Sau Khi Sống Lại Ta Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Kế Mẫu

Chương 1



Năm tám tuổi, cha cưới kế thất.

Thúc thúc và thẩm thẩm dọa ta: "Có kế mẫu là có kế phụ, nhất định nàng ta sẽ hại con để mưu cầu đường lui cho con của nàng ta."

Kiếp trước, ta tin lời bọn họ, đối đầu với kế mẫu ở khắp nơi, khiến nàng ấy và cha ngày càng xa cách.

Sau này cha t.ử trận nơi sa trường, trưởng phòng không có đích t.ử, tước vị rơi vào tay thúc thúc. Tiểu muội bị coi như công cụ liên hôn, gả cho kẻ vô đức. Tính ta quật cường, không chịu khuất phục, bị nàng ta vu tội đá-nh đập, ném vào Tây viện mặc kệ tự sinh tự diệt.

Lúc hấp hối, chính là kế mẫu – người đã bị ép rời khỏi nhà – mang theo con cháu nhà mẹ ruột phá cửa xông vào, lao về phía ta. Ta còn chưa kịp gọi nàng ấy một tiếng "mẹ" đã phải ôm hận mà chế-t.

Một sớm tỉnh lại, ta sống lại về ngày thứ hai sau khi kế mẫu vào cửa.

1

"Tường Nhi, gọi người đi con."

Bên tai vang lên giọng nói dịu dàng của nữ nhân, ta ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt quan tâm của thẩm thẩm.

Ta kinh hãi đến mức ngã ngồi xuống đất. Trong đầu toàn là kiếp trước, sau khi cha qua đời, nàng ta tháo bỏ chiếc mặt nạ dịu dàng, gương mặt hung ác lúc đá-nh đập ta.

"Xem đứa nhỏ này, dù có sợ mẹ mới thì cũng không đến mức bị dọa thành cái dạng này chứ."

Nàng ta mượn thế đỡ ta dậy, chỉ trong vài câu đã đổ vạ nguyên nhân ta ngã lên đầu kế mẫu.

Kế mẫu vốn đang định đứng dậy, cũng vì lời của nàng ta mà dừng động tác, sắc mặt lộ ra vài phần lạnh nhạt.

Nàng ấy vốn là người có tính cách lạnh nhạt, không thích tranh giành, nghĩ rằng ta không thích nàng ấy nên cũng không bao giờ chủ động tiến tới.

Kiếp trước, ta nghe lời người khác, cũng cho rằng nàng ấy không thích ta và tiểu muội, quấy rối đủ kiểu mới dẫn đến bao nhiêu hiểu lầm sau này. Còn bây giờ, ta sẽ không để thuận theo ý của kẻ ác nữa.

Ta né tránh thẩm thẩm, nhanh nhẹn bò dậy, vài bước đi tới trước mặt kế mẫu: "Con chỉ là nhất thời không đứng vững thôi, mẹ đẹp như vậy, Tường Nhi thích còn không kịp nữa."

Nàng ấy dường như bị tiếng "mẹ" này của ta gọi đến ngẩn người, thần sắc đờ đẫn, một hồi lâu sau mới đưa cho ta một chiếc phong bì đỏ, nhàn nhạt nói một tiếng "ngoan". Đúng là hỉ nộ không lộ ra mặt, nếu không phải ta nhanh mắt thấy khóe môi nàng ấy cong lên, thì cũng chẳng biết nàng ấy đang vui.

Đang nghĩ như vậy, trong đầu đột nhiên vang lên một tràng gào thét:

[A a a a, đáng yêu quá đi mất!]

[Muốn đưa tay nựng một cái ghê.]

[Tiểu loli xinh đẹp ai mà hiểu được chứ!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

[Sau này đây chính là cục cưng của mình rồi!]

Giọng nói như gần mà cũng như xa. Là giọng của kế mẫu. Nhưng rõ ràng nàng ấy đang ngồi đoan trang trên ghế, đừng nói là mở miệng, biểu cảm cũng chẳng chút thay đổi.

Những người khác cũng không có bất kỳ phản ứng gì. Dường như âm thanh này, chỉ có một mình ta nghe được.

Trong lòng sinh nghi, ta ngẩng đầu, lần nữa mỉm cười ngọt ngào với kế mẫu: "Mẹ, muội muội còn nhỏ, vẫn còn đang ngủ, mẹ có muốn cùng con qua xem con bé không?"

Quả nhiên, lại nghe thấy tiếng gào thét: [A a a a, quả nhiên ngọt muội thống trị thế giới, mình không nhịn nổi nữa rồi.]

Sau đó tay kế mẫu vươn tới, nhẹ nhàng xoa xoa đỉnh đầu ta: "Được."

Xem ra, những gì ta nghe được, đúng thật là tiếng lòng của kế mẫu.

2

Kế mẫu xuất thân từ Bùi thị ở Hà Đông, khuê danh là Mẫn Hợp, là con tiểu nữ nhi trong nhà, tuy là thứ xuất nhưng được gia đình chăm chút dạy dỗ cẩn thận. Cho nên nàng ấy gả cho cha làm kế thất, thật sự là gả thấp.

Dù sao thì nữ t.ử dòng dõi cao quý như kế mẫu, đừng nói là gả vào hoàng gia, ngay cả quyền quý trong kinh thành cũng có thể tùy ý lựa chọn.

Hầu phủ tuy rằng môn đăng hộ đối, nhưng không thể coi là dòng dõi cao sang, đừng nói là cha lớn hơn nàng ấy mười tuổi, đã từng có hôn phối. Ngay cả khi hắn phong độ ngời ngời, cũng không xứng với nữ t.ử Bùi gia.

Thế mà nàng ấy không những gả, còn tình nguyện. Nguyên do trong đó, cha cũng từng tò mò.

Kiếp trước, kế mẫu thẹn thùng: "Tất nhiên là ngưỡng mộ phu quân. Phu quân không quên người cũ, ấy là có tình; bảo vệ đất nước, tất nhiên là có nghĩa. Một nhi lang có tình có nghĩa như chàng, chính là anh hùng trong lòng Mẫn Hợp."

Cha tin rồi. Ta lại không tin, còn không dưới một lần cảm thấy nàng ấy giả tạo, gả vào nhà ta nhất định có mục đích không thể nói ra. Thế nên, trước khi chế-t nhìn thấy kế mẫu, trong lòng ta vô cùng hổ thẹn, khinh bỉ chính mình vì nhiều năm nghi kỵ nàng ấy.

Lúc này, chuyện cũ lặp lại, kế mẫu vẫn là dáng vẻ thẹn thùng hơi cúi đầu. Nói ra những lời giống hệt kiếp trước.

Nhưng ta nghe rõ mồn một, trong lòng nàng ấy hừ lạnh: [Tuy rằng chàng đẹp trai thân hình đẹp, nhưng nếu không phải vì có hai nữ nhi, thì ta mới không thèm gả đâu!]

Vì ta và tiểu muội sao?

Ta đầy kinh ngạc, càng nghĩ càng không thông tại sao kế mẫu lại có suy nghĩ như vậy.

Dù không nghĩ ra, nhưng cũng tin chắc rằng kế mẫu tuyệt đối không có tâm tư hại bọn ta. Chỉ là dường như, nàng ấy không giỏi biểu đạt.

Ta dắt tiểu muội đến thỉnh an buổi sáng, nàng ấy nghiêm mặt: "Trẻ con phải ngủ nhiều, hai đứa buổi sáng đừng tới đây nữa."