, đôi mắt phượng đỏ ngầu rỉ ra hai hàng nước mắt đắng chát lẫn lộn với m.á.u đặc.

"Khả Doanh... Em thật sự gả cho người khác sao... Em thật sự vứt bỏ anh rồi sao..."

Anh nghẹn ngào thốt lên, giọng nói khản đặc, chứa đựng một sự tuyệt vọng và phát điên tột cùng của một con dã thú bị tước đoạt mất báu vật duy nhất.

Anh siết c.h.ặ.t chiếc vòng ngọc huyết long trên cổ tay phải đến mức viên ngọc khẽ kêu lên những tiếng rạn nứt nhỏ, những sợi vân đỏ mờ nhạt bên trong như đang rỉ m.á.u cười nhạo sự ngu muội của anh.

Người đầu tiên nhìn thấy tin tức cầu hôn này chính là anh, và cũng chính anh là kẻ hiểu rõ nhất — Đường Khả Doanh đã hoàn toàn bước ra khỏi cuộc đời anh, vĩnh viễn không bao giờ nhìn lại dù chỉ là một cái tát của sự bố thí.