Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Huyền Thoại Giới Cổ Vật

Chương 6



06.

Kẻ bạc tình luôn tin rằng mọi sự hy sinh trên đời này đều có thể cân đo đong đếm bằng một cái giá cụ thể.

Cho đến khi anh ta nhận ra, có những thứ vốn dĩ được đ.á.n.h đổi bằng chính mạng sống của người khác.

Chiếc xe Maybach màu đen sang trọng thắng gấp trước cổng lớn của Giám Bảo Các.

Tiếng lốp xe ma sát ch.ói tai trên nền đường còn vương nước mưa chưa cạn.

Hạ Triết Hàn bước xuống xe, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, đôi chân dài sải những bước dứt khoát hướng thẳng vào sảnh chính.

Tuy nhiên, ngay khi anh vừa chạm chân đến bậc thềm đá cẩm thạch, một bóng người đã lạnh lùng bước ra, chặn đứng lối đi của anh.

Thẩm Hoài khoanh tay trước n.g.ự.c, đứng ở vị trí cao hơn hai bậc thềm, ánh mắt nhìn xuống vị tổng tài quyền lực của Hạ thị không một chút kiêng dè.

"Anh Hạ, Giám Bảo Các hôm nay tiếp đón các đại lão giới cổ vật, không mở cửa cho khách vãng lai. Mời anh quay về."

Hạ Triết Hàn nhướng mày, một luồng khí áp bức lạnh lẽo lập tức từ người anh tỏa ra: "Tránh ra. Tôi đến tìm vợ tôi."

"Vợ anh?" Thẩm Hoài khẽ bật cười, nụ cười mang theo sự châm biếm tột cùng: "Anh Hạ quên rồi sao? Tờ đơn ly hôn đã ký hai ngày trước, chính tay anh ném ra. Hiện tại ở đây chỉ có cô Đường của Giám Bảo Các, không có người vợ quê mùa chịu nhục của anh."

"Thẩm Hoài, đừng thách thức giới hạn chịu đựng của tôi."

Hạ Triết Hàn gằn giọng, đôi mắt phượng híp lại nguy hiểm.

Anh là người đứng đầu Hạ gia, chưa từng có ai dám đứng trước mặt anh dùng thái độ xấc xược này để nói chuyện.

Nhưng Thẩm Hoài hoàn toàn không sợ. Gia thế họ Thẩm trong giới đồ cổ ngầm vốn dĩ là một sự tồn tại không thể lay chuyển, anh ta không việc gì phải nể mặt một kẻ vừa mới lành chân như Hạ Triết Hàn.

"Giới hạn chịu đựng?" Thẩm Hoài nhếch môi: "Người không có giới hạn chịu đựng nên là cô Đường mới phải. Anh Hạ, anh không xứng bước vào nơi cô ấy đang đứng."

Câu nói như một gáo nước lạnh giội thẳng vào lòng tự tôn cao ngạo của Hạ Triết Hàn.

Anh định dùng vũ lực để xông vào, nhưng ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt anh vô tình lướt qua tấm kính cường lực lớn hướng về phía sân viện sau của Giám Bảo Các.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tại đó, dưới tán cây ngô đồng cổ thụ, Đường Khả Doanh đang đứng chuyện trò cùng một vị chuyên gia lão thành.

Cô khẽ nghiêng đầu, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, nở một nụ cười rạng rỡ, trong vắt như ánh nắng ban mai sau chuỗi ngày mưa dài.

Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt sáng bừng lên niềm vui sống và sự tự tin tự tại của một thiên tài đứng trên đỉnh vinh quang.

Hạ Triết Hàn nhìn chằm chằm vào nụ cười ấy, toàn thân đột ngột chấn động.

Lồng n.g.ự.c anh thắt lại, đau đớn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Ba năm.

Suốt ba năm chung sống bí mật, cô ở bên anh, chăm sóc đôi chân bại liệt của anh, gánh chịu mọi sự sỉ nhục từ mẹ anh, vậy mà anh chưa từng một lần nhìn thấy cô nở nụ cười như thế.

Trong ký ức của anh, Đường Khả Doanh luôn xuất hiện với gương mặt bình lặng đến tẻ nhạt, đôi mắt luôn rủ xuống nhẫn nhục, phảng phất một nỗi buồn u uất không tên.

Anh từng nghĩ cô bẩm sinh đã là người nhàm chán như vậy.

Giờ anh mới cay đắng nhận ra, không phải cô không biết cười.

Chỉ là trong suốt ba năm qua, sự lạnh lùng, bạc bẽo và những tổn thương mà anh cùng Hạ gia mang lại đã mài mòn đi mọi nụ cười của cô.

Anh chưa bao giờ mang lại hạnh phúc cho cô, dù chỉ là một giây ngắn ngủi.

Khi Hạ Triết Hàn còn đang chìm trong vũng lầy của sự hụt hẫng và ghen tuông tột độ, tiếng bước chân từ phía hành lang nội bộ bên cạnh vang lên.

Hai người thợ phục chế lão luyện đang cẩn thận bưng một khay đựng dụng cụ đi ngang qua, họ không để ý đến sự hiện diện của Hạ Triết Hàn phía sau cánh cửa khuất.

"Này, cậu có biết chiếc vòng ngọc phỉ thúy huyết long mà Hạ tổng của tập đoàn Hạ thị luôn đeo trên tay không?" một người thấp giọng hỏi.

"Biết chứ, bảo vật cứu mạng nổi tiếng giới thượng lưu mà. Nghe nói nhờ chiếc vòng đó mà anh ta mới vượt qua được trận sốt hoại t.ử suýt hoại t.ử cả đôi chân ba năm trước đúng không?" người kia đáp.

Hạ Triết Hàn khẽ cau mày.

Chiếc vòng ngọc huyết long.

Đó là tín vật tình yêu giữa anh và ả trà xanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ba năm trước, khi anh nằm liệt giường với cơn sốt cao bốn mươi độ suốt một tuần, các thớ cơ ở chân bắt đầu có dấu hiệu hoại t.ử do tắc nghẽn mạch m.á.u, bác sĩ đã bảo người nhà chuẩn bị hậu sự.

Thế nhưng, sau một đêm tỉnh dậy, anh thấy chiếc vòng ngọc này đã được đeo trên cổ tay mình.

Dòng khí mát lạnh, thuần khiết từ viên ngọc quý đã kỳ diệu đè nén cơn sốt, đả thông huyết mạch, giữ lại đôi chân cho anh.

Mẹ anh nói, đó là do ả trà xanh trước khi ra nước ngoài đã lén gửi về để cứu mạng anh, chứng minh tình cảm sâu đậm của ả.

Vì vậy, suốt ba năm qua, anh luôn trân quý chiếc vòng này như mạng sống, xem nó là lý do duy nhất để anh chung thủy với một người phụ nữ đã bỏ trốn.

Nhưng câu nói tiếp theo của người thợ phục chế giống như một tiếng sét nổ ngang tai, đ.á.n.h nát toàn bộ niềm tin bấy lâu nay của anh.

"Cậu sai rồi! Cái gì mà tình cũ tặng chứ? Đó là do chính tay cô Đường của chúng ta làm ra đấy!"

"Hả? Thật sao?"

"Chính mắt tôi thấy mà! Năm đó cô Đường chưa gia nhập Giám Bảo Các, nhưng vì cứu gã họ Hạ kia, cô ấy đã đến cầu xin ông chủ cho mượn phòng ngọc ngầm. Cô ấy thức trắng ba ngày ba đêm, dùng tay nghề phục chế ngọc đỉnh cao của Đường gia để mài dũa viên phỉ thúy thô."

"Ngọc huyết long muốn phát huy d.ư.ợ.c tính cứu mạng, phải dùng m.á.u tim của người có thiên phú cổ vật để khai quang dẫn lối. Cô Đường đã tự dùng kim bạc đ.â.m vào n.g.ự.c mình, nhỏ từng giọt m.á.u tim vào rãnh ngọc suốt đêm."

"Đêm đó, cô ấy suy kiệt đến mức suýt ngất lịm, nôn ra m.á.u ngay trong phòng t.h.u.ố.c. Thẩm tổng phải gọi bác sĩ cấp cứu mới giữ được mạng cho cô ấy. Vậy mà gã họ Hạ kia tỉnh lại, lập tức nghĩ là của người khác tặng, đúng là mù lòa!"

Tiếng bước chân của hai người thợ xa dần, xa dần.

Nhưng đầu óc Hạ Triết Hàn đã hoàn toàn trống rỗng.

Toàn thân anh run rẩy dữ dội, các mạch m.á.u trên thái dương giật mạnh liên hồi.

Anh chậm rãi đưa bàn tay trái lên, nhìn chằm chằm vào chiếc vòng ngọc huyết long đang đeo trên cổ tay phải.

Viên ngọc màu xanh biếc, bên trong ẩn hiện những sợi vân màu đỏ thẫm như những huyết quản li ti.

Trước đây, anh luôn nghĩ những sợi vân đỏ đó là kết cấu tự nhiên của ngọc quý.

Giờ anh mới biết, đó không phải là vân ngọc.

Đó là m.á.u tim của Đường Khả Doanh.

Là từng giọt m.á.u tươi rỉ ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c của người con gái đã thức trắng đêm, chấp nhận tổn hại tuổi thọ và sinh mạng của chính mình để kéo anh từ tay t.ử thần trở về.

Anh nâng niu nó ba năm, trân trọng nó ba năm, xem nó là minh chứng tình yêu với một kẻ phản bội bỏ trốn.

Mỗi một lần anh chạm vào chiếc vòng này để nhớ về ả trà xanh, chính là một lần anh dùng d.a.o đ.â.m vào trái tim đang rỉ m.á.u của Đường Khả Doanh.

Sự thật tàn khốc như một bàn tay sắt, thọc sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c Hạ Triết Hàn, bóp nát sự kiêu ngạo, tàn nhẫn bấy lâu nay của anh.

Cơn đau đớn tột cùng từ tim lan ra toàn thân, khiến đôi chân lành lặn của anh suýt chút nữa không đứng vững trên bậc thềm đá.

Hóa ra, thứ anh trân trọng như tín vật tình yêu với trà xanh, thật ra lại là mạng sống của Đường Khả Doanh đổi cho anh.

Anh đã làm gì với người đã cứu mạng mình?

Anh sỉ nhục cô, khinh rẻ cô tầm thường, bắt cô quỳ xoa bóp chân cho anh, rồi cuối cùng ném tờ đơn ly hôn vào mặt cô để đón kẻ l.ừ.a đ.ả.o trở về.

Hạ Triết Hàn ngước mắt lên nhìn về phía sân viện, nhưng bóng dáng của Đường Khả Doanh đã biến mất từ lúc nào.

Chỉ còn lại tán cây ngô đồng xào xạc trong gió lạnh, như đang mỉa mai sự ngu muội và bạc bẽo của anh.

Thẩm Hoài nhìn sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự tuyệt vọng của Hạ Triết Hàn, anh ta không hề có một chút thương hại, chỉ lạnh lùng buông một câu cuối cùng:

"Hạ tổng, sự thật đôi khi rất đau đớn. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu cho cái giá mà anh phải trả thôi. Người đâu, tiễn khách!"

Hạ Triết Hàn không nhớ mình đã bước ra xe như thế nào.

Anh ngồi trong không gian tối tăm của hàng ghế sau chiếc Maybach, năm ngón tay siết c.h.ặ.t lấy chiếc vòng ngọc trên cổ tay đến mức các khớp xương trắng bệch, rướm m.á.u.

Viên ngọc huyết long vẫn tỏa ra luồng khí mát lạnh như ba năm trước.

Nhưng lúc này, Hạ Triết Hàn lần đầu tiên cảm thấy thứ mình đeo trên tay không phải là báu vật cứu mạng.

Mà là một bản án chung thân.

Một bản án định sẵn anh sẽ phải sống trong hối hận và dằn vặt đến tận xương tủy cho đến cuối cuộc đời.