Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Huyền Thoại Giới Cổ Vật

Chương 12



12.

Kẻ thua cuộc t.h.ả.m hại nhất trên đời không phải là kẻ trắng tay ngay từ đầu.

Mà là kẻ từng nắm giữ cả thế giới trong lòng bàn tay, rồi dùng sự kiêu ngạo tàn nhẫn của mình để bóp nát nó, để rồi đến cuối cùng phải quỳ rạp trong vũng bùn cầu xin một sự thương hại bố thí.

Hạ Triết Hàn của đêm nay chính là một con dã thú t.h.ả.m hại như vậy.

Đêm trước ngày diễn ra hôn lễ thế kỷ của thành phố S.

Bên ngoài ngôi nhà nhỏ của gia đình Đường Khả Doanh, gió đêm thổi qua những tán lá ngô đồng xào xạc, mang theo cái lạnh se se bủa vây khắp không gian tĩnh mịch.

Đường Khả Doanh vừa bước xuống từ xe của Giám Bảo Các sau khi hoàn thành buổi kiểm tra cuối cùng cho sảnh tiệc.

Cô khoác một chiếc áo khoác mỏng màu kem, tà áo khẽ bay trong gió, thần thái bình thản, kiêu sa chuẩn bị đẩy cửa bước vào sân nhà.

"Khả Doanh..."

Một giọng nói khản đặc, xé rách như tiếng cọ xát của những thanh sắt rỉ sét đột ngột vang lên từ trong góc tối của bức tường gạch cũ.

Khả Doanh khựng bước chân lại, nhưng cô không hề giật mình.

Từ trong bóng tối, một bóng người loạng choạng bước ra dưới ánh đèn đường vàng vọt, mờ ảo.

Đó là Hạ Triết Hàn.

Nhìn thấy người đàn ông trước mắt, ngay cả một người lạnh lùng như Khả Doanh cũng phải khẽ nhíu mày vì kinh ngạc.

Vị tổng tài cao ngạo, sạch sẽ đến mức cực đoan của tập đoàn Hạ thị ngày nào giờ đây hoàn toàn biến mất.

Anh tiều tụy, gầy rộc đi trông thấy, cằm mọc đầy râu lún phún không buồn cạo, đôi mắt phượng hốc hác dạt dào những tơ m.á.u đỏ ngầu dữ tợn.

Bộ vest đắt tiền trên người nhàu nát, xộc xệch, thoang thoảng nồng nặc mùi rượu rẻ tiền trộn lẫn với mùi dằn vặt thối rữa của một kẻ đang phát điên.

Anh giống như một con dã thú bị dồn vào đường cùng, linh hồn đã c.h.ế.t từ lâu, chỉ còn cái xác đang cố bấu víu lấy chút dưỡng khí cuối cùng.

"Anh đến đây làm gì?" Khả Doanh đứng yên tại chỗ, hai tay đút vào túi áo khoác, giọng điệu phẳng lặng không một chút gợn sóng cảm xúc.

Nhìn thấy sự xa cách thấu xương của cô, hai hàng nước mắt nóng hổi đột ngột trào ra từ đôi mắt đỏ ngầu của Hạ Triết Hàn.

"Bộp!"

Anh lao đến, không màng đến tôn nghiêm, không màng đến thể diện, quỳ rụp xuống ngay trước mặt cô, hai tay điên cuồng bám c.h.ặ.t lấy tà áo khoác của cô như sợ rằng chỉ cần buông ra, cô sẽ lập tức tan biến vào hư không.

"Khả Doanh... Anh van em... Anh cầu xin em... Đừng kết hôn... Đừng gả cho Phó Duật Thần..."

Hạ Triết Hàn gào khóc lên thành tiếng, giọng nói nghẹn ngào khốn khổ, bờ vai rộng lớn run rẩy dữ dội theo từng tiếng nấc cụt tuyệt vọng.

"Chúng ta còn ba năm hôn nhân mà em? Ba năm qua, mỗi một góc trong căn nhà đó đều có hình bóng của em. Em quên rồi sao? Những đêm đông anh lên cơn đau co thắt, em là người thức trắng đêm để bôi t.h.u.ố.c, xoa bóp đôi chân tàn phế này cho anh."

Anh dùng đôi bàn tay run rẩy tự cào xé vào đôi chân lành lặn của mình, khóc lóc t.h.ả.m thiết:

"Đôi chân này là của em cứu sống! Chiếc vòng ngọc này là mạng sống của em đổi lại! Khả Doanh, anh sai rồi, anh thực sự biết anh sai rồi mà! Em hận anh, em hận Hạ gia, em muốn anh tự bẻ gãy đôi chân này một lần nữa để đền mạng cho em cũng được, nhưng anh xin em... đừng gả cho người khác... đừng biến anh thành kẻ xa lạ trong cuộc đời em..."

Hạ Triết Hàn dùng đầu gối lết trên nền đất đá thô ráp, trán đập mạnh xuống đất vỡ ra những tiếng động chát chúa để cầu xin cô đừng bước lên lễ đường ngày mai.

Sự điên cuồng và hối hận của anh lúc này, đối với những người đứng xem, có lẽ là một màn hỏa táng tràng đầy đau đớn, đáng thương.

Nhưng đối với Đường Khả Doanh, nó chỉ là một trò hề nực cười và muộn màng đến mức đáng ghét.

Trong lòng cô không một chút lung lay, cũng không một chút mềm lòng.

Cô cúi đầu, nhìn năm ngón tay đang bám c.h.ặ.t lấy áo mình của anh, ánh mắt phẳng lặng như nhìn một sinh vật xa lạ đang giãy giụa vô vọng.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Khả Doanh đưa tay lên, nắm lấy từng ngón tay của Hạ Triết Hàn, rồi chậm rãi, kiên quyết bẻ thẳng từng ngón tay một ra khỏi tà áo của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Động tác của cô vô cùng từ tốn, nhưng sức lực và sự dứt khoát bên trong lại giống như một bức tường thành kiên cố, đóng đinh sự tuyệt vọng vào linh hồn anh.

"Buông ra." Cô lạnh lùng buông hai chữ.

Hạ Triết Hàn bị đẩy ngã ngồi bệt xuống đất, ánh mắt nhìn đôi bàn tay trống rỗng của mình đầy vẻ bàng hoàng, đau đớn như vừa bị róc xương lột da.

Khả Doanh lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn với anh, ánh đèn đường rọi xuống gương mặt kiêu sa, tỏa ra khí chất nữ vương thanh cao tuyệt đối.

"Hạ Triết Hàn, anh nhắc lại ba năm qua để làm gì? Để chứng minh sự ngu muội của tôi, hay để nhắc nhở tôi về sự bạc bẽo, tàn nhẫn của anh?"

Cô khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo lực sát thương vô hình đ.â.m thẳng vào tim anh:

"Ba năm qua, tôi vì anh mà từ bỏ vương miện Đường gia, chấp nhận làm một người vợ vô hình chịu mọi sự sỉ nhục. Còn anh thì sao? Anh mặc định sự hy sinh của tôi là tầm thường, vô dụng. Anh đứng vững trên đôi chân của mình rồi, việc đầu tiên làm là ném đơn ly hôn vào mặt tôi để rước con khốn l.ừ.a đ.ả.o kia về."

"Khả Doanh... anh lúc đó bị lừa... anh tưởng..." Hạ Triết Hàn nghẹn ngào giải thích.

"Bị lừa?" Khả Doanh cắt ngang lời anh, ánh mắt cô đột ngột trở nên sắc lẹm, găm thẳng vào đồng t.ử của anh:

"Hạ Triết Hàn, điều anh hối hận không phải là đã làm tổn thương tôi. Anh chỉ hối hận vì phát hiện tôi đáng giá hơn anh tưởng."

Câu nói sắc lẹm như một lưỡi d.a.o chí mạng, lột trần toàn bộ bản chất ích kỷ, thối rữa sâu trong tâm lý của vị tổng tài hào môn.

"Nếu hôm nay tôi không phải là truyền nhân Đường gia, nếu tôi không phải là Thần bí phục chế sư được cả giới tài phiệt quỳ lạy cầu xin, nếu tôi vẫn chỉ là một đứa mồ côi nghèo hèn vô dụng đứng dưới mưa bốn đêm trước... liệu anh có chạy đến đây quỳ gối khóc lóc cầu xin tôi quay lại không?"

"Tôi..." Hạ Triết Hàn cứng họng, gương mặt tái nhợt bỗng chốc trở nên xám xịt như tro tàn.

Anh muốn nói có, nhưng ánh mắt sắc bén, thấu suốt vạn vật của Khả Doanh khiến anh không thể mở miệng thốt ra lời nói dối nực cười đó.

Đúng vậy. Cô nói đúng.

Sự kiêu ngạo của anh ba năm qua đã cắm rễ vào xương tủy. Ngày anh đuổi cô đi, anh nghĩ cô là rác rưởi ăn bám.

Giờ anh phát hiện cô là phượng hoàng ngự trị trên đỉnh thế giới, phát hiện tập đoàn Hạ thị của anh thậm chí không bằng một cái b.úng tay của cô, anh mới phát điên vì tiếc nuối, phát điên vì ghen tuông khi thấy cô tỏa sáng bên người đàn ông khác.

"Anh vĩnh viễn không bằng một góc của Phó Duật Thần."

Khả Doanh nhìn anh, từng chữ thốt ra đè bẹp hoàn toàn chút lòng tự tôn cuối cùng còn sót lại của anh:

"Duật Thần yêu tôi từ mười tám năm trước, khi tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi rách rưới bị người ta đẩy xuống sông băng. Anh ấy bảo vệ tôi, tôn trọng tài năng của tôi, nguyện ý đứng sau lưng làm chỗ dựa để tôi tự do sải cánh. Còn anh? Anh chỉ muốn giam cầm tôi trong căn bếp thối rữa để phục dịch cho đôi chân của anh."

"Loại đàn ông ích kỷ như anh, không xứng đáng có được tình yêu của Đường Khả Doanh tôi."

Nói xong, Khả Doanh quay người, dứt khoát bước đi về phía cổng nhà, tà áo khoác mỏng bay nhẹ trong gió đêm, thanh cao, tuyệt tình, không một chút dây dưa kéo dài.

"Khả Doanh! Khả Doanh!" Hạ Triết Hàn điên cuồng hét lên, định lao theo nhưng cửa sắt ngôi nhà nhỏ đã rầm một tiếng đóng sập lại trước mặt anh.

Tiếng khóa cửa vang lên đanh tách, ngăn cách hoàn toàn hai thế giới.

Đúng lúc đó, từ đầu ngõ, tiếng động cơ gầm rú trầm thấp của một chiếc xe Rolls-Royce quen thuộc vang lên.

Chiếc xe dừng lại, Phó Duật Thần bước xuống từ hàng ghế sau. Anh khoác một chiếc măng tô đen, phong thái vương giả, trưởng thành bước đến bên cạnh Hạ Triết Hàn đang quỳ rạp dưới đất.

Phó Duật Thần không thèm liếc nhìn tra nam lấy một cái, anh đứng trước cửa sắt, khẽ bấm chuông, giọng nói qua máy bộ đàm vô cùng dịu dàng: "Khả Doanh, anh mang canh gừng nóng mẹ nấu đến cho em đây."

Cửa sắt mở ra, Đường Khả Doanh đứng bên trong, nhìn Phó Duật Thần bằng ánh mắt ngập tràn sự ấm áp, tin tưởng tuyệt đối. Cô đón lấy hộp canh, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay anh bước vào trong nhà.

Trước khi cánh cửa đóng lại hoàn toàn, Phó Duật Thần khẽ liếc mắt nhìn Hạ Triết Hàn đang quỳ trong vũng bùn tối tăm ngoài cổng, ánh mắt anh phẳng lặng, chứa đựng sự khinh miệt tối cao của một vị vua dành cho một bộ hài cốt đã c.h.ế.t.

"Hạ tổng, ngày mai nhớ đến xem hôn lễ của chúng tôi. Tôi sẽ cho anh thấy, thế nào là hạnh phúc mà anh cả đời này dùng ngàn vạn tỷ tệ cũng không mua được."

Cửa đóng lại.

Hạ Triết Hàn thất thểu đứng dậy, toàn thân run rẩy đứng trơ trọi giữa bóng đêm đen kịt của ngõ vắng.

Anh loạng choạng bước đi như một cái xác không hồn, đôi chân lành lặn bỗng chốc trở nên nặng nề như đeo đá, đau đớn giống như đang bị hoại t.ử một lần nữa.

Sau lưng anh, ánh đèn ấm áp từ ngôi nhà của Khả Doanh vẫn sáng rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng trời, nhưng anh biết — ánh sáng cứu mạng ấy vĩnh viễn không còn thuộc về cuộc đời của Hạ Triết Hàn anh nữa rồi.