Sau Khi Sống Lại Ta Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Kế Mẫu

Chương 3



"Bùi thị, ngươi có gì muốn nói?"

Ta thấy kế mẫu đảo mắt khinh bỉ ở nơi không người, trong lòng c.h.ử.i bới: "Mẹ nó chứ, có gì mà nói? Không có gì để nói! Tố cáo ta còn bắt ta phải tự chứng minh, ta chỉ muốn đập vỡ cái đầu ch.ó của nàng ta!"

Trong lòng thì thầm, trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản, kế mẫu đứng dậy hành lễ: "Mẹ, đây không phải là hoa liễu, mà là lông ngỗng. Lấy từ phần lông tơ mịn nhất ở bụng con ngỗng, được thợ thủ công rửa sạch và sấy khô nhiều lần mới có thể làm thành áo, giữ ấm vượt xa bông gòn.”

"Chỉ là lông ngỗng khó có được, trong của hồi môn của nhi tức cũng chỉ có một ít, chỉ đủ làm áo cho hai đứa nhỏ, nên không thể hiếu kính mẹ, mong mẹ đừng trách."

Tổ mẫu tất nhiên biết về lông ngỗng, chỉ là lông ngỗng đắt giá, lại được xử lý tinh xảo thế này nên bà nhất thời không chú ý.

Bà vẫy tay gọi tiểu muội đến trước mặt, nhẹ nhàng dỗ dành: "Vi Nhi có thích mẹ không?"

Tiểu muội vừa dứt tiếng khóc, trong mắt còn đọng nước mắt, nghe vậy liền gật đầu lia lịa: "Mẹ tốt, có áo mới, còn có kẹo ăn ạ."

Trẻ con không biết nói dối, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của tổ mẫu giãn ra, quay sang an ủi kế mẫu: "Con là người tốt, chuyện hôm nay làm con chịu ấm ức rồi."

Ánh mắt liếc sang thẩm thẩm đang đứng một bên, bà không còn vẻ dễ chịu nữa: "Thư thị, tuy nói xuất thân của ngươi thấp, nhưng gả vào Hầu phủ cũng mười mấy năm rồi, vậy mà lại nhầm lông ngỗng thành hoa liễu, làm ầm ĩ lên, suýt chút nữa là oan uổng Đại tẩu của ngươi rồi! Không biết nhìn nhận thế này, thật khó mà gánh vác trách nhiệm quản gia của Hầu phủ.”

"Nay Đại tẩu ngươi đã vào cửa, ngươi hãy giao quyền quản gia ra đây đi."

5

Thẩm thẩm mất quyền quản gia, tất nhiên là sốt ruột. Đêm đến, nàng ta mượn cớ đường muội để tìm đến một lần nữa.

"Tường nha đầu, hoa liễu chuẩn bị cho các con, sao lại biến thành lông ngỗng rồi?"

Ta giả vờ sợ hãi, mắt rơm rớm: "Thẩm thẩm, Tường Nhi không biết ạ."

Ta mới tám tuổi, làm sao phân biệt được hoa liễu với lông ngỗng chứ?

Nàng ta dù có tức giận, cũng sẽ không nghi ngờ là do một đứa trẻ bày mưu.

Quả nhiên, nàng ta liên tưởng ngay đến kế mẫu, thần sắc căm hận: "Giỏi cho một Bùi thị, ta thực sự đã coi thường nàng ta."

Nhận ra ánh mắt của ta, nàng ta thu lại vẻ căm hận, lại lộ ra dáng vẻ từ ái: "Tường Nhi, chuyện hôm nay con nên nhìn ra, vị quý nữ Bùi gia này, không chỉ tâm tư thủ đoạn phức tạp, mà đối với Tiêu gia chúng ta cũng cực kỳ coi thường.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Trước mắt, nàng ta chưa đứng vững gót chân, đối với các con còn phải làm vài bộ mặt giả tạo, đợi sau khi nàng ta sinh con ruột cái, nắm lấy trái tim cha con..."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Nàng ta thở dài nhẹ nhàng, ánh mắt lộ vẻ bi thương: "Người ta vẫn nói có kế mẫu là có kế phụ, nếu cha con thiên vị, dù thẩm thẩm muốn bảo vệ các con, e là cũng lực bất tòng tâm."

Nàng ta thấy tốt liền thu, xoa đầu ta và con bé, làm đủ trò rồi mới xoay người rời đi.

Ta biết tâm cơ của nàng ta, tất nhiên sẽ không mắc mưu. Nhưng tiểu muội đã bị dọa khóc rồi.

Con bé kéo tay áo ta, thút thít: "Tỷ tỷ, cha cũng sẽ không quan tâm chúng ta nữa sao?"

Con bé còn nhỏ, không hiểu được sự tính toán trong đó, chỉ bị hai chữ "kế mẫu" dọa sợ. Tôn Thượng thư nhà bên cạnh, chính là cưới một vị kế thất không ra gì, hành hạ nữ nhi đích xuất đến kiệt quệ. Đứa trẻ năm tuổi đó chính là bạn chơi của con bé.

Kiếp trước ta cũng vì thế mà dễ dàng bị nàng ta lừa, đinh ninh rằng kế mẫu đều là kẻ xấu, sẽ không đối xử tốt với con đích xuất của nguyên phối.

"Tiểu muội đừng sợ, tỷ tỷ sẽ bảo vệ muội."

Ta ôm con bé vào lòng, nhẹ vỗ lưng an ủi.

Đối với tiểu muội, ta rất hổ thẹn. Con bé từ nhỏ yếu ớt, đối với kế mẫu vốn không có mâu thuẫn, vốn dĩ có thể dưới sự che chở của bề trên mà bình an lớn lên, là do ta tự cho là đúng, ở khắp nơi đối đầu với kế mẫu, ép con bé không thể không cùng ta rời xa kế mẫu.

Kiếp trước con bé bị ép gả cho kẻ ăn chơi trác táng, cho đến khi chế-t, ta cũng không biết con bé phải chịu đựng những gì.

Đang đau lòng, có người đón lấy con bé từ tay ta, theo đó giọng nói lạnh lùng của nữ nhân vang lên: "Mẹ cũng sẽ bảo vệ Vi Nhi."

Kế mẫu âu yếm chạm nhẹ vào trán tiểu muội, trong ánh mắt tràn ngập ý cười nồng đậm.

6

Ngay từ lúc thẩm thẩm tìm đến ta lần đầu tiên, ta đã báo sự việc cho kế mẫu.

Chuyện sống lại quá mức kinh khủng, nếu không có bằng chứng xác thực mà khuyên cha rời xa Nhị phòng, đừng nói là giải thích thế nào, với tính cách của cha, tuyệt đối sẽ không tin một đứa trẻ, mười phần thì chín sẽ chỉ nhận lại một trận trách mắng.

Dù sao thì cha, với tư cách là trưởng t.ử trong nhà, từ nhỏ được giáo dưỡng chính là huynh đệ hòa thuận, gia đình hưng vượng. Đừng nói là hiện tại dã tâm của Nhị phòng chưa lộ rõ, ngay cả khi thúc thúc thực sự làm sai, cha cũng có khả năng cao sẽ tha thứ cho hắn ta. Người duy nhất ta có thể tin tưởng, chỉ có kế mẫu.

Ta tự coi mình là một đứa trẻ thật sự, như một con vẹt, lặp lại lời của thẩm thẩm một lần với nàng ấy.