Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 67



Máu trong cơ thể dường như đều bị đông cứng, tất cả theo mạch máu chảy ngược về tim. Nhan Hạc trong nháy mắt đứng sững tại chỗ, ngây người nhìn tay nắm cửa đang bị mình siết chặt, đôi tay không ngừng run rẩy.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó nàng bị một vòng tay mềm mại ôm chặt vào lòng. Lộc Hữu Thanh ôm siết lấy nàng, gần như nói năng lộn xộn bên tai nàng.

"A Hạc, cậu có thể bình tĩnh một chút được không, đừng đi mà, cầu xin cậu, đừng đi. Mình thật sự không thể chấp nhận việc A Hạc lại rời đi lần nữa. Nửa năm qua, mình chưa từng đối xử với cậu như trước kia nữa, mình thề là mình thật sự không có. Cầu xin cậu hãy nghe mình giải thích thêm chút nữa thôi, đừng đi."

Những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên cổ Nhan Hạc, hơi ấm trên người Lộc Hữu Thanh giống như một sợi xích rực cháy trói chặt lấy nàng, siết chặt lấy trái tim, ý thức và cả dây thần kinh của nàng.

Nhiệt độ cơ thể càng lúc càng nóng, nhưng đầu óc Nhan Hạc lại càng thêm tỉnh táo, thậm chí tỉnh táo đến mức đột nhiên bật cười thành tiếng.

"Thật vậy sao?" Nàng nghe thấy giọng nói của chính mình, dịu dàng đến mức chứa đựng cả những cảm xúc mập mờ, đó là sự nhu tình chỉ dành riêng cho những người yêu nhau.

Người đang ôm nàng từ phía sau khựng lại, Lộc Hữu Thanh gần như không thể tin nổi mà ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía nàng. Đôi mắt chứa đầy sự mê hoặc ấy lúc này chỉ toàn là kinh ngạc và vui mừng.

"Đúng vậy A Hạc, mình không lừa cậu đâu. Cậu không tin thì có thể nghĩ lại khoảng thời gian nửa năm này xem, mình thật sự không làm như vậy nữa. Mình biết những việc mình làm trước kia rất quá đáng, mình cũng biết mình đã không còn cách nào để cầu xin cậu tha thứ, nhưng hy vọng cậu có thể cho mình một chút cơ hội. Mình thật sự, thật sự không thể sống thiếu cậu."

Có lẽ nhận ra thái độ của Nhan Hạc đã dịu đi, Lộc Hữu Thanh vội vàng xin lỗi, muốn Nhan Hạc có thể bình tĩnh lại một chút, muốn nàng có thể nhìn cô nhiều hơn để không còn giận dữ như vậy nữa.

Nhan Hạc dịu dàng xoay người lại, đôi tay v**t v* gò má đẫm nước mắt của Lộc Hữu Thanh, nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ ấy. Lộc Hữu Thanh thật sự rất đẹp, hàng mi run rẩy dính chút nước mắt, giống như đóa hoa sớm mai đọng lại sương sớm, chẳng cần phấn son cũng đã là tuyệt sắc giai nhân.

Được Nhan Hạc chạm vào một cách dịu dàng như thế, Lộc Hữu Thanh gần như thụ sủng nhược kinh mà khẽ run lên. Cô rũ mắt nhìn những đốt ngón tay trắng nõn đang m*n tr*n bên mặt mình, rồi đưa tay bao phủ lấy mu bàn tay Nhan Hạc, hơi nghiêng mặt, cọ vào lòng bàn tay nàng một cách đầy bệnh thái.

"Cậu thật sự tha thứ cho mình sao? A Hạc?" Giọng cô nghẹn ngào tiếng khóc.

"Tất nhiên rồi, cậu là vị hôn thê của mình mà, mình làm sao nỡ trách cậu được."

Nhan Hạc chậm rãi mỉm cười, dịu dàng đối diện với cô. Vẻ mặt nàng trông như đã không còn để tâm đến những chuyện trước kia nữa, nhưng dư quang lại luôn chú ý đến cửa sổ của căn phòng này.

Nàng nhớ rõ, bên ngoài căn phòng này là một thảm cỏ mềm mại. Cho dù hiện tại là mùa đông, cây cối trên thảm cỏ vẫn mọc rất mềm mại và dày đặc, chắc là sẽ không có chuyện gì đâu.

Nụ cười trên khóe môi Nhan Hạc lại sâu thêm vài phần, nàng nhìn Lộc Hữu Thanh một cách thâm trầm, đôi mắt màu nâu hạt dẻ không rõ đang suy tính điều gì.

Đúng lúc này, một luồng gió đột ngột thổi vào từ cửa sổ, hất tung bức màn bên trong. Ánh mặt trời từ khung cửa bảo vệ tràn vào, rơi xuống sàn nhà thành từng mảng ánh sáng bị chia cắt.

Con ngươi Nhan Hạc run rẩy dữ dội, tận sâu trong linh hồn nàng cũng đang rùng mình.

Sao có thể như vậy? Lộc Hữu Thanh đã làm việc này từ khi nào?

Gió thổi vào trong, làm tung bay vạt váy của hai người. Lộc Hữu Thanh mặc đồ mỏng manh, bị gió lạnh thổi qua khiến da thịt khẽ rùng mình, ngay sau đó cô rúc vào lòng Nhan Hạc, quyến luyến dựa vào vai nàng. Ngửi lấy mùi hương trên người nàng khiến cô cảm thấy vô cùng an tâm, cứ thế ôm lấy nàng để sưởi ấm. Vì câu nói vừa rồi của Nhan Hạc mà cô thậm chí không còn cảm thấy bàng hoàng như trước.

Nhận ra người trong lòng đang cứng đờ, Lộc Hữu Thanh nghi hoặc ngước mắt lên, nhìn theo tầm mắt của nàng về phía cửa sổ, và cô cũng nhìn thấy điều bất thường ở đó.

Nhạy bén như Lộc Hữu Thanh, lại thêm việc cô và Nhan Hạc đã ở bên nhau suốt bảy năm, Nhan Hạc đang nghĩ gì hay muốn làm gì chỉ cần một ánh mắt là cô đã thấu hiểu. Lẽ tự nhiên, cô ngay lập tức nhận ra Nhan Hạc định làm gì, sắc mặt vừa mới hồng hào lên một chút trong phút chốc lại trở nên tái nhợt.

"A Hạc? Cậu nghe mình giải thích đã." Cô nhanh chóng nắm chặt lấy cổ tay Nhan Hạc, theo bản năng ngăn cản động tác đẩy mình ra của nàng, thần sắc lại trở nên hoảng loạn vô cùng.

Một lúc lâu sau, Nhan Hạc mới từ trong cơn kinh hoàng hồi phục tinh thần. Nàng nhíu mày, nhìn người yêu đầu ấp tay gối mà mình vốn không chút phòng bị trước mặt, chỉ cảm thấy cả người lạnh toát, sống lưng dựng cả tóc gáy.

"Từ bao giờ vậy? Sau khi tôi mất trí nhớ đã có rồi, hay là nó vẫn luôn tồn tại ở đó, chỉ là vì tôi chưa khôi phục ký ức nên cậu không để tôi phát hiện ra?" Giọng nói của Nhan Hạc run rẩy, hơi thở phả ra mang theo sự lạnh lẽo. Cả người nàng như rơi xuống hồ băng. Lộc Hữu Thanh sao có thể tính toán chu đáo đến vậy chứ? Hai người thật đúng là một đôi tình nhân đã quen biết bảy năm, tâm đầu ý hợp đến mức chuyện gì cũng có thể nghĩ giống nhau.

Nhan Hạc đột nhiên bật cười, cười đến mức rơi nước mắt. Tiếng cười chua xót ấy không biết là đang tự giễu chính mình hay giễu cợt ai? Ánh mắt nàng lạnh thấu xương như thể vừa rơi xuống hầm băng.

Lộc Hữu Thanh hoảng loạn tột độ, bức tường thành cô vừa mới xây dựng xong trong nháy mắt đã tan rã thành phế tích. Cô vội vàng ôm lấy vai Nhan Hạc, sốt sắng đến mức lại rơi lệ, nhưng cũng chỉ biết liên tục lau đi những giọt nước mắt trên mặt nàng.

"Đừng như vậy mà A Hạc, cầu xin cậu đừng nhìn mình như thế."

"Lộc Hữu Thanh." Cuối cùng Nhan Hạc cũng ngừng tiếng cười. Sống lưng nàng như bị thứ gì đó đè cong xuống, khiến hơi thở suy sụp bao trùm lấy toàn thân. Cảm giác này xộc thẳng vào sâu trong lòng Lộc Hữu Thanh, quen thuộc đến mức khiến cô nhớ lại vô số ngày đêm dây dưa với Nhan Hạc trước kia. Đó là một sự tồn tại khiến Lộc Hữu Thanh tuyệt vọng.

Nhận ra những lời Nhan Hạc sắp nói tiếp theo, Lộc Hữu Thanh hoảng loạn đến mức không biết phải nói gì, chỉ biết phí công ôm chặt lấy nàng, run rẩy khẩn cầu nàng đừng nói nữa. Nước mắt cô như chuỗi hạt đứt dây, cứ thế rơi thẳng xuống.

Cô khóc trông thật thương tâm, dáng vẻ hoa lê đái vũ ấy bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ không kìm được lòng mà nảy sinh sự thương xót.

Trái tim Nhan Hạc như bị thiên đao vạn quả. Nhìn biểu cảm khẩn cầu của Lộc Hữu Thanh, nàng chỉ mỉm cười, một nụ cười vừa tàn nhẫn lại vừa dịu dàng, rồi thốt ra những lời khiến Lộc Hữu Thanh không thể nào chấp nhận nổi và đau đớn đến xé lòng.

"Cậu đúng là một kẻ điên, sao tôi có thể yêu một kẻ điên như cậu được chứ."

Để rồi đến tận bây giờ, tôi căn bản không thể rời đi.

-

Nhan Hạc bị Lộc Hữu Thanh đưa trở lại phòng ngủ. Nói là được đưa về, nhưng thực tế cũng là do Nhan Hạc biết bản thân trong thời gian ngắn không thể nào rời khỏi Lộc Hữu Thanh nên mới có hành động bất đắc dĩ này thôi.

Nhan Hạc ngồi trên giường, thẫn thờ nhìn bức rèm cửa đang bị kéo kín mít. Lộc Hữu Thanh không biết đang mở tủ làm gì, chỉ có thể nghe thấy tiếng động lạch cạch khi cô lục lọi đồ đạc.

Căn phòng vốn dĩ ấm áp vào tối qua, giờ đây chỉ có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo vô tận. Nhan Hạc ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, nhớ lại vết tích khả nghi mà nàng từng phát hiện ở một góc phòng, đột nhiên nàng đã hiểu vì sao nó lại xuất hiện.

Tám phần là do Lộc Hữu Thanh lúc di dời tấm gương đã va chạm phải. Nhan Hạc nghĩ thầm, nàng hít một hơi thật sâu rồi thở dài thườn thượt. Căn phòng tối tăm giống như một rào chắn vô hình, ép chặt không gian hít thở của nàng, khiến nàng cảm thấy có chút khó thở, nhưng trong lòng lại bình lặng như một mặt hồ tĩnh lặng.

"Để không cho tôi nhớ lại, cậu thật sự đã tốn không ít tâm tư nhỉ. Một tấm gương đắt giá như thế mà nói đập là đập luôn." Nàng nằm ngửa trên giường, nhìn chằm chằm vào tấm đệm êm ái mà thẫn thờ. Dư quang nhìn thấy Lộc Hữu Thanh đang ngồi xổm bên tủ quần áo khựng lại một chút, nàng nở nụ cười châm chọc, trong lòng thậm chí còn nảy sinh vài phần thống khoái, lẳng lặng chờ xem Lộc Hữu Thanh định làm gì mình.

Lộc Hữu Thanh lấy đồ xong liền đi tới, lúc này Nhan Hạc mới thấy cô đang cầm một bộ đồ ngủ mới.

"Quần áo trên người A Hạc bị mình làm hỏng rồi, cậu thay bộ khác đi. Tuy rằng có bật sưởi nhưng chắc chắn vẫn sẽ hơi lạnh đấy." Cô nói, giọng nói sau khi khóc xong vẫn còn chút dồn dập, cộng thêm bộ quần áo xộc xệch trên người khiến cô càng thêm phần mảnh mai đáng thương.

Lộc Hữu Thanh ngước mắt nhìn nàng, rồi lại nhìn xuống quần áo của mình, lúc này mới phát hiện vạt váy của cô không biết đã bị rách một miếng lớn từ lúc nào, hèn chi cô cứ luôn cảm thấy lạnh như vậy.

Nhan Hạc đưa tay đón lấy bộ quần áo từ tay cô, lại nhìn Lộc Hữu Thanh một cái. Thấy cô không hề có ý định rời đi, nàng cũng chẳng buồn suy nghĩ mà cứ thế thay đồ ngay trước mặt cô.

Vuốt lại mái tóc dài cho gọn gàng sau khi thay đồ xong, nàng thản nhiên liếc nhìn Lộc Hữu Thanh – người vẫn luôn nhìn nàng chằm chằm mà không nói lời nào từ nãy đến giờ, rồi cất tiếng hỏi.

"Tiếp theo thì sao, cậu định làm gì nữa? Tiếp tục dùng thứ đó xích chân tôi lại à?" Nàng mỉm cười đặt câu hỏi, nụ cười ấy sao mà chói mắt đến thế.

Giọng nói của Nhan Hạc nghe qua chẳng có chút cảm xúc nào, thậm chí còn mang theo vài phần châm biếm, nhưng lại khiến Lộc Hữu Thanh sững sờ. Trạng thái ổn định mà cô cố gắng duy trì đã bị một câu nói của Nhan Hạc dễ dàng đập tan. Cô cúi người, gần như quỳ sụp xuống tấm thảm, đôi mắt đen lánh run rẩy trong căn phòng tối tăm.

"Sẽ không đâu, A Hạc cầu xin cậu hãy tin mình, mình sẽ không làm những việc đó nữa. Những thứ kia đều đã bị mình vứt đi rồi, mình tuyệt đối sẽ không làm những chuyện khiến A Hạc tức giận nữa đâu." Cô nói rồi không kìm được mà đưa tay nắm lấy tay Nhan Hạc, quyến luyến đan chặt mười ngón tay vào nhau. Dường như chỉ có sự chạm vào chân thực như thế này mới khiến cô cảm thấy Nhan Hạc sẽ không rời bỏ mình.

Nhan Hạc hạ mắt nhìn xuống hai bàn tay đang giao nhau, cảm giác từ những ngón tay của Lộc Hữu Thanh truyền rõ mồn một vào đại não nàng. Nàng cười lạnh một tiếng, dứt khoát hất tay Lộc Hữu Thanh ra.

"Bớt lừa người đi, cậu chỉ là đang sợ hãi tác dụng ngược mà thôi. Lúc trước dùng cách đó để tôi không thể rời xa cậu, tôi thấy cậu làm cũng vui vẻ lắm mà."

Nàng vươn một bàn tay ra, đầu ngón tay khẽ nâng cằm Lộc Hữu Thanh đang ngơ ngẩn lên, bắt đôi mắt đẫm lệ của cô phải nhìn thẳng vào mình, cười nói: "Nếu cậu thật sự cảm thấy việc đó là sai trái, thì đã không chỉ ngồi đây để cầu xin tôi tha thứ đâu. Những lời nói dối này nói nhiều quá, đến chính cậu cũng bị lừa luôn rồi đúng không?"

Dáng vẻ đang quỳ của Lộc Hữu Thanh bỗng chốc khựng lại. Giọng nói cợt nhả của Nhan Hạc bất thình lình lọt vào tai cô, giống như một tia sét đánh xuống mặt đất bằng phẳng, xé toạc lớp vỏ bọc mà cô đã che đậy bấy lâu nay, để lộ ra sự tăm tối bên trong.

"Không, không phải như thế." Lộc Hữu Thanh cuống quýt giải thích, cả người cô run rẩy ôm chầm lấy Nhan Hạc, muốn tìm kiếm chút hơi ấm từ trong lòng nàng. Thế nhưng cô lại phát hiện ra vòng ôm của Nhan Hạc cũng lạnh lẽo như vậy, khiến cô càng thêm hoảng loạn tột độ.

"A Hạc, cậu nghe mình giải thích đi, không phải như vậy đâu. Mình chỉ muốn cả hai chúng ta đều bình tĩnh lại một chút, chờ khi nào chúng ta bình tĩnh lại rồi hãy nói chuyện tiếp. Như bây giờ... mình thật sự rất sợ A Hạc sẽ rời đi."

Nhan Hạc cứ để mặc cho cô ôm, kiên nhẫn nghe cô nói, nghe xong lại không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Lộc Hữu Thanh, đến tận bây giờ cậu vẫn không cảm thấy những chuyện này có vấn đề gì sao? Tôi thì có thể bình tĩnh cái gì chứ? Chỉ cần không thuận theo ý cậu thì đều là không bình tĩnh đúng không? Cậu còn nghĩ tôi vẫn dễ lừa như trước kia sao?"

Nhan Hạc đương nhiên là đang bình tĩnh rồi, nàng bình tĩnh đến mức gần như toàn thân đều đang run rẩy. Suốt nửa năm qua, chưa có lúc nào nàng lại tỉnh táo và bình tĩnh hơn lúc này.

Người phụ nữ trong lòng cơ thể thật mềm mại, Nhan Hạc cứng đờ người, trong lòng lại dâng lên một nỗi tuyệt vọng và thương xót từ tận đáy lòng, thương cho chính mình, và càng thương cho Lộc Hữu Thanh.

Trên hòn đảo cô độc và tuyệt vọng ấy, chỉ vì một chút ánh sáng le lói mà muốn nắm chặt lấy nó trong tay, rốt cuộc là phải bất an và trắng tay đến nhường nào cơ chứ?

Có một khoảnh khắc, Nhan Hạc thậm chí đã nghĩ, nếu năm đó nàng không đi lên cây cầu ấy, không gặp gỡ Lộc Hữu Thanh, thì cuộc sống hiện tại của nàng sẽ ra sao nhỉ?

Nàng không thể tưởng tượng nổi. Bởi vì, nàng chưa từng trải qua điều đó bao giờ. Con người ta không thể nào hình dung ra được những thứ nằm ngoài phạm vi nhận thức của mình. Nàng và Lộc Hữu Thanh đã dây dưa suốt bảy năm trời, mỗi một dấu vết trong cuộc sống của nàng đều có sự hiện diện của Lộc Hữu Thanh, nàng sớm đã không thể hình dung ra một cuộc sống thiếu vắng cô sẽ có dáng vẻ như thế nào.

"Tôi rốt cuộc là gì của cậu vậy?" Nhan Hạc ngã xuống giường, bị Lộc Hữu Thanh ôm chặt lấy. Nàng thất thần nhìn lên trần nhà, sau khi khôi phục ký ức, việc không thấy tấm gương ở đó nữa lại khiến nàng nảy sinh vài phần không thích ứng. Nghĩ lại thì, đúng là con người ta rất dễ thích nghi với hoàn cảnh.

"Người yêu." Lộc Hữu Thanh vùi đầu vào vai nàng, hôn nàng một cách cuồng nhiệt. Nghe thấy giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu của Nhan Hạc, cô vội vàng trả lời.

"Thật vậy sao? Thật vậy sao..."

Nhan Hạc đột nhiên bật cười, từ khóe mắt nàng, những giọt lệ trào ra, thấm ướt cả tấm đệm mềm mại.

Đây mà là người yêu sao?