Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 68



Điện thoại của Nhan Hạc vẫn luôn đặt trong túi của chiếc váy ngủ. Sau khi nàng thay đồ xong, bộ váy đó đã bị Lộc Hữu Thanh cất đi, ngay cả chiếc điện thoại để bên trong cũng không biết đã biến đi đâu mất.

Nhan Hạc lại quay trở về trạng thái của một năm trước, mọi việc ăn, mặc, ở, đi lại đều do một tay Lộc Hữu Thanh lo liệu hết thảy. Nàng gần như chẳng cần phải động não suy nghĩ bất cứ điều gì. Thực tế thì cũng chỉ quanh quẩn chuyện cơm áo gạo tiền và nơi ở, nàng đi đến đâu thì Lộc Hữu Thanh liền bám theo đến đó, gần như đã đạt đến mức độ hình với bóng, không rời nửa bước.

Lộc Hữu Thanh biết rõ nàng chẳng hề muốn nhìn thấy mình, vì vậy ngoại trừ lúc ngủ, cô hầu như chỉ đứng lặng lẽ ở phía sau lưng Nhan Hạc. Cô giống như một ma nữ cứ bám riết không buông, dùng ánh mắt dính dấp đầy chấp niệm nhìn chằm chằm vào Nhan Hạc, một chút cũng không nỡ rời mắt đi nơi khác.

Loại ánh mắt soi mói khắp mọi ngóc ngách này đã từ rất lâu rồi Nhan Hạc không còn phải cảm nhận nữa. Sống lưng nàng cứ như bị hàng vạn mũi kim đâm vào, vô cùng khó chịu. Nàng cảm thấy tinh thần của bản thân sắp sửa thoát ly khỏi ý thức, chỉ có những lúc chìm vào giấc ngủ thì cảm giác khổ sở này mới vơi bớt đi đôi chút. So với việc tỉnh táo, nàng càng yêu thích cảm giác hôn mê bất tỉnh hơn, thế nên ngày qua ngày nàng lại càng ngủ nhiều hơn trước.

Thế nhưng tình cảnh này lại quá mức quen thuộc, bầu không khí u ám, không gian tĩnh mịch cùng với ánh mắt khao khát len lỏi vào từng kẽ hở. Mọi thứ như đang không ngừng khẳng định với nàng rằng, bản thân nàng lại một lần nữa rơi xuống vực sâu mang tên Lộc Hữu Thanh. Cảm giác ấy giống như bị một con quái thú khổng lồ cắn xé, khiến cho cả thể xác lẫn tinh thần đều bị bóc tách rời rạc.

Nàng lại một lần nữa choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, chính nàng cũng không đếm xuể mình đã trải qua bao nhiêu lần như thế này rồi. Mỗi một giấc mơ đều dừng lại ở khoảng thời gian sau những cuộc cãi vã giữa nàng và Lộc Hữu Thanh, đó là những chuỗi ngày tăm tối nhất. Nàng cứ ngỡ rằng sau một năm trôi qua, ký ức của mình đã dần phai nhòa, thế nhưng trong giấc mộng, những ý thức ấy lại hiện lên sâu đậm đến thế. Từng phút giây, từng khung cảnh đều được ghi nhớ rõ ràng mồn một.

Nhan Hạc bàng hoàng mở mắt ra, trên trán đã lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh. Nàng th* d*c, đôi mắt mở to trừng trừng. Nàng đã quên mất mình vừa mơ thấy gì, nhưng có lẽ vẫn là những chuyện Lộc Hữu Thanh ôm chặt lấy nàng trên giường, bắt nàng nhìn vào gương mà làm những việc đó thôi.

Không gian bốn phía tĩnh lặng như tờ, tựa như đang ép chặt lấy không khí, tước đoạt đi hơi thở của Nhan Hạc. Nàng cảm thấy vô cùng ngột ngạt, cái cảm giác khó chịu giống như sắp sửa chết vì nghẹt thở đến nơi. Nhưng đúng lúc này, người trong lòng nàng chợt cử động, phá tan sự tĩnh mịch ấy. Nhan Hạc bỗng chốc tỉnh táo lại, nàng ngẩn ngơ nhìn về phía Lộc Hữu Thanh đang ở trong vòng tay mình.

Đã từ lâu lắm rồi nàng không hề nói chuyện với Lộc Hữu Thanh. Ở nơi này, mọi ý thức về thời gian của nàng đều bị tước đoạt, nàng chẳng rõ mình đã trải qua bao nhiêu ngày rồi. Dù sao thì nàng cũng không có công việc, chẳng cần phải lo lắng về chuyện bỏ bê nhiệm vụ.

Những ngày qua, Lộc Hữu Thanh chưa bao giờ dám, cũng như vô cùng sợ hãi khi phải đối mặt với nàng. Cô sợ nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng hoặc đầy thù hận của Nhan Hạc dành cho mình, bởi dù là loại nào thì cô cũng không thể chấp nhận nổi. Vì vậy cô đành tự lừa mình dối người mà không đi tìm nàng, cứ thế lẳng lặng đứng ở phía sau lưng Nhan Hạc mà dõi theo, tìm kiếm vài phần an ổn trong lòng. Trạng thái này gần như giống hệt với một năm về trước.

Nhan Hạc có thể cảm nhận được tình yêu trong ánh mắt của Lộc Hữu Thanh dành cho mình rốt cuộc mãnh liệt đến nhường nào. Thế nhưng nàng đã không còn cần đến nó nữa rồi, thứ cảm xúc cố chấp đến b*nh h**n này thậm chí còn khiến nàng cảm thấy hoảng loạn và tê dại cả da đầu. Tình yêu của một kẻ điên luôn khiến người ta phải khiếp sợ. Nhan Hạc không chỉ một lần tự hỏi tại sao mình lại muốn ở bên cạnh Lộc Hữu Thanh, tại sao lại để bản thân yêu cô đến thế, điều này gần như đã trở thành một tâm ma trong lòng nàng.

"Mình chưa từng mở nó ra, vẫn luôn giữ nguyên như vậy, cậu cứ yên tâm." Cô chỉ có thể đưa ra lời giải thích đầy yếu ớt.

Lúc này Lộc Hữu Thanh đã thay trang phục để tham gia chương trình thực tế, đó là một chiếc váy sang trọng nhưng được thiết kế giản lược. Khi khoác lên người cô, bộ váy ấy như đã tìm thấy được chủ nhân hoàn mỹ nhất của mình. Dưới ánh đèn sân khấu, cô trông thật rực rỡ và lóa mắt.

Nhan Hạc chỉ im lặng cất điện thoại vào trong túi, trong ánh mắt nàng không hề có lấy một chút kinh ngạc hay tán thưởng nào, chỉ có sự nhàn nhạt giống như đang đối diện với một người bạn bình thường đầy lễ phép.

"Tôi biết rồi, Lộc lão sư." Nàng hờ hững nói như vậy.

Nụ cười trên gương mặt Lộc Hữu Thanh trong phút chốc gần như không thể duy trì thêm được nữa. Cô gần như dùng giọng điệu van nài để cầu xin Nhan Hạc đừng gọi mình như thế. Hai người đã quen biết nhau suốt bảy năm trời, đương nhiên cô biết rõ nói điều gì là sẽ khiến đối phương tổn thương nhất.

Đối với Lộc Hữu Thanh mà nói, bất kể là lời mắng nhiếc hay thù hận nào cũng đều không thể so sánh được với một câu nói nhẹ bẫng đầy xa cách của Nhan Hạc, cứ như thể đang đối diện với một người xa lạ vậy. Đó mới chính là điều mà Lộc Hữu Thanh thực sự không thể nào chấp nhận được.

Nhan Hạc lại chỉ mỉm cười, nhìn biểu cảm lúng túng lại đau lòng của Lộc Hữu Thanh, trong lồng ngực nàng tựa như có tiếng mưa rơi tí tách, đồng thời lại nảy sinh vài phần kh*** c*m. Chính nàng cũng không rõ khi nhìn thấy Lộc Hữu Thanh lộ ra vẻ mặt đau khổ như vậy, nàng nên thấy đau lòng hay là nên thấy vui vẻ nữa.

Nhưng dù là điều gì đi chăng nữa, thì sau này có lẽ nàng cũng sẽ không ở bên cạnh cô thêm một giây phút nào nữa.

Nhan Hạc khẽ cong môi, nàng nắm lấy tay Lộc Hữu Thanh, nhìn về phía sân khấu và nở một nụ cười dịu dàng: "Buổi ghi hình sắp bắt đầu rồi, cậu không đi chuẩn bị trước sao? Ở hiện trường đã có khán giả bắt đầu chú ý đến chúng ta rồi đấy."

Lộc Hữu Thanh nhìn nàng, ánh mắt chẳng muốn rời đi dù chỉ một giây. Cô không thích Nhan Hạc rời xa mình dù là trong khoảnh khắc ngắn ngủi nào. Mấy ngày nay quan hệ giữa hai người trở nên vô cùng kỳ quái, Nhan Hạc không còn giữ thái độ thù hằn hay ngó lơ cô nữa, nhưng lại chuyển sang kiểu không từ chối cũng chẳng chủ động. Lộc Hữu Thanh muốn làm gì nàng cũng được, nàng đều sẽ thuận theo, nhưng lại mang đến một cảm giác như thể nàng đang đứng ngoài cuộc tình của hai người vậy.

Trong lòng Lộc Hữu Thanh vô cùng bất an, cô sợ Nhan Hạc lại định làm chuyện gì đó mà mình không có cách nào chấp nhận nổi, nhưng buổi ghi hình đã sắp sửa bắt đầu rồi.

"Cậu đừng có chạy lung tung, cứ ở chỗ này chờ mình." Cô nắm chặt lấy tay Nhan Hạc, đôi mắt run rẩy vừa như đang cầu xin, lại vừa có chút cứng rắn mà nói với nàng.

Nhan Hạc mỉm cười với cô rồi gật đầu, lúc này Lộc Hữu Thanh mới chịu bước lên sân khấu.

Theo tiếng nhạc từ loa phóng thanh tại hiện trường vang lên, chương trình chính thức bắt đầu ghi hình. Nhan Hạc ngồi ở một vị trí dưới khán đài, dõi theo Lộc Hữu Thanh bước lên sân khấu trò chuyện cùng người dẫn chương trình và các nghệ sĩ khác.

Nàng thong thả ngồi trên ghế, xung quanh là những khán giả khác đến xem buổi quay hình. Nhưng khác với sự tập trung cao độ hay những tiếng hò hét cổ vũ cho nghệ sĩ mình yêu thích của mọi người, Nhan Hạc chỉ hờ hững lướt nhìn những người trên sân khấu. Thỉnh thoảng, nàng lại canh đúng lúc trước khi Lộc Hữu Thanh nhìn về phía mình để hướng mắt về phía cô và mỉm cười.

Ánh mắt của nàng vẫn luôn đảo quanh phía dưới sân khấu, dùng dư quang âm thầm quan sát đám đông một cách kín đáo.

Một, hai, ba... tám, chín, mười.

Tổng cộng có mười vệ sĩ.

Nhan Hạc một tay chống cằm, nhìn những người mặc vest đen đang đứng canh gác bốn phía quanh sân khấu, bất giác nở một nụ cười chua chát.

Lộc Hữu Thanh thực sự rất sợ nàng sẽ rời đi, cho dù mấy ngày nay nàng đã thuận theo ý cô mà nói dối rất nhiều lần rằng mình sẽ không đi đâu cả, mình sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô. Thế nhưng sự việc lần trước dường như đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn trong lòng Lộc Hữu Thanh, thật khó mà tưởng tượng nổi cô lại chuẩn bị nhiều người canh chừng đến như vậy.

Ánh mắt Nhan Hạc trầm xuống, cảm xúc có chút khó tả. Rõ ràng đã nói bản thân sẽ không bao giờ làm ra loại chuyện này nữa, nhưng hiện tại bất cứ việc gì cô làm so với trước đây đều chỉ có hơn chứ không kém. Những lời nói rằng mình đã thay đổi đều là lừa người, lừa gạt Nhan Hạc và cũng là đang tự lừa dối chính bản thân cô.

Nhan Hạc ngước mắt lên, che giấu đi sự chua xót nơi đáy mắt, nàng ngẩng đầu nhìn về phía mọi người trong trường quay. Lúc này vừa vặn tiến vào phân đoạn phỏng vấn, người dẫn chương trình bắt đầu đặt câu hỏi cho Lộc Hữu Thanh. Ban đầu là về những cảm nhận và suy nghĩ của cô khi đoạt giải, nhưng càng về sau thì sự tò mò về đời tư càng khó lòng che giấu.

Màn tỏ tình của Lộc Hữu Thanh tại lễ trao giải lần trước gần như tương đương với một lời tuyên bố công khai tình cảm. Hơn nữa, việc cô hủy bỏ hàng loạt công việc ngay trong thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp khiến giới truyền thông và công chúng khó lòng không liên tưởng đến việc cô đang đi hưởng tuần trăng mật cùng người yêu.

"Lộc lão sư, về đời sống tình cảm hiện tại của mình, cô có muốn tiết lộ đôi chút với mọi người không?" Người dẫn chương trình vừa dứt lời, hiện trường tức khắc chìm trong những tiếng hò reo cổ vũ, vô số khán giả đều bày tỏ sự quan tâm nồng nhiệt đối với vấn đề này.

Lộc Hữu Thanh bỗng nhiên mỉm cười, cô đưa mắt nhìn xuống hàng ghế khán giả, ánh mắt dừng lại nơi Nhan Hạc đang ngồi. Thấy Nhan Hạc vẫn ngoan ngoãn ngồi đó dõi theo mình, trái tim cô không khỏi cảm thấy bình yên lạ thường, cô quay đầu lại mỉm cười rạng rỡ.

"Thật ra thì, tôi đã đính hôn rồi." Cô có chút thẹn thùng mà mở lời, đồng thời giơ bàn tay trái lên để mọi người nhìn thấy chiếc nhẫn đang đeo trên ngón giữa. Chiếc nhẫn màu bạc tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu, ngay lập tức khiến cả trường quay bùng nổ trong tiếng hét.

Nhan Hạc vẫn ngồi lặng lẽ dưới khán đài nhìn cô, nhìn chiếc nhẫn kim cương đang tỏa sáng lấp lánh trên tay cô. Khác hẳn với dáng vẻ thẹn thùng của Lộc Hữu Thanh trên sân khấu, sắc mặt của nàng lại vô cùng lạnh lùng, thậm chí là có phần căng thẳng.

Bởi vì vừa rồi, do ánh mắt của Lộc Hữu Thanh dừng lại quá lâu, đã có những khán giả nhạy bén âm thầm nhìn về phía nàng, nàng chỉ có thể nghiêng người đi để không bị những người đó nhìn thấy mặt.

"Ồ! Vậy thì xin chúc mừng Lộc lão sư, chúc cô tân hôn vui vẻ nhé!" Người dẫn chương trình sững sờ trong giây lát, sau đó liền phản ứng lại mà gửi lời chúc mừng, đồng thời trong lòng cũng thầm vui sướng vì chương trình của mình đã nắm được một tin tức cực kỳ sốt dẻo, lần này chắc chắn lượng người xem sẽ tăng vọt.

Lộc Hữu Thanh chỉ mỉm cười mà không đưa ra câu trả lời nào thêm.

"Cô có thể chia sẻ với chúng tôi một chút về việc cô và người bạn đời của mình đã quen nhau như thế nào, hoặc là những chuyện thường ngày của hai người không? Các khán giả ở đây chắc hẳn đều đang rất tò mò muốn biết đấy?" Người dẫn chương trình vẫn kiên trì tiếp tục đặt câu hỏi.

Lộc Hữu Thanh nghe vậy liền rũ mắt xuống, hàng mi dài của cô run rẩy dưới ánh đèn sân khấu, trông xinh đẹp như một tiên tử vừa rơi xuống trần gian. Một lúc sau, cô mới ngẩng đầu lên.

"Người yêu của tôi rất yêu toi, và tôi cũng rất yêu người ấy." Cô chỉ nói duy nhất một câu như vậy, giọng nói ôn hòa nhưng lại đầy kiên định, giống như đang nói cho khán giả nghe, mà lại càng giống như đang tự nói với chính bản thân mình vậy.

Nhan Hạc ở dưới khán đài đột nhiên sững sờ, ngay cả động tác định đứng dậy cũng khựng lại. Nàng ngước mắt nhìn về phía Lộc Hữu Thanh trên sân khấu, trông thấy gương mặt đang mỉm cười của cô, nhưng Nhan Hạc lại nhìn thấu được sự bất an ẩn sau nụ cười ấy.

Cô vẫn đang cố tỏ ra mạnh mẽ, vẫn không muốn tin vào sự thật, vẫn đang tự lừa mình dối người.

Nhan Hạc nở một nụ cười chua chát, thế nhưng, người yêu của cậu sắp đi rồi.

Ánh mắt Nhan Hạc trở nên sâu thẳm, cái nhìn dành cho Lộc Hữu Thanh mang theo vài phần phức tạp. Nàng ngẩn ngơ hồi lâu, cho đến khi buổi phỏng vấn kết thúc và bước vào phần trò chơi thì nàng mới sực tỉnh lại. Nàng siết chặt nắm tay rồi đứng dậy, vẫy tay ra hiệu với một nữ vệ sĩ đang đứng gần mình nhất.

"Tôi muốn đi vệ sinh, nếu tôi đi một mình thì Lộc Hữu Thanh sẽ không yên tâm đâu, cô đi theo tôi thì cô ấy mới an tâm được."

Nhan Hạc nhìn về phía Lộc Hữu Thanh lúc này đã thay xong đồng phục của đội trên sân khấu, tranh thủ lúc cô không để ý đến mình, nàng mới thản nhiên nói.

Nữ vệ sĩ dường như cảm thấy lời nàng nói rất có lý, cô ta nhìn lên sân khấu một chút rồi ra hiệu cho những vệ sĩ khác, sau đó liền đi theo Nhan Hạc rời khỏi chỗ ngồi.

Nhà vệ sinh nằm ở một hướng khác của trường quay. Sau khi đi vào bên trong, nhìn thấy nữ vệ sĩ vẫn đang đứng ngay trước mặt mình, trán Nhan Hạc nổi đầy vạch đen. Nàng "rầm" một tiếng, dứt khoát đóng cửa phòng vệ sinh lại.

"Làm ơn hãy tôn trọng quyền riêng tư của tôi một chút."

Vệ sĩ: "..."

Nhà vệ sinh cách trường quay không xa, từ nơi này vẫn có thể nghe thấy những âm thanh ồn ào truyền đến từ bên trong, đồng thời còn có cả tiếng cười nói vui vẻ của khán giả. Xem ra buổi ghi hình diễn ra vô cùng thuận lợi.

Nữ vệ sĩ đứng trên nền gạch men của nhà vệ sinh, sàn gạch sạch bóng phản chiếu lại hình ảnh ngược của cô ta. Cô ta lặng lẽ đứng chờ Nhan Hạc mở cửa giữa những âm thanh náo nhiệt đang bị ngăn cách bởi một lớp tường mỏng.

Năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút trôi qua.

Nữ vệ sĩ cau mày, cô ta tiến lại gần gõ gõ vào cửa phòng vệ sinh: "Nhan tiểu thư?"

Không hề có tiếng động nào đáp lại, trong nhà vệ sinh yên tĩnh chỉ còn lại tiếng vang của chính cô ta và âm thanh ồn ào từ bên ngoài vọng vào. Trái tim của nữ vệ sĩ bỗng chốc treo ngược lên tận cổ họng, cô ta dùng sức gõ mạnh vào cửa.

"Nhan tiểu thư, cô có ở bên trong không?"

Vẫn không có một ai trả lời, sắc mặt nữ vệ sĩ lập tức sa sầm xuống, cô ta giơ chân đá văng cánh cửa phòng vệ sinh ra.

Bên ngoài trời cao lồng lộng, ánh trăng sáng tỏ, cửa sổ phía trên của nhà vệ sinh đang mở rộng toang hoác. Từng cơn gió lạnh từ bên ngoài lùa vào trong không gian tĩnh lặng của căn phòng.

Nhan Hạc đã biến mất rồi.