04.
Một bức họa cổ rách nát giống như một sinh mệnh đã c.h.ế.t.
Kẻ phục chế không giỏi, chính là kẻ bức t.ử vong linh của thời gian.
Chiếc hộp gỗ lim đen được đặt chính giữa chiếc bàn thao tác bọc nỉ xám.
Thôi Văn Thịnh hít một hơi sâu, dùng đôi tay run rẩy mở từng chốt khóa đồng rỉ sét.
Nắp hộp vừa nhấc lên, một mùi ẩm mốc xen lẫn mùi xơ mục nặng nề của ngàn năm lịch sử lập tức tràn ra, bao phủ khắp không gian phòng phục chế bí mật.
Bên trong là một cuộn tranh thời Đường.
Nói là cuộn tranh, nhưng thực chất nó đã biến dạng đến mức đáng sợ.
Toàn bộ cốt giấy bị ngấm nước lũ từ nhiều thế kỷ trước, sau đó bị chôn vùi dưới lòng đất, khi đào lên đã kết khối lại thành một mớ xơ giấy khô khốc, giòn vụn như than củi.
Từng mảng giấy nứt nẻ, dính c.h.ặ.t vào nhau, các rìa họa tiết bị mủn ra như tàn tro, chỉ cần một làn gió nhẹ thổi qua cũng có thể thổi bay một góc lịch sử.
Vết mực cổ vẽ hình chim phượng hoàng tung cánh đã mờ căm, lẫn lộn trong những vệt ố vàng loang lổ của thời gian.
"Bức 'Bách Điểu Triều Phượng' lưu lạc từ thời Đường muộn."
Thôi Văn Thịnh nheo mắt, giọng nói già nua mang theo sự bất lực tột cùng:
"Giám Bảo Các nhận bức họa này từ nửa năm trước. Tôi cùng đội ngũ mười chuyên gia đỉnh cao nhất đã dùng mọi biện pháp bảo quản, nhưng cốt giấy đã hóa thạch hoàn toàn. Chỉ cần bóc tách một milimet, toàn bộ cấu trúc bức họa sẽ lập tức sụp đổ thành cát bụi. Bức tranh này, vô phương cứu chữa."
Nói xong, lão nhìn thẳng vào Đường Khả Doanh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý:
"Cô Đường, cô vừa nói đến tuyệt kỹ 'Vá Trời'. Vậy cô có dám nhận bức họa đã c.h.ế.t này không?"
Cả căn phòng phục chế lặng đi.
Những chuyên gia, học trò xung quanh đều lắc đầu, nhìn Khả Doanh bằng ánh mắt thương hại.
"Không thể nào cứu được. Cốt giấy mục nát đến thế kia, chạm tay vào là tan ngay."
"Lão Thôi đang đào hố cho cô ta nhảy rồi. Trận này cô ta chắc chắn thua."
"Truyền nhân họ Đường thì sao chứ? Cũng chỉ là một cô gái ngoài hai mươi tuổi, đối mặt với bức họa hóa thạch này thì thần tiên cũng bó tay."
Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.
Thẩm Hoài bước lên một bước, chân mày nhíu c.h.ặ.t, khẽ ghé sát tai Khả Doanh: "Cô Đường, bức tranh này là của một đại lão cực kỳ đáng sợ ở thành phố S gửi tới. Nếu phục chế hỏng, danh tiếng của cô sẽ hủy hoại chỉ trong một đêm. Đừng nhận."
Khả Doanh không trả lời Thẩm Hoài.
Cô chậm rãi bước đến bên bàn thao tác, đứng nhìn cuộn tranh kết khối trong hộp gỗ.
Đôi mắt cô phẳng lặng như mặt hồ mùa đông, không một chút gợn sóng, không một chút hoang mang.
Trong đầu cô, những mảnh ký ức về người cha quá cố, về những ngày tháng quỳ trước bàn thờ tổ tiên Đường gia để học cách ngửi mùi giấy cổ bỗng chốc ùa về.
Cha cô từng nói: "Người họ Đường phục chế tranh, không phải dùng tay, mà là dùng linh hồn để đối thoại với cổ nhân. Trời rách còn vá được, huống chi là một bức họa?"
Cô khẽ ngước mắt, ánh mắt sắc lẹm lướt qua gương mặt đang chờ xem kịch vui của Thôi Văn Thịnh.
"Bức tranh này, tôi nhận."
Giọng cô rất nhẹ, nhưng vang lên đóng đinh vào không gian.
Trận chiến phục chế chính thức bắt đầu.
Khả Doanh cởi bỏ chiếc trâm ngọc trên tóc, dùng một dải lụa xanh buộc gọn mái tóc dài sau gáy.
Cô rửa tay bằng nước tía tô tinh khiết ba lần, lau khô bằng vải lụa mềm, sau đó đeo gạc bảo hộ y tế.
Toàn bộ chuyên gia và học trò lùi lại phía sau tấm kính cường lực, nín thở quan sát.
Khả Doanh đứng trước bàn, khí chất nữ vương lạnh lùng bao phủ toàn thân.
Bước đầu tiên: Làm mềm lớp nền và hấp giấy.
Cô không dùng máy phun sương hiện đại của Giám Bảo Các.
Cô lấy từ trong vali nhỏ của mình ra một chiếc bình tỳ bà bằng đất nung cổ, bên trong chứa nước bách hợp chưng cất cùng sương sớm núi cao.
Khả Doanh ngậm một ngụm nước sương, khẽ mím môi, rồi phun ra tạo thành một làn sương cực kỳ mịn, bao phủ lên cuộn tranh hóa thạch.
Làn nước sương dịu nhẹ thấm vào từng thớ xơ giấy khô khốc, nhẹ nhàng đ.á.n.h thức các sợi xenluloza đã ngủ yên ngàn năm.
Tiếp theo, cô đặt cuộn tranh vào một chiếc hòm hấp bằng gỗ long não, dùng hơi nước từ các loại thảo d.ư.ợ.c bí truyền để xông hấp liên tục trong vòng một tiếng đồng hồ.
Khi nắp hòm hấp mở ra, cuộn tranh hóa thạch từ từ mềm đi, các nếp gấp rách nát bắt đầu có độ đàn hồi trở lại.
Bước thứ hai: Tách giấy. Đây là bước sinh t.ử.
Khả Doanh cầm lên một con d.a.o bóc tách bằng xương trâu, mỏng như cánh ve.
Đôi bàn tay cô — đôi bàn tay ba năm qua chịu đủ chai sần vì xoa bóp cho Hạ Triết Hàn — lúc này lại trở nên linh hoạt và chính xác đến mức thần kỳ.
Mũi d.a.o xương trâu luồn vào giữa hai lớp giấy dính c.h.ặ.t, khẽ nhích từng micromet.
"Xoẹt... xoẹt..."
Tiếng d.a.o cọ xát vào giấy cổ vô cùng nhỏ, nhưng lọt vào tai mọi người lại giống như tiếng sấm nổ giữa trời quang.
Thôi Văn Thịnh đứng sau tấm kính, mắt dán c.h.ặ.t vào đôi tay của Khả Doanh, tim lão đập thình thịch.
Lão biết rõ độ khó của bước này. Chỉ cần lệch tay một phần mười milimet, bức tranh sẽ rách làm đôi.
Nhưng đôi tay của Khả Doanh ổn định đến đáng sợ.
Không một chút run rẩy. Không một chút do dự.
Dưới mũi d.a.o của cô, những mảng giấy kết khối mủn nát dần dần được bóc tách ra thành từng lớp mỏng, đặt phẳng lặng trên t.h.ả.m nỉ.
Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, mớ xơ giấy hóa thạch ban đầu đã được cô tách thành công thành ba lớp: lớp biểu bì vẽ mực, lớp giấy đệm trung gian và lớp nền bảo vệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cả phòng phục chế bên ngoài vang lên tiếng hít khí lạnh của các chuyên gia.
"Tách... tách được rồi sao? Không hề làm rách một góc nào!"
"Kỹ thuật dùng lực này... quá kinh khủng!"
Khả Doanh không để tâm đến tiếng động bên ngoài. Mồ hôi rịn ra trên trán cô, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc bén như cũ.
Bước thứ ba: Nối sợi giấy và vá nền tranh.
Mảng chính giữa của bức "Bách Điểu Triều Phượng" bị một vết thủng lớn do mọt ăn, mất đi hình dáng phần đầu của chim phượng hoàng.
Khả Doanh lấy ra một mảnh giấy xuyến chỉ cũ từ thời Thanh, dùng tay xé nhỏ, bỏ vào bát sứ, thêm nước hồ chế từ củ mài và bột ngọc trai, dùng chày giã nhuyễn thành một loại dung dịch xơ giấy lỏng.
Cô dùng một chiếc cọ lông thỏ cực nhỏ, chấm từng chút dung dịch xơ giấy, tỉ mỉ nối từng thớ sợi của giấy cũ vào vết rách của bức họa thời Đường.
Kỹ thuật này đòi hỏi người phục chế phải nương theo chiều sinh trưởng tự nhiên của sợi vỏ cây trong giấy cổ, đan cài chúng lại với nhau như vá một tấm áo rách.
Đây chính là cốt lõi của tuyệt kỹ gia truyền Đường gia — "Vá Trời".
Vá nền tranh, nối sợi giấy, cố định những vết mực cổ sắp bong tróc.
Khả Doanh làm việc liên tục suốt bốn tiếng đồng hồ, không ăn không uống, không hề đứng lên một lần.
Dưới đầu ngón tay của cô, những mảnh vá hòa quyện vào cốt giấy cũ một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ một gờ nổi hay vết hằn nào.
Bước cuối cùng: Điều sắc.
Những mảng giấy mới vá có màu trắng ngà, hoàn toàn lệch tông với màu vàng ố ngàn năm của bức tranh Đường.
Khả Doanh dùng ba loại mực cổ khác nhau, pha trộn với nước trà long tỉnh mười năm, dùng đầu ngón tay thấm nhẹ, chấm từng chấm siêu nhỏ lên vết vá.
Cô không dùng cọ vẽ, cô dùng chính vân tay của mình để điều sắc, để hơi ấm từ da thịt giúp mực thấm đều, hòa tan hoàn toàn vào nền cũ.
"Xong rồi."
Khả Doanh buông tay, khẽ lùi lại một bước.
Thẩm Hoài là người đầu tiên đẩy cửa bước vào, theo sau là Thôi Văn Thịnh và toàn bộ đội ngũ chuyên gia.
Khi tầm mắt của họ chạm vào bức tranh đang đặt phẳng trên bàn, cả căn phòng lập tức rơi vào một trạng thái lặng đi như tờ.
Không một ai thốt lên lời.
Trước mắt họ, bức "Bách Điểu Triều Phượng" từng bị coi là đống rác hóa thạch, giờ đây đang hiển lộ một cách vẹn nguyên, rực rỡ và uy nghiêm như vừa bước ra khỏi dòng chảy của thời gian.
Phần đầu chim phượng hoàng bị mất nay đã được vá lại hoàn hảo, vệt mực cổ được cố định sáng rõ, những mảnh vá mới và nền giấy cũ hòa làm một, không thể tìm ra bất kỳ một dấu vết phục chế nào bằng mắt thường.
Màu sắc cổ kính, trầm mặc, vệt ố vàng tự nhiên, bức tranh như chưa từng bị hủy hoại, chưa từng bị rách nát.
Đây không phải là phục chế. Đây là cải t.ử hoàn sinh. Đây chính là thần tích!
Một chuyên gia già run rẩy quỳ sụp xuống bên cạnh bàn, đưa kính lúp lên sát mặt tranh, giọng nói lạc đi vì xúc động:
"Không thấy vết vá... Hoàn toàn không thấy vết nối sợi! Trời ơi... Tuyệt kỹ 'Vá Trời' của Đường gia là thật! Thần tích, đúng là thần tích!"
Thẩm Hoài kích động đến mức nắm c.h.ặ.t hai tay, ánh mắt nhìn Khả Doanh tràn đầy sự sùng bái tột cùng. Cô gái này, hào quang của cô ấy còn ch.ói lọi hơn cả những gì anh tưởng tượng.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Trong góc phòng, Thôi Văn Thịnh đứng như trời trồng.
Lão nhìn bức tranh, rồi lại nhìn đôi bàn tay đang tháo gạc bảo hộ của Đường Khả Doanh.
Lòng tự phụ, sự khinh miệt và cái gọi là thâm niên ba mươi năm của lão trong giới cổ vật bỗng chốc vỡ vụn thành từng mảnh dưới chân cô gái trẻ này.
Lão biết, mình đã thua. Thua một cách triệt để, thua không còn một chút manh giáp.
Trước mặt một thiên tài đỉnh cao sở hữu tuyệt kỹ "Vá Trời", sự kiêu ngạo của lão chỉ là một trò hề nực cười.
Thôi Văn Thịnh hít một hơi sâu, gương mặt già nua hiện lên một sự hổ thẹn sâu sắc.
Lão bước chậm rãi đến trước mặt Đường Khả Doanh, dưới sự chứng kiến của tất cả học trò và nhân viên, lão từ từ cúi thấp người xuống, chắp tay, cúi đầu gập người chín mươi độ.
"Là tôi mắt kém, sống ngây ngô nửa đời người lại đi khinh thường chân thần. Cô Đường, xin nhận của lão già này một lễ. Từ nay về sau tại Giám Bảo Các, chiếc ghế phục chế sư cấp cao này, ngoài cô ra không ai xứng đáng ngồi vào."
Khả Doanh thản nhiên nhận lễ của lão Thôi, gương mặt cô phẳng lặng, khẽ nhếch môi:
"Thầy Thôi khách sáo rồi. Cổ vật không biết nói dối, tôi chỉ làm đúng bổn phận của người họ Đường mà thôi."
Sự bao dung và lạnh lùng của cô càng khiến Thôi Văn Thịnh nể phục sát đất.
Màn vả mặt nghề nghiệp đỉnh cao này chính thức xác lập vị thế tối cao của Đường Khả Doanh tại Giám Bảo Các.
Cùng đêm hôm đó.
Một đoạn video ngắn quay lại cảnh bức họa thời Đường hồi sinh dưới đôi tay của Đường Khả Doanh, kèm theo dòng chữ "Kế thừa tối cao của Đường gia tái xuất" được Thẩm Hoài bí mật gửi đi.
Tin tức này giống như một trận cuồng phong, âm thầm nhưng điên cuồng lan khắp giới thượng lưu và các đại lão tài phiệt hàng đầu của thành phố S.
Tại một căn phòng tổng thống xa hoa của khách sạn sáu sao, một người đàn ông quyền lực lật xem tập hồ sơ về Đường Khả Doanh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thâm tình: "Khả Doanh, ba năm qua em chịu khổ rồi. Giờ anh về rồi, không ai có thể chà đạp em được nữa."
Trong khi đó, tại biệt thự Hạ gia.
Hạ Triết Hàn đang ngồi trong phòng khách rộng lớn, trên tay là ly rượu vang đã cạn.
Điện thoại của anh ta vang lên một tiếng "ting" quen thuộc từ thư ký thân cận.
Tin nhắn gửi tới là một dòng thông báo khẩn của giới thương trường: "Hạ tổng, có tin tức ngầm nói Giám Bảo Các vừa xuất hiện một Thần bí phục chế sư Đường gia, người vừa cứu sống bức họa 'Bách Điểu Triều Phượng' hóa thạch. Các gia tộc lớn đang điên cuồng tiếp cận cô ấy để nhờ định giá và phục chế bảo vật gia tộc. Nghe nói... người đó tên là Đường Khả Doanh."
"xoảng!"
Chiếc ly thủy tinh trên tay Hạ Triết Hàn rơi xuống nền nhà, vỡ tan tành thành trăm mảnh.
Rượu vang đỏ thẫm loang lổ trên nền gạch, y như màu m.á.u.
Hạ Triết Hàn đứng bật dậy trên đôi chân lành lặn của mình, gương mặt tuấn tú tràn đầy sự bàng hoàng, kinh hãi tột độ.
Đường Khả Doanh?
Người vợ quê mùa, vô dụng mà anh ta vừa ném đơn ly hôn đuổi đi cách đây hai ngày, hóa ra lại là vị Thần bí phục chế sư khiến cả giới tài phiệt phải quỳ lạy cầu xin sao?