Sau Khi Sống Lại Ta Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Kế Mẫu

Chương 4



Kế mẫu nghe xong không truy cứu sâu xa, chỉ là nhìn ta với ánh mắt ẩn ý.

Ta nghe thấy nội tâm nàng ấy nói: [Chắc chắn đứa nhỏ này biết điều gì đó, nhưng mỗi người đều có bí mật của riêng mình, không muốn nói thì thôi vậy.]

[Cố ý tới nhắc nhở, cũng là vì tốt cho mình.]

[Quả nhiên nữ nhi đúng là chiếc áo bông nhỏ ấm áp.]

Nàng ấy đối xử với ta như với người lớn, hỏi ý kiến của ta, thảo luận cùng ta, cuối cùng lập ra kế hoạch, tương kế tựu kế. Lấy lại được quyền quản gia coi như là niềm vui ngoài ý muốn.

Phải biết kiếp trước, vì ta làm cho gia đình không yên ổn, tổ mẫu cho rằng kế mẫu ngay cả việc quản lý gia đình nhỏ cũng không xong nên chưa từng để nàng ấy thực sự nắm quyền. Bây giờ, mọi thứ đều đã khác.

Sau khi kế mẫu quản gia, đã mời cho ta mấy vị nữ phu t.ử, không chỉ cầm kỳ thi họa, thi từ ca phú, ngay cả tính toán kinh doanh, cũng có người chuyên môn dạy bảo. Có ý muốn không đào tạo ta thành tài nữ thì không thôi.

Còn tiểu muội tuổi còn nhỏ, không có quá nhiều bài vở, kế mẫu chỉ dạy con bé đọc Tam Tự Kinh, tâm trí còn lại đều dành cho việc chưng diện cho con bé. Lụa Hàng Châu thượng hạng, Tô tú tinh xảo, đôi hài thêu nhỏ xinh khảm những viên ngọc trai lớn. Mỗi ngày yến sào sữa bò, nuôi con bé tròn trịa, bụ bẫm, ôm ra ngoài giống như một b.úp bê tranh năm mới đáng yêu.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Nhìn thấy bạc tiêu đi như nước chảy, ta không khỏi lo lắng: "Mẹ, chúng ta xa hoa như vậy, liệu có gây rắc rối không ạ?"

Nhị phòng vẫn luôn chờ đợi tìm lỗi sai của bọn ta.

Kế mẫu hiển nhiên hiểu điều này, nàng ấy ôm con bé, nụ cười thờ ơ: "Ta chính là muốn để Nhị phòng tìm rắc rối."

Quả nhiên, chỉ mới ba tháng, thẩm thẩm đã làm loạn đến trước mặt tổ mẫu.

7

Phương pháp cũng cực kỳ thông minh.

Đến giữa thu tháng tám, đường huynh tự tay chép kinh văn dâng lên tổ mẫu.

Vốn là một mảnh hiếu tâm, chỉ là không biết là dùng mực nghiên quá tệ, hay là giấy quá kém, nét chữ thấm nhòe, trông lem luốc một mảng.

Ý cười trên môi nàng ấy đông cứng lại.

Thẩm thẩm kéo đường huynh quỳ xuống, thần sắc hoảng sợ: "Mẹ, là nhi tức sơ suất, chưa kịp lấy chút tiền riêng ra mua giấy Tuyên Thành loại tốt cho Cẩm Văn, mới để nó dùng nhầm giấy nháp. Nó một mảnh hiếu tâm, tuyệt đối không có ý bất kính với Phật tổ, xin người ngàn vạn lần đừng giận."

Tổ mẫu cau mày: "Văn phòng tứ bảo Cẩm Văn thường dùng chẳng phải đều là do phủ mua sắm sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tuyệt đối không nên tệ đến mức này.

Ánh mắt dò hỏi quét tới, kế mẫu đứng dậy: "Bẩm mẹ, tháng nhi tức chưởng gia, đệ muội tới tìm, nói rằng Nhị phòng túng thiếu, con liền tự ý quyết định, quy đổi phân lệ phí phủ mua sắm thành tiền mặt, giao cho bọn họ tự phân chia."

Thẩm thẩm trưng ra vẻ mặt sợ hãi: "Đại tẩu nói đúng. Là Nhị phòng chúng con không tranh đua, nhi tức xuất thân không tốt, không mang được chút điền sản cửa hiệu nào để chống đỡ, tiền tiêu vặt hàng tháng vốn đã không nhiều, sau khi phủ điều phối lại càng giật gấu vá vai, thực sự không lo được chu toàn."

Thẩm thẩm nói lời ai oán, cộng thêm trên người đường huynh đường muội vẫn mặc y phục cũ. So với y phục gấm vóc của ta và tiểu muội, ngược lại thật sự khiến kế mẫu giống như đang ngược đãi Nhị phòng.

Tổ mẫu thần sắc không vui: "Từ khi nào cắt giảm tiền tiêu vặt? Hầu phủ ta đến chút bạc ấy mà cũng không lấy ra nổi sao?"

Kế mẫu không hoang mang: "Từ đầu đã giảm rồi, mỗi người mười lượng giảm xuống tám lượng, chỉ là năm lượng bạc Cẩm Văn đọc sách là vẫn đưa đủ.”

"Đều do sổ sách trong phủ không còn dư bạc, không ít cửa hiệu cũng đang thua lỗ.”

"Để cân bằng sổ sách, Đại phòng chỉ nhận phân lệ phí của phu quân, chi tiêu của con và hai đứa trẻ là nhi tức tự bù vào từ của hồi môn."

Nàng ấy nói xong, ra hiệu cho nha hoàn Xuân Hỷ dâng sổ sách lên.

Tổ mẫu mở ra, còn chưa kịp xem thì nghe thấy thẩm thẩm thở dài một tiếng: "Tẩu tẩu thân là quý nữ thế gia, chắc là không giỏi việc kinh doanh cửa hàng, dưới danh nghĩa Hầu phủ có rất nhiều cửa hiệu, dù có vài nhà thua lỗ, cũng không đến mức thu không đủ chi."

Ý ly gián trong lời nói rất rõ ràng.

Kế mẫu không phủ nhận: "Quả thật, vốn không đến mức. Nhưng t.ửu lâu, ngân lâu có dòng tiền cao nhất, vốn là bất động sản của nhà mình, trừ đi chi tiêu cần thiết, thế mà chỉ có lợi nhuận trăm lượng bạc.”

"Cho nên, con đi kiểm tra cửa hàng, phát hiện chưởng quỹ hai cửa hàng lại gian lận trên sổ sách, đường hoàng nuốt chửng tiền bạc của Hầu phủ, người đã giải đến quan phủ, đã thuê người đáng tin cậy, tháng này lợi nhuận tăng gấp gần mười lần.”

"Đệ muội không cần lo lắng, từ tháng này, tiền tiêu vặt tăng gấp đôi, cuộc sống đều sẽ khá lên."

Kế mẫu nửa cười nửa không, nhìn chằm chằm thẩm thẩm.

Chưởng quỹ của hai cửa hàng kia đều là người nhà mẹ ruột của thẩm thẩm, trong đó tham ô bao nhiêu vào tay thẩm thẩm, không cần nói cũng biết. Khi xử lý hai người kia, Thư gia đã đến cầu xin, là kế mẫu chặn người lại, cho nên thẩm thẩm không biết việc này.

8

Thấy sắc mặt thẩm thẩm trắng bệch, tổ mẫu tất nhiên nhìn ra manh mối.

Gậy chống trong tay bà nện mạnh xuống mặt đất: "Nhị gia, ngươi từ xưa tham lam không phải ta không biết, nghĩ vì ngươi chưởng gia không dễ, chưa từng nghĩ tới truy cứu sâu. Ai ngờ ngươi không chỉ tham lam, còn đầy bụng tính kế, lén lút dơ bẩn. Tác phong như vậy, làm sao có thể dạy tốt con cái?”