Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Huyền Thoại Giới Cổ Vật

Chương 3



03.

Giới cổ vật thành phố S trước giờ có một quy luật bất biến.

Chưa qua tuổi bốn mươi thì không có tư cách nói chuyện.

Bởi vì ngành này không chỉ cần thiên phú, mà cần thời gian tích lũy mười năm, hai mươi năm như một vòng tròn ròng rã mài giũa con mắt.

Nhưng quy luật đó chuẩn bị bị đập nát.

Chiếc xe Cadillac màu đen sang trọng đỗ xịch trước cửa ngõ nhỏ của gia đình bà Nhã Đan.

Thẩm Hoài — cậu chủ trẻ tuổi, người điều hành thế hệ thứ ba của Giám Bảo Các — bước xuống xe, đích thân che một chiếc ô lớn đứng đợi.

Khi Đường Khả Doanh bước ra, cô đã thay đổi hoàn toàn.

Không còn những chiếc áo len sờn cũ, không còn dáng vẻ nhẫn nhục cúi đầu của một người vợ hiền thục bị hào môn ghẻ lạnh.

Cô mặc một chiếc sườn xám cách tân màu xanh ngọc lam bảo, mái tóc dài được bới cao bằng một chiếc trâm cài bằng ngọc phỉ thúy đơn giản nhưng tinh xảo.

Gương mặt không trang điểm đậm, nhưng khí chất thanh cao, kiêu sa tỏa ra từ từng bước đi khiến người ta không dám nhìn thẳng.

"Cô Đường, xe đã chuẩn bị xong, mời cô lên xe."

Thẩm Hoài hơi khom lưng, cung kính mở cửa xe, giọng điệu đầy sự trân trọng tuyệt đối.

Nếu người của Hạ gia nhìn thấy cảnh này, chắc chắn bọn họ sẽ rớt cằm.

Thẩm Hoài là ai?

Cậu chủ của Giám Bảo Các, người mà ngay cả Hạ Triết Hàn muốn gặp cũng phải hẹn trước ba ngày, vậy mà lúc này lại cam tâm tình nguyện làm người che ô cho Đường Khả Doanh.

Khả Doanh khẽ gật đầu, đặt tà váy bước lên xe, động tác tao nhã đến mức không một chút gượng gạo.

"Vất vả cho anh rồi, Thẩm Hoài."

"Được đón cô là vinh hạnh của Giám Bảo Các chúng tôi. Ba năm qua cô ẩn cư, giới cổ vật đã lâu không có thần tích xuất hiện rồi."

Thẩm Hoài vừa lái xe vừa nghiêm túc nói.

Khả Doanh nhìn ra cửa sổ, những hạt mưa lướt nhanh trên mặt kính.

Ba năm ẩn cư, đổi lại một cái tát của hiện thực.

Cũng tốt, món nợ ân tình đã trả xong, giờ là lúc cô lấy lại giang sơn của chính mình.

Giám Bảo Các tọa lạc giữa trung tâm sầm uất nhất của thành phố S, là một tòa kiến trúc mang phong cách cổ kính nhưng bên trong lại trang bị những công nghệ bảo quản tối tân nhất.

Đây là nơi tập trung của những món cổ vật trị giá hàng ngàn tỷ tệ, cũng là nơi định giá tối cao cho mọi báu vật trong khu vực.

Thẩm Hoài dẫn Khả Doanh bước vào sảnh chính của khu phục chế tầng ba.

Bên trong, mùi trầm hương thoang thoảng quyện với mùi giấy xuyến chỉ và mực cổ đặc trưng.

Một vài người học trò và nhân viên phục chế đang bận rộn bên các bàn làm việc lớn, không khí vô cùng nghiêm trang.

Ở chính giữa căn phòng, nghệ nhân gạo cội Thôi Văn Thịnh đang đứng chắp tay sau lưng.

Lão năm nay gần sáu mươi tuổi, là đại lão có uy quyền nhất tại Giám Bảo Các về mảng tranh cổ và thư pháp, cặp kính lão trễ xuống mũi, ánh mắt nghiêm nghị đầy kiêu ngạo.

"Thầy Thôi, mọi người, dừng tay một chút."

Thẩm Hoài vỗ tay, giọng nói vang lên đầy uy lực.

Mọi người đồng loạt dừng việc, ngước mắt nhìn về phía cửa.

Khi nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi đứng cạnh Thẩm Hoài, trong mắt họ đều lộ ra sự tò mò và nghi hoặc.

"Tôi xin giới thiệu với mọi người, đây là cô Đường Khả Doanh."

Thẩm Hoài bước lên một bước, giọng nói dõng dạc đầy tự hào:

"Từ hôm nay, cô Đường sẽ chính thức gia nhập Giám Bảo Các với tư cách là phục chế sư cấp cao. Cô ấy chính là truyền nhân kế thừa duy nhất của bậc thầy phục chế họ Đường huyền thoại."

Hai chữ "họ Đường" vừa thốt ra, cả căn phòng lập tức xôn xao.

Bậc thầy phục chế họ Đường, người từng dùng đôi bàn tay y như thần tiên để phục sinh những bức cổ họa rách nát của hoàng gia, người mà giới cổ vật tôn sùng như một tín ngưỡng.

Nhưng ông đã biến mất khỏi giới từ nhiều năm trước.

Không ai ngờ, truyền nhân của ông lại là một cô gái trẻ măng như thế này.

"Cậu chủ Thẩm, cậu đang đùa với tôi đấy à?"

Một giọng nói già nua, đầy sự mỉa mai vang lên.

Thôi Văn Thịnh chậm rãi bước tới, ánh mắt lão nhìn Đường Khả Doanh từ trên xuống dưới, sự khinh thường hiện rõ mồn một trên gương mặt nhăn nheo.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Bậc thầy họ Đường danh tiếng lẫy lừng, sao có thể có một truyền nhân trẻ tuổi thế này? Cậu chủ Thẩm, Giám Bảo Các là nơi linh thiêng, không phải là nơi để các tiểu thư khuê các vào đây chơi đùa, đi cửa sau để mạ vàng cho cái danh tiếng của mình."

Những người học trò xung quanh cũng bắt đầu thì thầm bàn tán, ánh mắt nhìn Khả Doanh đầy sự dò xét và khinh rẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bọn họ phải học việc mười năm mới được chạm vào rìa của cổ vật, cô gái này dựa vào cái gì mà vừa đến đã ngồi vào vị trí phục chế sư cấp cao?

Khả Doanh đối mặt với sự công kích trực diện của Thôi Văn Thịnh, sắc mặt cô không hề thay đổi.

Cô đứng thẳng lưng, đôi tay đan nhẹ trước bụng, thần thái tự nhiên, lạnh lùng như một đóa sen tuyết trên đỉnh núi cao.

Sự khinh miệt của lão Thôi so với những lời sỉ nhục ba năm qua ở Hạ gia chỉ là một hạt cát nhỏ, không đủ để làm cô gợn sóng.

"Thầy Thôi, cô Đường thực sự có bản lĩnh..." Thẩm Hoài nhướng mày định giải thích.

Khả Doanh khẽ vươn tay, ra hiệu cho Thẩm Hoài dừng lại.

Cô tiến lên một bước, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Thôi Văn Thịnh:

"Thầy Thôi cho rằng tôi đi cửa sau?"

"Chẳng nhẽ không phải sao?" Thôi Văn Thịnh hừ lạnh một tiếng, khoanh tay trước n.g.ự.c.

"Cổ vật không biết nói dối. Cô muốn tôi phục, được thôi, tôi có một câu hỏi. Nếu cô trả lời được, tôi liền thừa nhận cô."

Lão Thôi nheo mắt, đi đến bên một chiếc bàn dài, chỉ vào một mảnh giấy cổ đang được bảo quản trong tủ kính:

"Ngành phục chế thư pháp cổ sợ nhất là gì? Chính là ngụy tạo vết tích. Tôi hỏi cô, nếu gặp một bức thư pháp thời Tống, kẻ gian dùng kỹ thuật 'Mực tẩm ngàn năm' kết hợp với giấy xuyến chỉ cũ được gột rửa bằng nước trà đặc để làm giả, làm thế nào để cô nhận biết được dấu vết phục chế đè lên vết ngụy tạo mà không làm tổn hại đến cốt giấy ban đầu?"

Câu hỏi vừa đưa ra, căn phòng liền rơi vào im lặng tịch mịch.

Mấy người học trò của lão Thôi toát mồ hôi hột.

Đây là một câu hỏi cực kỳ hóc b.úa, liên quan đến cả kiến thức về giấy cổ, mực cổ, b.út pháp thời đại và kỹ thuật nhận diện tầng sâu mà ngay cả những chuyên gia ba mươi năm kinh nghiệm cũng chưa chắc đã đưa ra được câu trả lời hoàn hảo.

Lão Thôi rõ ràng là muốn Đường Khả Doanh phải bẽ mặt ngay tại chỗ, ép cô phải tự động cút xéo khỏi đây.

Thẩm Hoài lo lắng nhìn Khả Doanh, nhưng cô chỉ khẽ nhìn lướt qua mảnh giấy trong tủ kính, rồi thản nhiên quay lại đối diện với lão Thôi.

Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ hé mở, giọng nói trong trẻo, trầm tĩnh vang lên khắp căn phòng:

"Kỹ thuật 'Mực tẩm ngàn năm' của kẻ gian thực chất là dùng mực dầu hiện đại pha với bột than củi cổ, sau đó dùng nhiệt độ cao để ép mực thấm sâu vào từng sợi xenluloza của giấy."

"Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường hoặc dùng kính hiển vi thông thường, sẽ thấy mực và giấy hòa làm một, rất khó phân biệt."

Khả Doanh vừa nói vừa bước chậm rãi quanh phòng, khí chất nữ vương tự tin tỏa ra áp đảo:

"Nhưng giấy xuyến chỉ thời Tống có một đặc điểm độc nhất: sợi giấy được làm từ vỏ cây thanh đàn trộn với rơm sa thảo, trải qua quá trình xóc tiến thô ráp. Khi bị gột rửa bằng nước trà đặc để tạo màu cũ, lớp màng keo tự nhiên trên bề mặt giấy sẽ bị phá hủy một phần."

"Nếu muốn phục chế đè lên lớp ngụy tạo này mà không làm tổn hại cốt giấy, tuyệt đối không được dùng hóa chất hay cọ rửa thông thường."

"Phải dùng kỹ thuật 'Châm ngòi bóc tách' — sử dụng một cây kim bạc nung qua sương mai, nhẹ nhàng châm vào các góc c.h.ế.t của nét mực."

"Mực dầu hiện đại khi gặp nhiệt độ nhẹ từ kim bạc sẽ phát ra mùi khét cực kỳ nhỏ của hóa chất petro, còn cốt giấy Tống thật sự sẽ tỏa ra mùi mục của gỗ mục ngàn năm. Đồng thời, dùng kỹ thuật 'Vá Trời' để nương theo thớ sợi thanh đàn, bóc tách tầng mực ngụy tạo mà giữ nguyên vẹn 0,01 milimet độ dày của giấy gốc."

Khả Doanh dừng bước, ánh mắt cô như hai lưỡi d.a.o sắc bén nhìn thẳng vào Thôi Văn Thịnh:

"Thầy Thôi, câu trả lời này, đã đủ để cô Đường này đứng ở đây chưa?"

Cả căn phòng im phăng phắc, đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

Mấy người học trò há hốc mồm, nhìn Khả Doanh như nhìn thấy quái vật.

Cô không chỉ trả lời chính xác, mà còn chỉ ra được cả cấu trúc vật lý của giấy Tống, thậm chí nói ra được cả danh từ thuật ngữ bí truyền "Vá Trời" của Đường gia mà bọn họ chỉ được nghe qua trong truyền thuyết.

Gương mặt kiêu ngạo của Thôi Văn Thịnh lúc này đã hoàn toàn biến sắc.

Lão từ mặt đỏ gay gắt chuyển sang trắng bệch, rồi lại xanh mét.

Đôi môi lão run rẩy, cặp kính lão suýt chút nữa rơi xuống đất.

Lão cả đời tự phụ, vậy mà hôm nay lại bị một cô gái ngoài hai mươi tuổi dùng kiến thức chuyên môn đè bẹp dí, không thể phản bác lại được một chữ nào.

Sự im lặng của lão Thôi chính là cái tát đau đớn nhất vỗ thẳng vào mặt lão và những kẻ vừa khinh thường cô.

Khả Doanh khẽ nhếch môi, ánh mắt tràn đầy sự giễu cợt đầy kiêu sa:

"Tuổi tác chỉ chứng minh một người sống lâu, không chứng minh người đó nhìn đúng."

Câu nói mang tính sát thương tuyệt đối, khiến Thôi Văn Thịnh hận không thể có một cái lỗ để chui xuống.

Lão nắm c.h.ặ.t hai tay, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì nhục nhã, nhưng trước mặt bao nhiêu học trò và cậu chủ Thẩm Hoài, lão không thể tự vứt bỏ tôn nghiêm của một nghệ nhân gạo cội.

Lão nheo mắt nhìn Đường Khả Doanh, sâu trong đôi mắt già nua lóe lên một tia phức tạp — có sự kinh hãi, có sự không phục, và có cả một chút âm mưu.

Lão hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy:

"Được... Được lắm. Bản lĩnh khẩu khí của cô Đường quả thực không nhỏ. Nếu cô đã tự tin là truyền nhân của Đường gia như vậy..."

Lão Thôi quay người, đi về phía chiếc tủ bảo hiểm kiên cố nhất ở góc phòng.

Lão nhập mật mã, mở cửa tủ, từ bên trong cẩn thận nâng ra một chiếc hộp gỗ lim màu đen được niêm phong bằng ba lớp bùa bảo quản cổ kính.

Lão đặt chiếc hộp lên bàn dài trước mặt Khả Doanh, ánh mắt nhìn cô đầy sự thách thức và ranh mãnh:

"Đây là bảo vật của một vị đại lão siêu cấp gửi đến Giám Bảo Các chúng tôi từ nửa năm trước. Bức cổ họa này đã bị rách nát đến mức gần như hóa thạch, tôi và toàn bộ chuyên gia ở đây đều đã bó tay."

"Nếu cô thật sự có bản lĩnh, vậy thử cứu thứ này xem."