05.
Khi bạn đẩy một người phụ nữ coi bạn là cả thế giới ra ngoài màn mưa, bạn nên cầu nguyện rằng cô ấy sẽ không bao giờ tìm lại được chiếc vương miện của chính mình.
Bởi vì ngày cô ấy đội lại vương miện, chính là ngày bạn rơi xuống địa ngục.
Trong phòng khách biệt thự Hạ gia, tiếng cười nũng nịu của một người phụ nữ vang lên phá tan sự tĩnh mịch.
Ả trà xanh dựa sát vào vai Hạ Triết Hàn, những ngón tay sơn móng đỏ ch.ót khẽ mơn trớn trên l.ồ.ng n.g.ự.c anh, giọng điệu nũng nịu, đầy vẻ thỏa mãn:
"Triết Hàn, ba năm qua ở nước ngoài em nhớ anh muốn c.h.ế.t. Cũng tại bà nội cứ bắt em phải đi du học, nếu không em đã ở lại bên anh rồi. Thật may là chân anh đã lành lặn, chúng ta cuối cùng cũng có thể ở bên nhau."
Hạ Triết Hàn ngồi trên ghế sofa da, nhấp một ngụm rượu vang đỏ.
Anh khẽ mỉm cười, vỗ vỗ lên mu bàn tay của ả, nhưng sâu trong đáy mắt lại không có lấy một chút gợn sóng cảm xúc.
Không hiểu sao, nhìn khuôn mặt trang điểm cầu kỳ và ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc của người phụ nữ bên cạnh, anh lại vô thức nhớ đến một mùi hương khác.
Đó là mùi trầm hương nhàn nhạt trộn lẫn với mùi t.h.u.ố.c bắc đắng chát.
Mùi hương luôn quanh quẩn trên người Đường Khả Doanh suốt ba năm qua.
Anh lắc đầu, cố xua tan cái bóng dáng quê mùa, bình lặng kia ra khỏi tâm trí. Cô ta đã đi rồi, dứt khoát xé nát tấm séc một trăm tỷ tệ ngay trước mặt anh để đổi lấy cái gọi là lòng tự trọng nực cười.
Loại phụ nữ mồ côi không gia thế, không có chút bản lĩnh nào như cô ta, rời khỏi Hạ gia, không quá ba ngày chắc chắn sẽ phải hối hận vì sự bốc đồng của mình.
"Triết Hàn, anh có đang nghe em nói không?" Ả trà xanh thấy anh lơ đãng, khẽ hờn dỗi lay lay cánh tay anh.
"Ừ, anh đang nghe." Hạ Triết Hàn nhàn nhạt đáp, tay cầm chiếc điều khiển từ xa, vô thức bấm bật màn hình tivi lớn treo trên tường để giảm bớt sự ngột ngạt trong phòng.
Màn hình lớn vừa mở ra, âm thanh náo nhiệt, rầm rộ từ một buổi phát sóng trực tiếp lập tức tràn ngập khắp phòng khách.
Đó là chương trình truyền hình trực tiếp đặc biệt về Hội chợ Cổ vật Quốc tế được tổ chức định kỳ năm năm một lần tại trung tâm hội nghị lớn nhất thành phố S.
Đây là sự kiện đẳng cấp tối cao, nơi tụ họp của những gia tộc tài phiệt lâu đời, các đại lão quyền lực và những chuyên gia giám định sừng sỏ nhất toàn cầu.
Hạ Triết Hàn định bấm chuyển kênh, nhưng lời nói của người dẫn chương trình vang lên từ loa tivi đã khiến ngón tay anh lập tức khựng lại trên nút bấm.
"Kính thưa quý vị khán giả, chúng ta đang có mặt tại sảnh VIP tối cao của Hội chợ Cổ vật Quốc tế. Hôm nay, một thần tích có thật của giới cổ vật đã chính thức xuất hiện!"
"Bức cổ họa 'Bách Điểu Triều Phượng' thời Đường muộn, báu vật quốc gia tưởng chừng đã hóa thạch và hư hại hoàn toàn, vừa được phục sinh một cách hoàn mỹ mười phần mười!"
"Và người đứng sau thần tích cải t.ử hoàn sinh này, chính là Phục chế sư thần bí được săn đón nhất giới tài phiệt hiện nay, truyền nhân duy nhất của Đường gia huyền thoại!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Máy quay của đài truyền hình lập tức lia thẳng về phía trung tâm của sân khấu lớn.
Dưới ánh đèn flash dày đặc như mưa sa, dưới hàng chục ống kính truyền thông đang chĩa vào, một bóng người thanh tú, cao sang chậm rãi bước ra.
Hạ Triết Hàn nhìn chằm chằm vào màn hình phẳng sắc nét.
Chiếc ly thủy tinh trên tay anh khẽ nghiêng đi, một vệt rượu vang đỏ thẫm sóng sánh trượt ra ngoài, nhỏ xuống chiếc quần tây phẳng phiu, nhưng anh hoàn toàn không hay biết.
Toàn thân anh như bị một dòng điện hàng vạn vôn giật qua, cứng đờ tại chỗ.
Người phụ nữ trên màn hình mặc một chiếc sườn xám cách tân màu xanh ngọc lam bảo, tà váy thêu vân mây chìm bằng chỉ bạc sang quý.
Mái tóc dài của cô được bới cao, để lộ chiếc cổ thanh mảnh, trắng ngần như thiên nga.
Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt sáng lạnh lùng, phẳng lặng như gương, tỏa ra một khí chất kiêu sa, ngạo nghễ áp đảo toàn bộ không gian xung quanh.
Đường Khả Doanh.
Đó chính là Đường Khả Doanh.
Người phụ nữ mà cách đây hai ngày, chính tay anh đã ném tờ đơn ly hôn vào mặt cô, lạnh lùng xua đuổi cô ra khỏi nhà ngay trong đêm mưa lớn.
Ả trà xanh đứng cạnh anh cũng nhìn lên màn hình.
Nụ cười trên gương mặt ả lập tức cứng đờ, đôi mắt trợn trừng lên đầy vẻ hoảng hốt, kinh hại tột độ:
"Đường... Đường Khả Doanh? Sao có thể là cô ta? Có phải tivi nhầm người rồi không? Cô ta chỉ là một đứa mồ côi nghèo hèn, sao có thể xuất hiện ở một nơi như vậy?!"
Giọng nói của ả trà xanh trở nên the thé, đứt quãng vì sự bất an đang điên cuồng dâng lên trong lòng.
Nhưng tivi không hề nhầm.
Ống kính truyền hình liên tục phóng to cận cảnh gương mặt thanh cao, không góc c.h.ế.t của Đường Khả Doanh.
Trên màn hình, những đại lão tài phiệt đứng đầu các gia tộc lớn tại thành phố S — những người mà ngay cả Hạ Triết Hàn có tiền cũng chưa chắc đã gặp được — lúc này lại đang xếp thành một hàng dài, cung kính cúi đầu chào cô.
Nghệ nhân gạo cội Thôi Văn Thịnh của Giám Bảo Các, người nổi tiếng là lập dị, kiêu ngạo, lúc này lại đứng lệch sang một bên, khom lưng cúi đầu đi sau cô nửa bước, giống như một người tùy tùng trung thành.
Cậu chủ Thẩm Hoài của Giám Bảo Các đích thân dâng lên chiếc khay nhung chứa bức cổ họa, giọng điệu đầy sự sùng bái: "Cô Đường, xin mời cô mở tranh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đường Khả Doanh khẽ vươn tay.
Đôi bàn tay thon dài, chuyển động tao nhã đến mức hoàn mỹ, nhẹ nhàng mở cuộn tranh thời Đường ra trước sự chứng kiến của hàng triệu khán giả truyền hình.
Cả hội trường tivi vang lên những tiếng trầm trồ, thán phục không ngớt.
Hạ Triết Hàn ngồi trên ghế sofa, hơi thở của anh trở nên dồn dập, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt c.h.ặ.t lại như có ai đó dùng dây xích quấn quanh.
Anh c.h.ế.t lặng.
Đầu óc anh nổ tung ra thành trăm mảnh, những ký ức của ba năm qua giống như một cuộn phim tua ngược, điên cuồng vỡ òa trong tâm trí anh.
Trong suốt ba năm hôn nhân bí mật đó, Đường Khả Doanh trong mắt anh là gì?
Là một người phụ nữ tầm thường, vô dụng, quanh năm suốt tháng chỉ mặc những bộ quần áo len sờn cũ, trên người luôn nồng nặc mùi t.h.u.ố.c bắc đắng chát.
Là một người vợ hiền thục đến mức tẻ nhạt, mỗi buổi sáng đều dậy từ năm giờ để ninh cháo, chăm t.h.u.ố.c, rồi quỳ bên chiếc xe lăn của anh suốt hai tiếng đồng hồ để bấm huyệt, xoa bóp cho đôi chân bại liệt của anh.
Anh từng quen với việc nhìn cô cúi đầu nhẫn nhục trước những lời sỉ nhục của mẹ anh.
Anh từng mặc định cô là người mạnh mẽ, chịu đựng được mọi uất ức, là kẻ ăn bám vào hào môn Hạ gia để đổi lấy cuộc sống vinh hoa.
Anh nhớ lại đôi bàn tay của cô.
Đôi bàn tay có những vết chai sần mờ nhạt, đôi bàn tay mà anh từng chê bai là thô ráp, không có nét mềm mại của tiểu thư khuê các.
Giờ đây, anh mới biết, đôi bàn tay ấy không phải thô ráp vì quê mùa.
Mà đó là đôi bàn tay của một thiên tài, đôi bàn tay báu vật có kỹ thuật phục chế cổ vật "Vá Trời" tối cao, thứ mà tập đoàn Hạ thị của anh cho dù có nôn ra hàng trăm tỷ tệ cũng khó lòng mời được cô xuất sơn.
Cô chưa bao giờ là kẻ ăn bám.
Cô giấu đi toàn bộ hào quang ch.ói lọi của một truyền nhân họ Đường, tình nguyện bôi t.h.u.ố.c, xoa bóp, gánh chịu mọi lời lăng mạ trong ba năm qua, chỉ vì một mục đích duy nhất: cứu sống đôi chân của Hạ Triết Hàn anh.
Anh đứng dậy được rồi, thì anh tặng cô một tờ đơn ly hôn.
Trái tim Hạ Triết Hàn đột nhiên đau thắt lại, một nỗi đau đớn, nhục nhã và hối hận chưa từng có từ trước đến nay dâng lên ngập tràn, nghẹn ứ ở cổ họng.
Anh nhận ra, mình chưa từng thật sự biết Đường Khả Doanh là ai.
Anh đã tự tay vứt bỏ báu vật lớn nhất đời mình vào sọt rác, để nhặt lại một đóa hoa sen trắng giả tạo.
Trên màn hình, người dẫn chương trình cung kính phỏng vấn Khả Doanh: "Cô Đường, kỹ thuật phục chế 'Vá Trời' của cô đã làm sống lại một bảo vật quốc gia. Cô có điều gì muốn nói với những người luôn theo dõi cô không?"
Đường Khả Doanh nhìn thẳng vào ống kính máy quay.
Ánh mắt cô lạnh lùng, sắc bén vô tình, giống như đang xuyên qua màn hình tivi để nhìn thẳng vào linh hồn của Hạ Triết Hàn.
Cô khẽ nhếch môi, thản nhiên thốt ra một câu:
"Tôi muốn cảm ơn ba năm tăm tối vừa qua. Nhờ có sự tuyệt tình của một người, tôi mới nhận ra rằng, việc lãng phí tài năng để cứu một thứ không có tính người là điều ngu ngốc nhất đời tôi."
"Bàn tay này của tôi, từ nay về sau chỉ chạm vào bảo vật ngàn năm, không chạm vào rác rưởi."
"xoảng!"
Chiếc ly thủy tinh trên tay Hạ Triết Hàn rốt cuộc cũng rơi xuống nền gạch men, vỡ tan tành thành trăm mảnh.
Máu và rượu vang lẫn lộn, đỏ thẫm nhức mắt.
Gương mặt anh tuấn của anh trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Câu nói của cô giống như một cái tát vô hình, giáng thẳng vào lòng tự trọng cao ngạo của anh trước mặt hàng triệu người.
Ả trà xanh đứng bên cạnh hoảng hốt, nhìn thấy sự điên cuồng và hối hận đang trỗi dậy trong mắt Hạ Triết Hàn, ả vội vã nắm lấy tay anh, giọng run b.ắ.n:
"Triết Hàn... Anh đừng nghe cô ta nói càn! Cô ta chỉ đang cố tình gây chú ý với anh thôi! Một đứa mồ côi như cô ta thì có gì ghê gớm..."
"Cút đi!"
Hạ Triết Hàn đột ngột vung tay, hất mạnh ả trà xanh ngã sụp xuống ghế sofa.
Ánh mắt anh đỏ ngầu, hơi thở dồn dập đầy vẻ bạo ngược.
Anh nhìn chằm chằm vào màn hình tivi, nơi Đường Khả Doanh đang quay lưng bước đi trong sự cung kính của hàng ngàn người, bóng lưng cô kiêu sa, xa cách, vĩnh viễn nằm ngoài tầm với của anh.
Nỗi khủng hoảng và ghen tuông tột độ dâng lên, bóp nghẹt trái tim anh.
Cô không được phép rời đi như vậy. Cô là vợ của anh, ba năm qua cô thuộc về anh!
"Người đâu!" Hạ Triết Hàn khàn giọng hét lớn, thanh âm khản đặc, chứa đựng sự điên cuồng tột cùng.
Người trợ lý thân cận vội vã lao vào phòng khách, run rẩy cúi đầu: "Hạ tổng, có lệnh gì ạ?"
Hạ Triết Hàn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đến mức móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay găm m.á.u, anh gằn từng chữ, giọng nói lạnh đến thấu xương:
"Chuẩn bị xe. Tôi muốn đến Giám Bảo Các ngay lập tức!"