Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Huyền Thoại Giới Cổ Vật

Chương 7



07.

Trời đổ mưa.

Cơn mưa đêm nay lớn vô cùng, xối xả và lạnh ngắt, y hệt như cái đêm Đường Khả Doanh kéo chiếc vali nhỏ bước ra khỏi biệt thự ngoại ô của Hạ gia bốn ngày trước.

Bản tuần hoàn của ông trời lúc nào cũng thích trêu đùa con người một cách tàn nhẫn như vậy.

Chỉ có điều, vị thế của quân cờ trên bàn cờ nay đã hoàn toàn đảo ngược.

Chiếc xe Cadillac màu đen sang trọng của Giám Bảo Các vừa chậm rãi lăn bánh ra khỏi tầng hầm, chuẩn bị lao vào màn mưa dày đặc của thành phố S.

Đường Khả Doanh ngồi ở hàng ghế sau, một tay chống cằm nhìn ra cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng dán vào những vệt nước loang lổ trên mặt kính.

"Két!"

Một tiếng phanh xe ch.ói tai vang lên x.é to.ạc màn đêm.

Chiếc xe Maybach quen thuộc lao đến từ phía đối diện, hung hãn chắn ngang đầu xe của cô, ép tài xế của Giám Bảo Các phải đạp phanh gấp.

Khả Doanh không hề giật mình, mi mắt cô thậm chí không thèm chớp lấy một cái.

Cửa xe Maybach mở tung.

Hạ Triết Hàn bước xuống, anh không hề che ô, cứ thế để mặc cho những luồng mưa xối xả trút thẳng xuống đỉnh đầu, làm ướt sũng mái tóc và bộ vest đắt tiền trên người.

Gương mặt anh tuấn của vị tổng tài cao ngạo ngày nào giờ đây tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu găm đầy những tơ m.á.u, chất chứa một nỗi hoảng loạn và tuyệt vọng tột cùng.

Anh điên cuồng lao đến, đập mạnh tay vào cửa kính xe phía sau, nơi Khả Doanh đang ngồi:

"Khả Doanh! Bước xuống! Tôi xin em, bước xuống nghe tôi giải thích!"

Giọng nói của anh khàn đặc, hoàn toàn bị tiếng mưa gầm rú nuốt chửng, nhưng cô vẫn có thể đọc được khẩu hình miệng của anh qua lớp kính chống đạn.

Tài xế phía trước lo lắng quay đầu lại: "Cô Đường, có cần tôi gọi bảo vệ của Giám Bảo Các ra không?"

Khả Doanh nhìn người đàn ông đang chật vật ngoài cửa xe, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt đầy xa cách.

"Không cần, mở cửa đi."

Cô mở cửa xe, chậm rãi bước xuống.

Thẩm Hoài từ phía sau vội vàng che một chiếc ô lớn trên đỉnh đầu cô, ngăn không cho một giọt nước mưa nào chạm vào tà áo sườn xám quý phái của cô.

Đường Khả Doanh đứng dưới ô, thân hình thanh mảnh, cao sang như một vị nữ vương ngự trị trên cao, lặng lẽ nhìn người đàn ông đang quỳ sụp xuống ngay trước chân mình.

"Bộp."

Hạ Triết Hàn quỳ xuống.

Hai đầu gối anh đập mạnh xuống vũng nước bẩn dưới đất, nước mưa bẩn thỉu b.ắ.n tung tóe lên đôi giày da thủ công và gấu quần tây phẳng phiu của anh.

Người đàn ông hô mưa gọi gió trên thương trường, kẻ chưa từng cúi đầu trước bất kỳ một ai, giờ đây lại đang quỳ rạp dưới chân cô, run rẩy đưa hai tay ra chụp lấy vạt áo của cô giống như một con dã thú bị dồn vào đường cùng.

"Khả Doanh... Tôi biết sự thật rồi. Chiếc vòng ngọc này... là do em làm đúng không? Là em dùng m.á.u tim để cứu tôi đúng không?"

Anh lôi từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ đã bị nước mưa làm ướt sũng, run rẩy mở ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bên trong là chiếc nhẫn cưới mạ kim cương mà cô đã để lại trên bàn vào đêm ly hôn.

"Tôi sai rồi, Khả Doanh. Tôi thực sự bị mù rồi mới tin lời con khốn đó. Ba năm qua là em bảo vệ tôi, là em cho tôi đôi chân này... Tôi xin em, quay lại với tôi được không? Tôi sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho em, đem tất cả những gì tốt nhất của Hạ gia dâng lên trước mặt em!"

Hạ Triết Hàn gào khóc, nước mắt hòa lẫn với nước mưa chảy dài trên gương mặt nhợt nhạt.

Anh van xin. Lời van xin nực cười nhất mà Đường Khả Doanh từng được nghe trong đời.

Cô nhìn anh, ký ức của bốn đêm trước lại cuộn trào trong tâm trí cô giống như một làn sóng độc.

Đêm đó mưa cũng lớn như thế này.

Anh đứng bên cửa sổ, cao ngạo nhấp rượu vang, ném tờ giấy ly hôn vào mặt cô rồi tàn nhẫn nói: "Ký đi, vị trí Hạ phu nhân này vốn dĩ không thuộc về cô. Cô không có gia thế, không xứng đứng cạnh tôi."

Đêm đó, cô kéo chiếc vali nhỏ bước đi dưới mưa, đôi chân lạnh ngắt rớm m.á.u vì đi bộ suốt mấy cây số ngoài ngoại ô mà anh không hề cho người đưa tiễn, anh thậm chí còn đe dọa cô rằng nếu bước ra khỏi cửa sẽ không bao giờ đón cô về.

Lúc đó, anh có từng nghĩ đến sự hy sinh ba năm qua của cô không? Anh có từng nghĩ đôi bàn tay này của cô đã phải chai sần vì bấm huyệt, bôi t.h.u.ố.c cứu cái đôi chân tàn phế của anh không?

Không.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Anh chỉ nghĩ đến đóa hoa sen trắng giả tạo của anh ta, nghĩ đến việc cô là một đứa mồ côi hám tiền bám víu vào hào môn tộc anh.

Bây giờ anh biết cô là truyền nhân Đường gia, biết cô là Thần bí phục chế sư có thể cứu sống bảo vật ngàn năm, biết chiếc vòng ngọc trên tay anh là do cô dùng m.á.u tim đổi lại, thì anh chạy đến đây quỳ gối cầu xin bù đắp?

Sự bù đắp của Hạ gia anh, Đường Khả Doanh tôi hiện tại cần đến sao?

"Bù đắp?"

Khả Doanh khẽ nghiêng đầu, đôi mắt phượng sáng lạnh lùng, phẳng lặng không một chút hơi ấm, cô nhìn chiếc nhẫn cưới trong tay anh bằng ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi không hơn không kém.

"Hạ tổng, anh lấy cái gì để bù đắp cho ba năm thanh xuân của tôi? Lấy cái gì để trả lại những giọt m.á.u tim mà tôi đã nhỏ vào chiếc vòng ngọc của anh? Lấy cái tiền dơ bẩn của Hạ gia các người sao?"

"Khả Doanh... tôi..." Hạ Triết Hàn nghẹn họng, l.ồ.ng n.g.ự.c đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đ.â.m vào, anh muốn tiến lên ôm lấy chân cô nhưng bị ánh mắt lạnh thấu xương của cô làm cho đông cứng tại chỗ.

"Xin lỗi, tôi bận kiếm tiền, không có thời gian tiếp anh. Loại đàn ông dùng rồi tôi không có thói quen nhặt lại."

Câu nói ngắn gọn, sắc lẹm như một lưỡi d.a.o chí mạng, c.h.ặ.t đứt toàn bộ tia hy vọng cuối cùng của Hạ Triết Hàn.

Nó y hệt như những lời tàn nhẫn anh từng nói với cô, nay được cô trả lại nguyên vẹn mười phần, không thiếu một chữ.

Khả Doanh lùi lại một bước, dứt khoát rút vạt áo sườn xám ra khỏi đôi bàn tay đang run rẩy của anh.

Cô quay người bước lên xe, tà váy xanh ngọc lam bảo chuyển động một cách dứt khoát, thanh cao, không một chút dây dưa kéo dài.

Thẩm Hoài khẽ nhếch môi cười lạnh nhìn Hạ Triết Hàn, rồi nhanh ch.óng đóng cửa xe lại.

"Vút!"

Chiếc Cadillac khởi động, lao v.út vào màn mưa dày đặc.

Bánh xe cỡ lớn nghiền qua vũng nước bẩn ngay trước mặt Hạ Triết Hàn, dòng nước đục ngầu b.ắ.n tung tóe, giội thẳng lên bộ vest đắt tiền và gương mặt tái nhợt của anh.

Hạ Triết Hàn vẫn quỳ trơ trọi giữa làn mưa lớn trước cổng Giám Bảo Các.

Hai tay anh vẫn giữ nguyên tư thế nâng chiếc nhẫn cưới, nhưng người phụ nữ luôn hướng về phía anh ba năm qua đã không còn nữa rồi.

Nước mưa xối xả làm nhòe đi tầm mắt anh, chiếc Maybach sang trọng đỗ bên cạnh lúc này trông giống như một chiếc quan tài bằng sắt đang chôn vùi linh hồn anh.

Lần đầu tiên trong cuộc đời hai mươi mấy năm cai trị thương trường, vị tổng tài cao cao tại thượng Hạ Triết Hàn mới hiểu được cảm giác bị vứt bỏ, bị chà đạp tôn nghiêm xuống vũng bùn là đau đớn, nhục nhã đến nhường nào.