"Hóa ra kinh thành là dáng vẻ này." Nàng ấy lẩm bẩm.
Ta đứng bên cạnh nàng ấy, nghe thấy mồn một lời nàng ấy nhỏ giọng nói, không nhịn được bèn hỏi: "Lẽ nào Quận chúa là lần đầu tiên đến kinh thành sao?"
Nàng ấy nhìn trân trân vào đủ loại đèn hoa sặc sỡ trên đường phố, khẽ nói: "Phải, ta luôn ở vùng Tây Bắc."
Thấy ta nhìn mình, nàng ấy ngượng ngùng bảo: "Có phải trông giống như một kẻ nhà quê chưa từng thấy qua sự đời không?"
Ta lắc đầu, mua một chiếc đèn sừng dê nhét vào lòng bàn tay nàng ấy.
"Mục Vương gia của vùng Tây Bắc vừa trung vừa hiếu, năm xưa để giải tỏa lòng nghi kỵ của đương kim thánh thượng đã giao trả binh quyền cho triều đình, cam nguyện canh giữ một góc Tây Bắc hẻo lánh. Cha ta đ.á.n.h giá ông ấy rất cao đấy."
Đạm Đài Tinh Việt cao hơn ta, ta không thể không ngẩng đầu nhìn nàng ấy, "Nữ nhi của Mục Vương gia, tất nhiên cũng là bậc phượng hoàng trong loài người."
Đạm Đài Tinh Việt ngẩn ra, ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t chiếc đèn cung đình.
Hồi lâu sau, nàng ấy mỉm cười, đôi mắt cong thành hình vầng trăng khuyết: "Khương Tiểu Chu, ngươi rất thông minh, ta bắt đầu thích ngươi rồi đấy."
Ta trợn mắt một cái: "Thế thì thật là thiệt thòi cho ngươi quá, cứ phải giao thiệp với người mình không thích suốt."
Nàng ấy đổ lỗi một cách rất tự nhiên: "Đều tại Biên Minh Viễn miêu tả ngươi giống như một nữ nhân đanh đá vậy."
Ta vừa nghe thấy cái tên Biên Minh Viễn là đã thấy tức cành hông: "Đầu óc hắn ta có bệnh ấy! Hồi đó khi hắn ta phán ta bất thục bất hiền, bọn ta còn chưa từng gặp mặt nhau cơ!"
Đạm Đài Tinh Việt kinh ngạc nói: "A, thế cơ à? Vậy thì hắn ta quả thực là quá đáng quá rồi."
Ta càng nghĩ càng thấy tức, bước nhanh lên phía trước vài ba bước, túm c.h.ặ.t lấy tay áo của Biên Minh Viễn. Hắn ta bị ta làm cho giật nảy mình.
"Ngươi ngươi ngươi ngươi muốn làm gì?"
Ta không nói lời nào, nhìn hắn chằm chằm một cách dữ tợn.
Biên Minh Viễn nỗ lực giật tay áo ra khỏi tay ta, ngặt nỗi sức lực ta rất lớn, hắn giật không nổi, đành phải dùng chính sách nhu hòa.
"Ngươi ngươi ngươi ngươi có thể chú ý phụ đức chút được không hả, phu quân ngươi vẫn đang ở bên cạnh ta đấy."
Ta quay đầu liếc nhìn Cố Độ một cái, Cố Độ nhướng nhướng mày, hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Ta lạnh lùng nói: "Biên Minh Viễn, ngươi giải thích cho ta xem nào. Chúng ta còn chưa từng gặp mặt, tại sao ngươi lại hắt nước bẩn vào ta, bôi nhọ thanh danh của ta hả?"
Gương mặt của vị Trạng nguyên lang đột nhiên đỏ bừng lên, ánh mắt nhìn về phía Cố Độ.
"Ngươi nhìn hắn làm gì?" Ta lạnh lùng nói.
Đạm Đài Tinh Việt xách đèn l.ồ.ng đứng xem kịch, nói chen vào: “Phải đó, Biên Minh Viễn, lúc trước ngươi nói xấu Tiểu Chu ở trước mặt ta rõ là hùng hồn lắm mà.”
Biên Minh Viễn lắp bắp nói: “Ta là do nhận lời nhờ vả của người khác.”
Ta nhíu mày: “Ai?”
Cố Độ bỗng nhiên choàng lấy vai ta, xoay người ta sang một hướng khác, hướng của hắn.
“Nương t.ử, có muốn đoán đố đèn không?”
Một câu nói không đầu không đuôi, cứ như sợ người khác không biết hắn đang đ.á.n.h trống lảng vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta muốn gạt tay hắn ra, ngặt nỗi hắn ôm quá c.h.ặ.t, lực tay mạnh mẽ không thể khước từ.
Ta c.ắ.n môi lườm hắn: “Ngươi làm gì thế?”
Dòng người qua lại náo nhiệt, tiếng rao hàng cùng tiếng nói cười vang lên không ngớt.
Cố Độ hơi cúi đầu, lại cúi thấp hơn chút nữa, bờ môi khẽ sượt qua vành tai ta.
Người ta run lên như có luồng điện chạy qua.
“Ngươi ngươi ngươi ngươi đừng có dùng mỹ nhân kế.” Ta buột miệng nói.
Hắn khẽ bật cười: “Là do ta nhờ vả.”
Ta bỗng lùi lại một bước, thoát khỏi vòng tay hắn.
Gió bấc thổi, tuyết rơi lả tả.
Hắn mặc một thân y phục trắng, phong thái thong dong, phía sau là ánh đèn l.ồ.ng lập lòe lúc tỏ lúc mờ.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Tựa như ngân hà đổ xuống, muôn vàn tinh tú đều ẩn hiện nơi đáy mắt hắn.
“Xin lỗi,” Hắn nói vậy, nhưng nụ cười lại chẳng có chút áy náy, “Ta muốn có được người trong lòng, nên thủ đoạn dùng đến có hơi hèn hạ.”
Các vị hẳn là nghe ra được chứ? Có rất nhiều điểm để bắt bẻ.
Ta nhất thời chưa nghĩ thông nên bắt bẻ điều gì trước.
“Người trong lòng? Người trong lòng nào chứ?” Đạm Đài Tinh Việt vô cùng ngạc nhiên hỏi.
Một người thanh cao quý phái như nàng ấy thật ra không hợp làm điệu bộ khoa trương thế này, cũng chẳng hợp lên giọng cao đến vậy.
Cố Độ liếc nhìn nàng ấy một cái.
Đạm Đài Tinh Việt ngượng ngùng hỏi nhỏ: “Ta diễn hơi quá rồi phải không?”
Biên Minh Viễn mặt không cảm xúc đáp: “Diễn xuất của Quận chúa tự nhiên như thật.”
Đạm Đài Tinh Việt giẫm mạnh lên chân hắn ta một cái.
Biên Minh Viễn nhảy dựng lên né tránh, Đạm Đài Tinh Việt xoay người đổi hướng, chẳng ngờ lại va phải ánh mắt ta.
Thế là ta cũng nhìn nàng ấy: “Ngươi biết những chuyện gì?”
Chiếc đèn l.ồ.ng đỏ vẫn lặng lẽ cháy trong tay Đạm Đài Tinh Việt, nàng ấy xoa xoa tay, nhìn ta, rồi lại nhìn Cố Độ, hồi lâu mới nói: “Được rồi, ta nói. Có điều, chúng ta đừng nói chuyện này ở trên phố có được không.”
Ta làm chủ, mời nàng ấy đi nghe khúc nhạc.
Lê viên náo nhiệt, trên sân khấu đang có danh linh cất giọng ca uyển chuyển vang vọng.
Giọng hát trong trẻo ấy giúp rửa tai sạch sẽ hơn sự ồn ào ngoài phố xá.
Đạm Đài Tinh Việt ở giữa tiếng hát vang thanh ấy mở lời.
Nàng ấy kể một câu chuyện, câu chuyện về một thiếu niên.