Cha của thiếu niên là một vị Tướng quân, từng trấn giữ ở Tây Bắc, kết thành chí giao với cha của nàng ấy.
Nàng ấy có một vị ca ca, ca ca là bậc thiếu niên anh hùng, hào khí ngất trời.
Thiếu niên điềm đạm ôn hòa, là một người thông tuệ có trí lớn.
Thiếu niên và ca ca cũng nhanh ch.óng trở thành hảo hữu, khăng khít đồng điệu.
Vị Tướng quân được triệu hồi về kinh thành, thăng quan tiến chức.
Thiếu niên cũng theo về cùng, từ đó về sau chỉ trở lại Tây Bắc vài lần.
Thế nhưng chính vào một lần hiếm hoi trong số ít ỏi ấy, thiếu niên lại uống say khướt.
Vừa rồi đã nói rồi đấy, thiếu niên vốn là người điềm đạm, trước giờ chẳng bao giờ bận lòng vì cảm xúc, vậy mà lại say đến đỏ bừng đôi mắt.
Ca ca hỏi hắn có tâm sự gì.
Hắn bảo, đem lòng mến mộ một người, nhưng người này lại chẳng thể cưới.
Ca ca hỏi tại sao không thể cưới.
Hắn nói, đệ nhất quan văn cùng đệ nhất võ tướng, dẫu cho xuất phát từ chân tình mà ở bên nhau, cũng khó tránh khỏi bị quân vương nghi kỵ.
Đạo đế vương, cốt phải kìm hãm lẫn nhau.
Ca ca cười lớn ha ha, khiến người đang sầu muộn bên bầu rượu kia ngơ ngác, sau đó mới hiến một kế: “Vậy thì ngươi đừng làm võ tướng nữa, cũng đi làm quan văn xem sao.”
Thiếu niên tuy vẫn còn ngà ngà say, nhưng đôi mắt lại sáng lên từng chút một.
Về sau thiếu niên chuyển sang học khoa cử, đêm đêm thắp đèn đọc sách đến tận canh ba.
Sau đó nữa thiếu niên đỗ Thám hoa, biết bao người có ý muốn kết thông gia, hắn lại bảo nhân duyên đã định từ trước.
Ca ca nghe xong liền bật cười, bảo định trước cái rắm, là hắn đơn phương tình nguyện, chứ cô nương nhà người ta nào có biết hắn là ai.
Sau đó nữa, tin tức ban hôn truyền tới Tây Bắc, ca ca suy ngẫm hồi lâu, một lúc sau mới thốt ra một câu: “Tiểu t.ử này cũng khá đấy chứ.”
Đạm Đài Tinh Việt kể xong, uống ực một ngụm cạn sạch chén trà.
“Nói đến rát cả cổ, giờ chắc không còn việc của ta nữa rồi nhỉ? Chuyện của hai phu thê các ngươi thì tự đi mà giải quyết, ta đi trước đây, hẹn gặp lại!”
Coi như nàng ấy còn có nghĩa khí, vẫn nhớ kéo theo Biên Minh Viễn cùng bỏ chạy.
Ta liền túm c.h.ặ.t lấy Biên Minh Viễn, bắt hắn ta phải khai báo rõ ràng phần việc của mình.
Biên Minh Viễn đỏ bừng mặt, nhìn Cố Độ, rồi lại nhìn ta, dưới tiếng thúc giục dồn dập của Đạm Đài Tinh Việt mới chịu mở miệng vàng ý ngọc.
“Vậy thì, Cố huynh, ta đành nói ra vậy.”
Hắn ta bảo mình là người đứng đầu trong số các sĩ t.ử Cam Túc, được Mẫn Quận vương giới thiệu cho cố giao ở kinh thành, nên mới cùng tu tập ở Cố phủ.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cố giao của Mẫn Quận vương là một bậc quân t.ử, thanh cao chính trực, cùng hắn ta nghiên cứu học vấn đã lâu, hai người vô cùng quý mến nhau.
Vị quân t.ử ấy có một tâm bệnh, vì tâm bệnh này mà đã làm một việc không mấy vẻ vang.
Hắn muốn Biên Minh Viễn vốn có tiếng tăm lừng lẫy đi tung tin đồn nhảm, khiến không ai dám cưới thiên kim của Khương tướng quốc.
Biên Minh Viễn vốn cứng nhắc lại có đức độ liền từ chối, hủy hoại nhân duyên của một nữ t.ử không oán không thù, quả thực đi ngược lại đạo đức.
Người nọ chống cằm thở dài: “Thiên kim của Khương tướng nếu tùy tiện gả cho ai đó, e rằng mới chính là hủy hoại nhân duyên.”
Thế là Biên Minh Viễn mới biết, cô nương Khương gia đã định ước từ nhỏ cùng trưởng t.ử Triệu gia ở kinh thành. Ngặt nỗi Triệu đại công t.ử càng lớn càng sa đọa, chưa cưới vợ, chưa lập công danh, mà đã ở bên ngoài nuôi dưỡng kỹ nữ Dương Châu mềm mại nũng nịu.
Biên Minh Viễn lại hỏi: “Giữa ngươi và nàng có sự nghi kỵ của quân vương ngăn cách, vì sao lại quả quyết bản thân có thể cưới được nàng?”
Hắn chỉ thản nhiên buông một câu: “Chỉ dựa vào quyết tâm dù có dùng hết thủ đoạn cũng phải cưới bằng được nàng.”
Biên Minh Viễn dưới sự cổ vũ của Đạm Đài Tinh Việt đã run rẩy bán đứng đồng đội, nhưng vẫn chột dạ vô cùng, nhanh ch.óng chuồn mất tăm.
Thao tác nhanh nhẹn đến mức khiến người ta phải tấm tắc ngợi khen.
Cánh cửa phòng bao đóng lại.
Dưới khán đài, giọng hí khúc dịu dàng uyển chuyển vừa vặn hát đến đoạn: “Ngặt nỗi núi lạnh không đưa tiễn, khiến thiếp không kìm được lệ tuôn rơi.”
Trên sân khấu đang diễn cảnh ly biệt, đôi bên nắm tay nhau nhìn nhau đẫm lệ.
Ta nhìn sân khấu hí kịch mà đờ người, Cố Độ cũng không lên tiếng.
Ta hỏi: “Thiếu niên đó chính là ngươi phải không? Người trong lòng của ngươi là ta sao?”
Ta không nhìn sân khấu sắc màu sặc sỡ kia nữa, xoay người lại chăm chú nhìn hắn.
Cố Độ mặc một thân áo trắng, thanh nhã và sạch sẽ.
Hắn nhìn ta chằm chằm, khẽ đáp: “Đúng vậy, trước giờ luôn là nàng.”
Ta cảm thấy đôi gò má mình đang nóng bừng lên.
Khương Tiểu Chu, ngươi có thể có tiền đồ một chút được không!
Đây là phu quân của ngươi, từ đầu đến chân đều thuộc về ngươi.
Có gì mà phải đỏ mặt chứ?
Thế nhưng ta vẫn không thể kiềm chế được mà đỏ lựng lên đến tận mang tai.
Ôi, Khương Tiểu Chu ơi là Khương Tiểu Chu, ngươi thật đúng là đồ không tiền đồ.
Ta rõ ràng nên phê bình chuyện hắn im hơi lặng tiếng tính kế ta vào cuộc hôn nhân này, ấy thế mà ta lại nghe thấy chính mình lắp bắp hỏi một câu không liên quan nhất.
“Là từ bao giờ thế?”