Sau Khi Sống Lại Ta Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Kế Mẫu

Chương 2



Kiếp trước cũng là như vậy, khiến ta cho rằng nàng ấy chán ghét bọn ta, không thích ở cạnh bọn ta. Bây giờ tất nhiên sẽ không như thế nữa.

Ta cười làm nũng: "Tường Nhi thích mẹ, tiểu muội cũng muốn gặp mẹ sớm ạ."

Nàng ấy khẽ ho một tiếng, không tự nhiên ngoảnh mặt đi: "Buổi trưa lại không phải không gặp được, trẻ con ngủ không đủ sẽ không cao lớn được đâu."

Hiếm khi nàng ấy lại giải thích.

Ta cười càng ngọt ngào hơn: "Hóa ra là mẹ xót chúng con, người thật tốt."

Nàng ấy khẽ cong môi, lại đè xuống, làm ra vẻ vô tình vươn tay, nhéo một cái vào phần thịt mềm trên má ta: "Đi chơi đi, có gì muốn thì lúc nào cũng có thể nói với ta."

Ta ngoan ngoãn dắt tay tiểu muội xoay người.

Trong đầu lại nghe thấy giọng nàng ấy: [Cảm giác tay cũng tốt quá đi, lần sau tìm lý do nhéo tiếp vậy?]

Ta trong lòng buồn cười, mẹ thật sự có chút đáng yêu. Chỉ là tội nghiệp cho khuôn mặt nhỏ nhắn này của ta.

Thôi vậy, ai bảo nàng ấy thích cơ chứ. Mẹ do chính mình thừa nhận, chỉ có thể tự mình cưng chiều thôi.

3

Nhìn thấy gia đình bọn ta hòa thuận vui vẻ, có người sốt ruột rồi.

Thẩm thẩm mượn cớ đưa áo đông cho bọn ta, đêm hôm tìm đến.

"Trời xanh có mắt, đúng là đứa trẻ không mẹ, đến thời tiết này rồi còn mặc mỏng manh như vậy, mau, thay bộ quần áo thẩm thẩm tự tay làm cho các con đi."

Ta dắt tiểu muội lùi lại một bước, tránh bàn tay nàng ta: "Thẩm thẩm hãy nói năng thận trọng, bọn ta có mẹ."

Nực cười, bộ quần áo ta và tiểu muội mặc đều nhồi lông ngỗng thượng hạng, vừa nhẹ vừa ấm, là kế mẫu tìm người làm, chỉ được ba bộ, ba người bọn ta mỗi người một bộ, ngay cả cha cũng không có.

Hơn nữa phủ này mỗi mùa đều có định lượng quần áo, nếu thực sự thiếu hụt của tỷ muội bọn ta thì cũng là do nàng ta quản gia thất trách, liên quan gì tới kế mẫu?

Là do ta quá ngu ngốc, kiếp trước không nhìn thấu lợi hại trong đó, bị nàng ta che mắt lợi dụng.

Nàng ta "ôi chao" một tiếng, muốn che đậy: "Là thẩm thẩm nói lỡ lời, dù sao kế mẫu không giống mẹ ruột, lại chưa từng sinh nở, đối với các con không đủ chu đáo cũng là bình thường.”

"Đợi sau này nàng ấy có con của riêng mình, tất nhiên sẽ hiểu thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chỉ sợ lúc đó, cũng không còn tâm trí quản hai đứa nữa."

Nàng ta thở dài lắc đầu, giống như xót xa lại như tiếc nuối: "Tường Nhi đừng có ngốc, kế mẫu là cách lòng, con phải nắm c.h.ặ.t sự yêu thương của cha con, nếu không đợi nàng ta sinh nhi t.ử rồi, trong phủ này còn đâu chỗ dung thân cho con và Vi Nhi nữa."

Lời này nói thật cao minh, bề ngoài thì nghĩ cho tỷ muội bọn ta, thực chất câu nào cũng là khiêu khích, muốn ta là nữ nhi đi tranh sủng với kế mẫu.

Cũng mệt nàng ta dám nói ra, nếu kế mẫu thực sự kcay nghiệt, tổ mẫu còn sống, lẽ nào lại ngồi nhìn tôn nữ ruột bị hành hạ?

Ta đâu còn là đứa trẻ tám tuổi thật sự, tất nhiên sẽ không tin nàng ta. Thế nhưng trong lòng ta hiểu rõ, nếu ta ở đây không dùng được, nàng ta sẽ làm khó kế mẫu ở nơi khác. Thế là ta giả vờ như bị thuyết phục, mím c.h.ặ.t môi, im lặng không nói.

Nàng ta tin là thật, ghé người tới: "Tường Nhi, thẩm thẩm dạy con..."

Một tràng thì thầm, dạy ta nói dối, mách lẻo, không có tạo ra có để lừa gạt cha, biến kế mẫu thành một nữ nhân ác độc miệng Phật lòng xà. Không khác gì kiếp trước.

Ánh mắt ta dần trở nên lạnh lẽo, nhưng giả vờ sợ hãi: "Nhưng nếu bị cha phát hiện, nhất định sẽ tức giận với Tường Nhi."

"Đừng sợ, thẩm thẩm sẽ giúp con."

4

Mùng một ngày rằm, là ngày cả nhà thỉnh an tổ mẫu. Lúc đường huynh vào phòng, tay múa may con da-o găm, cố tình mà như vô ý lướt qua vai tiểu muội.

Chất vải áo bông bị cắt rách, trong chốc lát, những sợi bông trắng xóa bay lả tả khắp phòng. Con bé còn nhỏ, nhìn thấy áo mới bị hỏng, "oa" một tiếng khóc lên.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Không đợi kế mẫu phản ứng, thẩm thẩm đã nhanh chân hơn một bước ôm con bé vào lòng, trong miệng còn không quên trách mắng đường huynh: "Cẩm Văn, sao con lại bất cẩn thế này, làm muội muội con sợ rồi!"

Sau đó, như đột nhiên phát hiện ra, "ồ" một tiếng: "Đây là vật gì?"

Nàng ta rút ra một nắm lông ngỗng, đám lông đó được xử lý cực kỳ mịn, không có một chút cuống lông nào, nhìn thoáng qua thì không khác gì hoa liễu.

Nàng ta nóng lòng muốn đào hố, không chú ý đến chi tiết, chỉ biết lộ vẻ đau lòng, nhìn chằm chằm về phía kế mẫu: "Đại tẩu, phủ này năm nay đã cấp phí dùng mùa đông cho các phòng, tuy bạc không nhiều, cũng không đến mức để tẩu ngược đãi con cái như vậy chứ, lại dùng hoa liễu để thay thế bông gòn, nếu làm đứa trẻ lạnh đến sinh bệnh, người ngoài sẽ bàn tán sao về người làm kế mẫu như tẩu, lại sẽ nhìn nhận Hầu phủ chúng ta thế nào!"

Một tràng đanh thép, chặn họng kế mẫu không nói được lời nào.

Dường như chê lửa cháy chưa đủ lớn, nàng ta rơi lệ thỉnh tội với tổ mẫu: "Mẹ, cũng trách nhi tức vô năng, việc trong phủ nhiều, trong lúc nhất thời sơ suất mới khiến hai đứa trẻ chịu ấm ức.”

"Đáng thương thay mẹ ruột chúng mất sớm, huynh trưởng là nam t.ử khó tránh khỏi sơ suất, ngay cả bị ngược đãi, cũng chẳng biết tìm ai để tâm sự cả."

Lời cáo trạng của nàng ta vô cùng chân thành, thành công khiến tổ mẫu tối sầm mặt.