Nàng vành mắt đỏ hoe nắm lấy tay hắn, bảo: “Cố T.ử An, Cố T.ử An, ngươi sẽ nhớ ta chứ?”
Hắn lặng im nhìn ống tay áo bị nàng vò cho nhăn nhúm.
Một lúc sau, hắn khẽ đáp một tiếng: “Sẽ nhớ.”
Đó là lời thề son sắt trân trọng của một thiếu niên.
Thế là tiểu cô nương cũng giàn giụa nước mắt, hứa hẹn: “Cố T.ử An, Cố T.ử An, ta nhất định sẽ không quên ngươi đâu.”
Hắn đã ghi khắc hình bóng nàng suốt một khoảng thời gian rất lâu, rất lâu.
Từ năm tám tuổi nhớ đến năm mười tám tuổi, tương lai còn muốn nhớ mãi cho tới tận năm tám mươi tám tuổi.
Vậy mà kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ này lại có thể lãng quên hắn một cách dễ dàng đến vậy.
Thật khiến người ta cảm thấy không đành lòng chút nào.
“Ngươi...” Ta ngẩng đầu lên, ước chừng nét mặt mình lúc này trông hơi đờ đẫn, “Ngươi chính là Cố T.ử An sao?”
Đôi mắt hắn sáng lên: “Nàng vẫn còn nhớ Cố T.ử An ư?”
Ờ...
Ta rất thành thật lắc đầu: “Không nhớ nữa, nhưng mẹ từng bảo, lúc nhỏ ta rất ngang ngược chuyên bắt nạt người khác, duy chỉ đối xử dịu dàng với một cậu nhóc quen biết ở nhà ngoại tại Vũ Nghĩa, lại còn suốt ngày đuổi theo sau lưng người ta.”
Ta chống cằm mỉm cười, lại có chút hoài niệm về một “Tiểu Chu bá vương” qua lời kể của mẹ.
“Mẹ bảo ta đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, thực sự có vài phần mất mặt, mùa xuân năm thứ hai liền dắt ta quay về kinh thành. Có điều, khi đó ta mới bốn năm tuổi, quả thực chẳng có chút ấn tượng nào rõ rệt. Nếu nhất định phải nói...”
Thần sắc của Cố Độ thoáng hiện lên nét mong chờ, gặng hỏi: “Nàng còn có ấn tượng với điều gì nữa?”
Đôi mắt ta cười híp lại thành hình vầng trăng khuyết, dõng dạc nói: “Củ ấu ở Vũ Nghĩa thực sự vô cùng thơm ngon!”
Trong một khoảnh khắc, trông Cố Độ có vẻ như đang muốn đ.á.n.h người.
Ta lập tức đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy eo hắn, tranh thủ thời gian vuốt giận.
“Thế nhưng ta vui lắm, hóa ra chúng ta đã quen biết nhau từ sớm như vậy. Hóa ra ngươi là thật lòng thích ta, chứ không đơn thuần chỉ là thích người đang giữ vị trí thê t.ử của ngươi.”
Cố Độ rõ ràng hơi ngẩn người ra, có lẽ hắn không ngờ ta lại đột nhiên chủ động sà vào lòng như thế.
Dù vậy hắn vẫn nhanh ch.óng ôm siết lấy ta, đưa tay vỗ về nhẹ nhàng lên đỉnh đầu ta.
Mùi hương trầm thoang thoảng ở ch.óp mũi ta bao bọc lấy.
Tiếp đó hắn thoáng khựng lại một lúc, giọng nói trầm xuống đôi phần.
“Đơn thuần chỉ là thích thê t.ử thôi sao? Những hành động tốt đẹp ta dành cho nàng trước đây, nàng vẫn luôn nghĩ đó chỉ là xuất phát từ lễ phép thôi à?”
Ôi thôi, vui mừng quá đỗi nên đắc ý vênh váo, lỡ lời nói hớ mất rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lặng lẽ đem mặt vùi vào vạt áo hắn, lại bồi hồi nhớ về những tâm tư trăn trở rối bời thuở ban đầu.
“Dù sao thì, trên đời này làm gì có sự tốt bụng nào là vô duyên vô cớ chứ?”
Chẳng hạn như Triệu Hoành Chi, người mà từ nhỏ đến lớn ta luôn ngỡ rằng mình sẽ gả cho hắn ta, hắn ta đối với ta cũng rất tốt, thường xuyên tặng ta củ ấu, vẹt, trân châu, mã não.
Nhưng hắn ta đối tốt với ta, là hy vọng ta sẽ đối tốt với Quán Quán của hắn ta.
Đúng vậy, Quán Quán chính là nàng “kỹ nữ Dương Châu” kia, biết gảy tỳ bà, dung mạo thanh tú diễm lệ, cử chỉ dịu dàng uyển chuyển.
Ta đã gặp nàng ta trên sông Liễu, con thuyền nhỏ khẽ đung đưa, rõ ràng nàng ta đứng rất vững, vậy mà lại kéo tay ta cùng ngã xuống sông.
Khi nàng ta nhìn ta, trong mắt giấu nét oán hận cực sâu.
Không lâu sau, liền có người đồn đại ta là kẻ hay ghen tuông lại không hiền thục.
Ta, Khương Tiểu Chu, gia thế hiển hách, tài mạo song toàn, vậy mà chỉ trong một đêm đã từ trên tầng mây rớt xuống vũng bùn.
Dựa vào cái gì chứ?
Dựa vào cái gì danh tiếng của ta lại bị định đoạt bởi những lời đồn nhảm.
Dựa vào cái gì giữa nam và nữ hễ xảy ra chuyện thì đều là lỗi của nữ nhi.
Dựa vào cái gì ngươi, Triệu Hoành Chi, lại bày ra cạm bẫy để hãm hại ta?
Ta một cước đạp bay cánh cửa Triệu gia, túm tóc Triệu Hoành Chi, đem những lời đồn nhảm hắn ta bôi nhọ ta trước kia từng cái một biến thành sự thật.
Không hiền thục?
Vậy thì cứ đợi bị ta tẩn cho một trận.
Không hiền đức?
Ta đem đống trân châu mã não kia ném thẳng vào mặt hắn ta.
Triệu Hoành Chi kia cuống cuồng đi tìm cha mẹ hắn ta đòi hủy bỏ hôn ước, chỉ sợ chậm trễ một chút thì vết hằn bàn tay trên mặt sẽ tan mất.
Mẹ ta mang theo nhân chứng vật chứng đến Triệu phủ mắng nhiếc hắn ta, vỗ vào mặt Quán Quán mười mấy cái tát, tát cái người rấm rứt u sầu kia mặt mũi sưng như đầu heo, sau đó để lại một câu: “Người nhà các ngươi vừa mù quáng lại vừa ngu xuẩn, quả thực không xứng làm lương phối.”
Bà ấy xé nát hôn thư, ta triệt để cắt đứt mọi vướng bận với Triệu gia.
Ngươi xem, ta từng nhận được sự tốt bụng vô duyên vô cớ.
Nhưng sự tốt bụng ấy lại bọc sẵn t.h.u.ố.c độc, tàn nhẫn điên cuồng, chỉ muốn dồn ta vào chỗ c.h.ế.t.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Ta bị rắn c.ắ.n một lần nên sợ, không còn dám tin tưởng vào bất kỳ chân tình nào nữa.
Vành mắt ta chậm rãi đỏ lên, nước mắt có lẽ đã trào ra ngoài, không sao cả, dù sao cũng có thể lau vào y phục của Cố Độ.
Cố Độ im lặng hồi lâu, siết c.h.ặ.t lấy ta.