Hắn đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu ta, ngắm nhìn ta một lát, hồi lâu sau mới bất đắc dĩ bảo: “Đạm Đài Tinh Dao nói không sai, là ta đơn phương tình nguyện, cô nương đây đã sớm chẳng nhớ ta là ai nữa rồi.”
7
Tiếng hát dưới khán đài êm đềm trôi qua như làn nước chảy, Cố Độ dắt lấy tay ta không chịu buông, giống như sợ ta chạy mất.
Hắn rất hiếm khi như vậy, trong lòng ta bỗng dâng lên chút áy náy mơ hồ, dẫu cho ta thấy việc mình không có ấn tượng gì về hắn thực sự chẳng thể trách ta được.
Cố Độ rót một chén trà đưa cho ta, ta nương theo cổ tay hắn hớp hai ngụm ực ực để sưởi ấm.
Hương trà ở trong phòng bao nhỏ lan tỏa khắp nơi, qua làn khói nóng mờ ảo, lông mày và ánh mắt hắn tràn ngập nét dịu dàng.
“Vậy rốt cuộc nguyơi là ai thế?” Ta hỏi.
Cố Độ tập trung tinh thần sắp xếp từ ngữ một lát, rồi lại kể cho ta nghe một câu chuyện khác.
Câu chuyện này có thể nối liền được với câu chuyện của A Tùy.
Cố lão phu nhân làm việc sấm rền gió dữ, đã sắp xếp xong xuôi thân phận cho tiểu tôn nữ, tự nhiên cũng sẽ không bỏ sót trưởng tôn.
Bà âm thầm đưa Cố Độ trở về trong tộc ở Vũ Nghĩa, sắp đặt cho một thân phận thuộc nhánh bên, để hắn ở nơi đó bắt đầu học vỡ lòng.
Khi ấy Cố Độ mới tròn tám tuổi, tuy tuổi đời còn nhỏ nhưng những điều được học đã không hề ít.
Tộc học của họ Cố ở Vũ Nghĩa chẳng có phu t.ử nào giỏi, tộc trưởng bèn nhét hắn vào tộc học của nhà hàng xóm là Đường thị.
Đường thị ở Vũ Nghĩa cũng có tiếng tăm lừng lẫy không kém.
Nơi đây vừa sinh ra Tướng quân, lại vừa cho ra đời quan văn, tộc học đã bồi dưỡng được rất nhiều vị Tiến sĩ.
Cố Độ lấy thân phận con cháu nhánh phụ của Cố thị để vào học tộc học của Đường thị, tất nhiên sẽ bị gạt bỏ cô lập.
Trẻ con mà, cũng không phải ai cũng bản tính thiện.
Chúng thường là tấm gương phản chiếu của gia trưởng, soi rõ ra bộ mặt nịnh giàu khinh nghèo, giẫm thấp đỡ cao.
Cố Độ đã phải chịu không ít sự bắt nạt.
Thế nhưng hắn từ nhỏ đã có tính cách vô cùng nhẫn nhịn.
Nói giảm nói tránh thì gọi là mưu tính kỹ rồi mới hành động, còn nói thẳng ra thì chính là nghẹn khuất đến c.h.ế.t.
Hắn dẫu tuổi còn nhỏ, lại biết rõ gia đình mình đã gặp phải biến cố gì, biết lý do vì sao mẹ khóc, vì sao tổ mẫu lại đưa hắn đến quê cũ mà mười mấy năm qua chưa từng một lần quay lại.
Hắn chịu ức h.i.ế.p nhưng không than vãn, chẳng oán hờn.
Bởi vì hắn không muốn gây thêm phiền phức cho người nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn nhẫn nhịn, nhịn một thời gian rất dài, cho tới khi một tiểu cô nương đến xin học.
Tiểu cô nương đó cũng không mang họ Đường, thế nhưng lại vô cùng được yêu chiều.
Nàng là cô nương của nữ nhi Đường gia, cha nàng là Trạng nguyên do đương kim thánh thượng đích thân điểm chọn, cả nhà tiếng tăm lừng lẫy không ai bằng.
Tiểu cô nương ấy tên là Tiểu Chu, tính tình có phần giống mẹ, vừa dũng cảm lại vừa bá đạo; lại có phần giống cha, vừa chính trực lại vừa lương thiện.
Tóm lại một câu, nàng không thể chịu được cảnh người ta bắt nạt kẻ yếu.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Cố Độ lúc nhỏ mặt mũi như tạc bằng ngọc, vô cùng đẹp, cô nương Tiểu Chu vốn trời sinh mê cái đẹp đương nhiên không chút đắn đo mà đứng ra anh hùng cứu mỹ nam.
Rõ ràng bản thân vẫn còn là một đứa bé tí teo như hạt đậu, vậy mà lúc đ.ấ.m người lại đầy sức lực đến thế.
Chỗ ngồi của Cố Độ ở tận hàng cuối cùng, bị những đứa trẻ to con ở hàng trước che khuất tầm nhìn hoàn toàn.
Nàng bèn dọn đồ đạc của hắn sang ngay cạnh mình, chống cằm cười híp mắt với hắn.
Phu t.ử bảo cần tìm cuốn sách sách lược chính trị nào đó để đọc, nàng rõ ràng ngay cả chữ còn chưa nhận biết hết, vậy mà vẫn đi xin ca ca và phụ thân mang sách về cho hắn xem.
Phu t.ử nhìn ra ở đây hắn có ngộ tính cao nhất và cũng chăm chỉ nhất, nên ra sức quan tâm nâng đỡ hắn.
Dần dà, không còn ai cố tình bắt nạt hắn nữa.
Dù sao thì đám nhóc tinh ranh của Đường gia vẫn còn phải trông cậy vào việc chép bài tập của Cố T.ử An mà.
Cứ như thế, sự thiên vị của nàng dành cho hắn đã giúp hắn nhận được thêm sự yêu mến của nhiều người khác.
Tiểu Chu bá đạo, thật đáng yêu làm sao.
Đó có lẽ là vào một mùa thu, gió vừa thổi qua, lá rụng đã rải kín những viên gạch nền màu xanh xám.
Tiểu Chu đi học muộn, trước mặt phu t.ử xách tà váy lao thẳng lên hàng đầu tiên.
Nàng nở một nụ cười rạng rỡ về phía phu t.ử, để lộ mấy chiếc răng trắng muốt nhỏ như hạt gạo.
Ngốc nghếch đến đáng yêu, khiến người ta hoàn toàn không nỡ buông lời trách mắng.
Phu t.ử trừng nàng một cái, bảo con bao giờ mới được nghiêm túc giống như Cố T.ử An thì tốt biết mấy.
Nàng lắc đầu nguầy nguầy đáp: “Ôi chao phu t.ử con là nữ nhi mà, mẹ con bảo rồi, nữ t.ử nếu thông minh hơn cả phu quân thì sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của phu quân đấy.”
Chính vào thời điểm đó, hắn biết được Tiểu Chu hóa ra đã đính ước từ nhỏ với trưởng t.ử Triệu gia ở kinh thành.
Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, từ những ngón tay siết c.h.ặ.t một cách vô cớ, hắn đã thấu hiểu thế nào gọi là ghen tuông, thế nào gọi là thích một người.
Không lâu sau Tiểu Chu liền trở về kinh thành, trước khi đi còn vô cùng luyến tiếc hắn.