Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Huyền Thoại Giới Cổ Vật

Chương 13



13.

Trên đời này, loại mưu kế hèn hạ nhất không phải là dùng s.ú.n.g đạn để ép buộc một người.

Mà là dùng mạng sống của chính mình kết hợp với tro tàn của người c.h.ế.t để làm con tin, hòng ép một người đã thức tỉnh phải quay đầu nhìn lại vũng bùn dơ bẩn.

Hạ Triết Hàn đã dùng cái c.h.ế.t để dàn dựng một canh bạc khổ nhục kế cuối cùng, nhưng anh ta hoàn toàn không biết rằng, lòng thương hại của Đường Khả Doanh đã c.h.ế.t từ bốn đêm trước.

Hôn lễ thế kỷ của thành phố S diễn ra với sự xa hoa, tráng lệ chấn động cả nước.

Khắp sảnh tiệc hoàng gia rộng hàng ngàn mét vuông được phủ kín bởi hàng vạn đóa hoa hồng trắng nhập khẩu từ Pháp, mùi hương thanh khiết, quý phái lan tỏa khắp không gian.

Hàng trăm ống kính truyền thông, máy quay trực tiếp của các đài truyền hình lớn nhất đều hoạt động hết công suất, phát sóng trực tiếp sự kiện vương giả này đến toàn bộ khán giả cả nước.

Tất cả các đại lão tài phiệt, những phu nhân hào môn quyền quý và những nhân vật sừng sỏ nhất của giới cổ vật đều tề tựu đông đủ, ngồi chỉnh tề trên những hàng ghế bọc nhung sang trọng.

Tiếng nhạc giao hưởng vang lên thánh thót dưới vòm trần cao v.út.

Cửa lớn lễ đường mở ra.

Đường Khả Doanh khoác lên mình chiếc váy cưới lộng lẫy được dệt từ tơ tằm thượng hạng, tà váy dài thêu vân mây chìm bằng chỉ vàng ròng của Đường gia cổ tộc trải dài trên t.h.ả.m đỏ.

Mái tóc dài được bới gọn gàng dưới lớp khăn voan mỏng manh, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, thần thái rạng rỡ, bình thản tuyệt đối.

Sự kiêu sa, xa cách bẩm sinh của người kế thừa họ Đường biến cô thành một vị nữ thần hoàn mỹ nhất dưới ánh đèn.

Phó Duật Thần đứng ở cuối t.h.ả.m đỏ, anh mặc một bộ vest chú rể thủ công màu đen, phong thái trưởng thành, quyền lực.

Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn cô tiến lại gần, tràn ngập một sự thâm tình, trân quý dốc cạn cả sinh mệnh.

Khi cô bước đến bên cạnh, anh vươn bàn tay ấm áp, vững chãi của mình ra, dịu dàng bao bọc lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô, khẽ siết nhẹ như một lời hứa bảo hộ cô đi qua mọi giông bão trên đời.

Cảm giác ấm áp và sức nặng từ lòng bàn tay của Phó Duật Thần truyền đến, cho Khả Doanh một sự an toàn tuyệt đối.

Bà Nhã Đan ngồi ở hàng ghế người thân đầu tiên, khẽ lấy khăn lụa chấm nước mắt, gương mặt rạng rỡ nụ cười hạnh phúc khi thấy con gái mình cuối cùng cũng tìm được bến đỗ xứng đáng.

Cha xứ bắt đầu đọc lời thề nguyện thiêng liêng, cả lễ đường im phăng phắc, chỉ có tiếng máy ảnh khẽ tách tách trong không gian trang nghiêm.

"Rầm!"

Cánh cửa gỗ dày nặng của sảnh tiệc đột ngột bị đẩy mạnh ra từ phía sau, đập vào tường phát ra một tiếng động chát chúa, phá nát bầu không khí lãng mạn.

Một bóng người lao vào phòng tiệc.

Đó là trợ lý thân cận của Hạ Triết Hàn.

Cảnh tượng lúc này khiến toàn bộ quan khách trong lễ đường phải hít một hơi khí lạnh, kinh hoàng đứng bật dậy.

Người trợ lý toàn thân đầy m.á.u tươi loang lổ, quần áo rách nát, mặt mũi bám đầy bụi đất và những vết cào xước rướm m.á.u ghê người.

Hắn điên cuồng đẩy dạt hai hàng vệ sĩ áo đen, lao thẳng về phía sân khấu chính, rồi quỳ sụp xuống nền t.h.ả.m đỏ trước mặt Đường Khả Doanh, gào khóc t.h.ả.m thiết:

"Phu nhân! Khả Doanh phu nhân! Tôi lạy cô, tôi xin cô hãy cứu lấy Hạ tổng!"

"Hạ tổng gặp t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc rồi! Xe của ngài ấy bị lật nhào, lao thẳng xuống vực sâu ở ngoại ô ngay trên đường đến đây!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiếng gào khóc khản đặc của người trợ lý vang vọng khắp loa phát thanh, truyền thẳng ra toàn bộ sóng truyền hình trực tiếp đang phát sóng cả nước.

"Cái gì? Hạ Triết Hàn gặp t.a.i n.ạ.n sao?"

"Lao xe xuống vực? Thật hay giả vậy?"

"Ngay trong ngày cưới của vợ cũ..."

Cả lễ đường ngay lập tức nổ ra một trận chấn động kinh hoàng, tiếng xì xào bàn tán của giới thượng lưu vang lên như ong vỡ tổ.

Các phóng viên truyền thông điên cuồng hướng ống kính máy quay về phía Đường Khả Doanh, nín thở chờ đợi phản ứng của cô.

Người trợ lý dập đầu xuống đất bôm bốp, m.á.u từ trán hắn rỉ ra hòa lẫn với những giọt nước mắt tuyệt vọng, hắn hét lớn:

"Hạ tổng điên rồi! Ngài ấy biết được có kẻ ngầm bán bức tranh cổ cuối cùng của Đường gia cho thương nhân nước ngoài, nên đã tự mình lái xe truy đuổi suốt đêm!"

"Lúc xe bị lật xuống vực, để bảo vệ chiếc hộp gỗ chứa bức tranh cổ cuối cùng của Đường gia không bị thiêu rụi trong đám cháy, Hạ tổng đã dùng chính thân thể của mình để che chắn! Đôi chân của ngài ấy... đôi chân lành lặn vừa mới bình phục... đã bị khối động cơ đè nát bấy một lần nữa rồi!"

"Bác sĩ nói ngài ấy đang hấp hối trong phòng cấp cứu, tim đã ngừng đập hai lần! Ngài ấy sắp c.h.ế.t rồi, nhưng tay vẫn giữ c.h.ặ.t bức tranh, miệng liên tục gọi tên cô! Khả Doanh phu nhân, tôi xin cô, nể tình ba năm qua, hãy đến nhìn ngài ấy một lần cuối đi!"

Hai chữ "Đường gia" và "bức tranh cổ cuối cùng" thốt ra từ miệng người trợ lý giống như một bàn tay vô hình, thọc sâu vào lòng n.g.ự.c Đường Khả Doanh, đ.á.n.h mạnh vào huyết quản nghề nghiệp của cô.

Bức tranh cổ cuối cùng của Đường gia.

Đó là di vật tối cao mà cha cô trước khi nhắm mắt đã dặn dò cô phải tìm lại bằng mọi giá, là linh hồn và tôn nghiêm của tổ tiên họ Đường.

Hạ Triết Hàn biết rõ điều đó. Anh ta biết rõ cô yêu giới cổ vật hơn mạng sống, biết rõ cô mang nặng chấp niệm với Đường gia cổ tộc.

Bên dưới khăn voan mỏng, Đường Khả Doanh khựng bước chân lại trong giây lát, đôi mắt phượng khẽ co rút lại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng một nhịp.

Quá khứ đau thương lại một lần nữa dùng chính di vật của Đường gia để làm mồi nhử, muốn kéo cô từ trên bục vinh quang xuống vũng bùn dơ bẩn của anh ta.

Khổ nhục kế.

Đây chính là màn khổ nhục kế cuối cùng, tàn nhẫn và điên cuồng nhất của Hạ Triết Hàn. Anh ta lấy chính mạng sống của mình, lấy đôi chân lành lặn cô từng cứu, và lấy cả di vật của cha cô ra để đ.á.n.h cược trên một sòng bạc vạn tỷ.

Anh ta muốn phá nát hôn lễ của cô. Anh ta muốn ép cô phải vứt bỏ váy cưới, chạy điên cuồng đến bệnh viện để ôm lấy thân thể đầy m.á.u của anh ta, để anh ta được thỏa mãn cái sự独 chiếm ích kỷ của mình.

Tất cả truyền thông, khách mời và hàng triệu khán giả xem truyền hình lúc này đều đổ dồn ánh mắt áp lực về phía cô.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Họ chờ xem cô có vứt bỏ hoa cưới không? Có bỏ chạy khỏi lễ đường vì người chồng cũ đang cận kề cái c.h.ế.t không?

Nếu cô đi, danh tiếng của cô và Phó gia sẽ tổn hại nghiêm trọng. Nếu cô không đi, dư luận sẽ mắng cô là kẻ m.á.u lạnh, tàn nhẫn trước mạng sống của một người vừa vì di vật gia tộc cô mà c.h.ế.t.

Bà Nhã Đan ở bên dưới mặt trắng bệch, nắm c.h.ặ.t hai tay vì lo lắng.

Phó Duật Thần đứng bên cạnh Khả Doanh, bàn tay anh vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay cô không một chút buông lỏng.

Anh không hề lên tiếng ép buộc cô, không dùng quyền lực để đuổi người trợ lý đi, anh chỉ lặng lẽ đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô bằng sự tin tưởng tuyệt đối, chuẩn bị sẵn sàng gánh vác mọi lựa chọn của cô, dù cho cô có quyết định thế nào đi chăng nữa.

Sự im lặng của Đường Khả Doanh khiến bầu không khí trong lễ đường đè nén, ngột ngạt đến mức nghẹt thở, giống như một sợi dây đàn đang bị kéo căng hết mức, chỉ cần một cử động nhỏ cũng có thể đứt phăng.

Khả Doanh hít một hơi sâu, hơi ấm từ tay Phó Duật Thần giúp cô lấy lại sự tỉnh táo, lạnh lùng tối cao của một vị nữ vương.

Cô nhìn người trợ lý đang quỳ dưới đất, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh thấu xương tủy, phẳng lặng không một chút hơi ấm.

Trong sự im lặng nghẹt thở của cả lễ đường, Khả Doanh chậm rãi đưa bàn tay đeo nhẫn phỉ thúy lên, từ tốn lấy chiếc điện thoại di động từ tay phù dâu ra.