Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Huyền Thoại Giới Cổ Vật

Chương 8



08.

Kẻ tồi tệ nhất trên đời không phải kẻ nhẫn tâm.

Mà là kẻ đem sự hy sinh của người thật lòng trao cho một kẻ l.ừ.a đ.ả.o, rồi dùng sự tàn nhẫn để giẫm đạp lên tình yêu thuần khiết nhất.

Hạ Triết Hàn chính là loại người như vậy.

Trong văn phòng tổng tài của tập đoàn Hạ thị, bầu không khí đè nén đến mức nghẹt thở.

Xấp tài liệu điều tra dày cộp được ném mạnh xuống bàn mặt kính, âm thanh chát chúa vang lên x.é to.ạc sự im lặng.

Hạ Triết Hàn ngồi sau bàn làm việc, hai tay đan c.h.ặ.t vào nhau chống dưới cằm, đôi mắt phượng đỏ ngầu găm đầy những tia m.á.u điên cuồng.

Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đen mực trắng trên giấy, từng câu từng chữ như những cái bạt tai giáng thẳng vào sự kiêu ngạo, ngu muội bấy lâu nay của anh.

Toàn bộ sự thật về ba năm trước đã được phơi bày một cách trần trụi.

Ả trà xanh — người mà anh luôn nhớ nhung, người mà anh tưởng rằng đã đau khổ lén gửi vòng ngọc cứu mạng về cho anh — hóa ra chỉ là một con quỷ độc ác mang gương mặt thiên sứ.

Ba năm trước, ngay khi nghe tin xe của anh lao xuống vực và bác sĩ tuyên bố anh có nguy cơ tàn phế suốt đời, hành động đầu tiên của ả không phải là khóc lóc hay lo lắng.

Ả đã lập tức rút sạch năm mươi tỷ tệ từ tài khoản chung của hai người, thu dọn toàn bộ hành lý rồi đặt vé máy bay đi châu Âu ngay trong đêm.

Ả bỏ trốn vì sợ phải chăm sóc một kẻ phế nhân ngồi xe lăn.

Không dừng lại ở đó, xấp tài liệu còn chỉ rõ, một tháng qua sau khi trở về nước, ả đã bí mật cấu kết với thế lực thù địch của Hạ thị, chuyển giao nhiều tài liệu cơ mật của tập đoàn nhằm âm mưu chiếm đoạt tài sản và đẩy anh xuống đài một lần nữa.

Còn về đôi chân của anh? Về những ngày anh lên cơn sốt hoại t.ử?

Ả trà xanh lúc đó đang vui đùa ở các quán bar tại Paris, hoàn toàn không hề biết đến sự tồn tại của chiếc vòng ngọc huyết long.

Chính Đường Khả Doanh là người đã quỳ rạp trước cửa Giám Bảo Các, dùng m.á.u tim của mình để khai quang viên ngọc cứu mạng anh.

Cũng chính cô là người chịu đựng mọi sự khinh miệt, sỉ nhục của mẹ anh, cam chịu làm một người vợ vô hình không danh không phận để đổi lấy đôi chân lành lặn cho anh ngày hôm nay.

"Hạ tổng... Đây là toàn bộ lịch sử giao dịch và tin nhắn bảo mật của cô ta với bên đối thủ."

Người trợ lý run rẩy đứng bên cạnh, không dám thở mạnh khi nhìn thấy luồng sát khí cuồn cuộn tỏa ra từ người Hạ Triết Hàn.

"Rầm!"

Hạ Triết Hàn đột ngột đứng bật dậy, một tay gạt phăng toàn bộ đồ đạc trên bàn làm việc xuống đất.

Máy tính, cúp pha lê, ly cà phê vỡ tan tành dưới sàn nhà.

Lồng n.g.ự.c anh phập phồng dữ dội, một ngọn lửa hận thù và sự nhục nhã dâng lên ngập tràn, bóp nghẹt cuống họng anh.

Anh cười, tiếng cười khàn đặc, chứa đựng sự điên cuồng và vỡ vụn tột cùng của một kẻ nhận ra mình là một con lừa ngu xuẩn nhất thế gian.

"Tôi đã làm cái gì thế này..."

Hạ Triết Hàn lẩm bẩm, hai tay ôm lấy đầu, các khớp ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức rướm m.á.u.

Anh đã tự tay đuổi người phụ nữ duy nhất yêu anh vô điều kiện ra khỏi nhà trong đêm mưa lớn.

Anh đã dùng một trăm tỷ tệ để sỉ nhục sự hy sinh cao cả của cô.

Anh đã cưng chiều, trân trọng một con khốn l.ừ.a đ.ả.o, vì ả ta mà chà đạp lên người con gái đã dùng m.á.u tim để giữ lại mạng sống cho mình.

Sự dằn vặt và hối hận tột cùng ập đến như cơn lũ, c.ắ.n xé từng tế bào trong cơ thể anh, đau đớn hơn cả trận sốt hoại t.ử năm xưa gấp vạn lần.

"Hạ tổng, bây giờ xử lý cô ta thế nào ạ?" trợ lý run giọng hỏi.

Ánh mắt Hạ Triết Hàn đột ngột co rút lại, lóe lên một tia tàn nhẫn thấu xương:

"Phong sát. Thu hồi tất cả những gì tôi từng cho cô ta. Đóng băng mọi tài khoản. Gửi toàn bộ chứng cứ cấu kết thương nghiệp này cho phía viện kiểm sát. Tôi muốn cô ta phải ngồi tù, cả đời này không được nhìn thấy ánh mặt trời."

"Vâng!" Trợ lý vội vã nhận lệnh.

Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ sau đó, ả trà xanh từ một thiên kim tiểu thư kiêu ngạo đã lập tức rơi xuống đáy xã hội.

Ả bị cảnh sát giải đi ngay tại một quán cà phê sang trọng, toàn bộ tài sản bị tịch thu, các nhãn hàng đồng loạt hủy hợp đồng và đòi bồi thường những khoản tiền khổng lồ.

Ả sụp đổ triệt để, khóc lóc t.h.ả.m thiết gọi điện cho Hạ Triết Hàn nhưng số điện thoại của ả đã bị anh ném vào danh sách đen vĩnh viễn.

Thế nhưng, sự sụp đổ của ả trà xanh không làm cho lòng Hạ Triết Hàn bớt đau đớn đi một chút nào.

Bởi vì anh biết, ả ta trả giá là việc của ả ta, còn Đường Khả Doanh của anh thì vĩnh viễn không quay lại nữa.

Hạ Triết Hàn bắt đầu rơi vào một trạng thái điên cuồng truy thê hỏa táng tràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh không thể gặp được Khả Doanh, vì Thẩm Hoài đã cho người phong tỏa toàn bộ Giám Bảo Các, lực lượng bảo vệ tinh nhuệ canh gác ngày đêm, nội bất xuất ngoại bất nhập đối với bất kỳ ai mang họ Hạ.

Tuyệt vọng, Hạ Triết Hàn bắt đầu dùng cách duy nhất mà một tổng tài hào môn có thể làm: dùng tiền để lấy lòng.

Anh điên cuồng điên cuồng ra lệnh cho các chi nhánh của Hạ thị trên toàn cầu, không tiếc bất cứ giá nào phải thu mua bằng được tất cả những cổ vật, thư pháp, họa cuốn quý hiếm nhất đang lưu lạc ở các sàn đấu giá quốc tế.

Một bức thư pháp thời Tống trị giá ba mươi tỷ tệ.

Một chiếc bình gốm vỡ thời Minh có kỹ thuật phục chế cổ cần nghiên cứu trị giá năm mươi tỷ tệ.

Một bộ dụng cụ phục chế bằng xương voi cổ quý hiếm từ hoàng gia châu Âu.

Tất cả những món báu vật vô giá mà giới cổ vật thèm khát, Hạ Triết Hàn đều vung tiền mua sạch không chớp mắt, chỉ với một mục đích duy nhất: gửi đến Giám Bảo Các tặng cho Đường Khả Doanh.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Anh hy vọng những món đồ này có thể khiến cô liếc nhìn anh một cái, có thể làm vơi đi phần nào lỗi lầm của anh.

Mỗi ngày, những chiếc xe vận tải bọc thép bảo an của Hạ thị đều xếp hàng dài trước cửa Giám Bảo Các.

Nhưng phản ứng của Đường Khả Doanh lại vô cùng tàn nhẫn và dứt khoát.

Cô không nhận.

Bất kỳ món quà nào có gắn chữ "Hạ thị" hay "Hạ Triết Hàn", cô đều không thèm nhìn lấy một giây.

Giữa trưa, một chiếc xe giao hàng cao cấp của Hạ thị lại đỗ trước cửa Giám Bảo Các, mang theo một bức tranh cổ quý hiếm vừa được vận chuyển bằng máy bay tư nhân từ London về.

Người giao hàng run rẩy bưng chiếc hộp gỗ quý, kính cẩn nói với nhân viên lễ tân: "Làm ơn chuyển cái này cho cô Đường Khả Doanh, đây là tâm ý của Hạ tổng chúng tôi..."

Thẩm Hoài từ bên trong sảnh chính chậm rãi bước ra.

Anh ta mặc một bộ vest xám thanh lịch, hai tay đút vào túi quần, ánh mắt nhìn chiếc hộp gỗ quý chứa đầy sự khinh bỉ.

Thẩm Hoài đi thẳng đến trước mặt người giao hàng, không một chút nể nang, anh ta vươn tay cầm lấy chiếc hộp gỗ trị giá hàng chục tỷ tệ kia, rồi thản nhiên đi đến bên cạnh chiếc thùng rác lớn đặt ở góc cửa.

"Bộp!"

Chiếc hộp gỗ vô giá bị Thẩm Hoài ném thẳng vào thùng rác một cách không thương tiếc, giống như ném một túi rác thải sinh hoạt bẩn thỉu.

Người giao hàng kinh hãi đến mức trợn tròn mắt, lắp bắp không ra tiếng: "Thẩm... Thẩm tổng... Đây là cổ vật thời Nguyên đấy ạ..."

Thẩm Hoài khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn người giao hàng, gằn từng chữ vô cùng rõ ràng:

"Cô Đường nói, rác của Hạ tổng không cần đưa vào trong."

"Về bảo với chủ của cậu, Đường Khả Doanh cô ấy hiện tại là phục chế sư báu vật của quốc gia, loại rác rưởi của Hạ gia các người không xứng đặt chân vào cửa Giám Bảo Các. Đừng đến đây làm bẩn đất nữa."

Nói xong, Thẩm Hoài quay người bước vào trong, cửa kính tự động đóng sầm lại trước mặt người giao hàng.

Tin tức bức tranh thời Nguyên bị ném vào thùng rác nhanh ch.óng truyền về tai Hạ Triết Hàn.

Trong văn phòng tổng tài trống trải, Hạ Triết Hàn ngồi gục đầu trên bàn, hai bàn tay siết c.h.ặ.t đến mức rướm m.á.u.

"Rác của Hạ tổng không cần đưa vào trong..."

Câu nói ấy giống như một ngọn roi da tẩm muối, quất mạnh vào linh hồn anh, khiến anh đau đớn đến mức run rẩy.

Hóa ra, trong mắt cô hiện tại, tất cả những báu vật trăm tỷ mà anh cố công tìm kiếm, cũng giống như chính con người anh, đều chỉ là một đống rác rưởi dơ bẩn không hơn không kém.

Cô thực sự không cần tiền của anh. Cô có năng lực thật sự, cô đứng độc lập trên đỉnh cao của giới cổ vật, hào quang của cô ch.ói lọi đến mức biến anh thành một kẻ t.h.ả.m hại, đáng thương.

Hạ Triết Hàn cười khổ, nước mắt bất lực chảy dài trên gương mặt tuấn tú. Anh phát điên rồi, điên cuồng vì ghen tuông, điên cuồng vì hối hận nhưng lại không thể làm gì để chạm vào tà áo của cô một lần nữa.

Đúng lúc Hạ Triết Hàn gần như phát điên trong căn phòng tối tăm, tiếng gõ cửa của trợ lý khẽ vang lên.

Trợ lý rụt rè bước vào, trên tay cầm một chiếc phong thư mạ vàng sang trọng, cung kính đặt lên bàn:

"Hạ tổng... Thiệp mời buổi tiệc thượng lưu của giới tài phiệt và các đại lão văn hóa thành phố S vừa được gửi đến Hạ gia ạ."

Hạ Triết Hàn không thèm ngước mắt, giọng khản đặc: "Vứt đi, tôi không có tâm trạng tham gia mấy buổi tiệc vô bổ đó."

"Nhưng... Hạ tổng..." Trợ lý ngập ngừng, khẽ nuốt nước bọt rồi nói tiếp: "Trên danh sách khách mời đặc biệt của ban tổ chức năm nay, tôi nhìn thấy cái tên Đường Khả Doanh. Cô ấy tham gia với tư cách là khách mời danh dự tối cao của Giám Bảo Các."

Đường Khả Doanh.

Ba chữ này giống như một liều t.h.u.ố.c kích thích chí mạng, khiến Hạ Triết Hàn lập tức ngẩng phắt đầu lên.

Đôi mắt đỏ ngầu của anh dán c.h.ặ.t vào chiếc phong thư mạ vàng trên bàn.

Cô sẽ xuất hiện ở buổi tiệc?

Ánh mắt Hạ Triết Hàn lóe lên một tia điên cuồng và chấp niệm tột cùng. Anh khẽ siết c.h.ặ.t nắm tay, giọng gằn xuống đầy kiên quyết:

"Chuẩn bị trang phục. Buổi tiệc này, tôi nhất định phải tham gia."