Sau Khi Ta Gả Cho Nhi Tử Kẻ Thù Truyền Kiếp Của Cha Ta

Chương 14



Ta cứ như vậy giấu đi khuôn mặt trong vạt áo trắng của hắn, âm thầm rơi lệ.

Ôi, Khương Tiểu Chu, ngươi thật đúng là vô dụng.

Ta vừa suy nghĩ, một vừa đau lòng đến c.h.ế.t đi được.

Không phải vì thằng ngu họ Triệu kia, mà là vì Cố Độ.

Thực sự vô cùng xin lỗi, bởi vì một đồ khốn, ta lại đi hoài nghi chân tình của hắn.

Mọi chuyện vốn không nên như thế này, chân tình của hắn xứng đáng nhận lại một tấm chân tình khác hoàn toàn không chút giữ lại để báo đáp.

Thực sự, vô cùng xin lỗi hắn.

Vở kịch dưới khán đài có lẽ đã hát đến hồi kết, sau những tiếng khóc than vang trời dậy đất, đào chính chỉ còn lại một làn hơi thút thít mong manh, tựa như dây diều, lững lờ trôi nổi.

“Chẳng hận hoa này rơi rụng hết, chỉ cầu trời cao rủ lòng thương, tiễn qua ngọn núi này, lại bước tiếp ngọn núi kia.”

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Cố Độ nâng cằm ta lên, giơ tay lau sạch những vệt nước mắt nhem nhuốc trên mặt ta.

Một lúc sau, hắn thở dài một tiếng: “Nàng thật là.”

Đầy vẻ bất lực.

Ta sụt sùi nói: “Cuối cùng ngươi cũng phát hiện ra ta không phải là một thê t.ử tốt đúng không?”

Hắn lắc đầu, cánh tay siết c.h.ặ.t lấy ngang hông ta, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ mà vỗ vỗ lưng ta.

Hắn ở bên tai ta nói nhỏ: “Nàng rất tốt, là ta nhặt được bảo vật giá hời rồi.”

8

Ngày Lâm đại phu chẩn đoán ta có hỷ mạch, Cố Độ đang ở bên ngoài đốc quân.

Tuyên Vương và Tấn Vương đ.á.n.h nhau dữ dội ở Lạc Dương.

Hoàng đế ôm n.g.ự.c mắng bọn họ là lũ súc sinh, run rẩy hạ lệnh cho Cố Đại Tướng quân đi dẹp loạn.

Cố Đại Tướng quân dẫn theo Cố Độ cùng đi, ta mới biết được tên này từ nhỏ đã múa đao luyện kiếm, đến lúc cuối cùng lại quyết định tham gia khoa cử, kết cục bị cha hắn phạt quỳ suốt một đêm.

Hai người bọn họ đều đã tới Lạc Dương, Cố phu nhân liền ngồi không yên nữa.

Bà ấy cứ thấp thỏm không yên mà chạy đến chỗ ta.

Ồ, có đôi khi bà ấy còn dắt theo cả hai đứa nhỏ nghịch ngợm Ương Ương và A Tùy kia.

Từ khi ta biết được thân thế của bọn họ, ta lại càng nhận thấy sự khác biệt giữa Ương Ương và Cố Độ, cũng như những nét tương đồng giữa A Tùy và Cố Độ.

Ương Ương bộc trực thẳng thắn, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt tròn xoe, nói năng trước giờ chẳng bao giờ vòng vo.

A Tùy thì nhỏ nhẹ dịu dàng, thích đọc sách, có tâm sự gì luôn ở trong lòng giấu kín.

Khi ta lặng lẽ quan sát bọn họ bị bắt quả tang tại trận, Ương Ương hỏi: “Tẩu tẩu nhìn ta làm gì thế?”

Ta ho nhẹ một tiếng: “Ta thấy người ngày càng xinh đẹp.”

Ương Ương vô cùng vui sướng, sờ sờ sống mũi hỏi ta: “Tẩu xem mũi ta có phải cao thẳng hơn rồi không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta gật gù phụ họa: “Phải rồi, phải rồi, ta chưa từng thấy chiếc mũi nào thanh tú như vậy.”

Ương Ương cười đến híp cả mắt, thật dễ dỗ dành.

A Tùy cứ ở bên cạnh nhìn chúng ta tương tác, vẻ mặt khá dửng dưng.

Qua một lúc lâu,  nàng ấy mới hỏi một câu: “Khi naiò thì biểu tẩu lâm bồn?”

Ta đại khái nói ra ngày dự sinh, nàng ấy lại hỏi: “Biểu ca khi nào mới trở về?”

Ừm.

Ta mỉm cười hiền hậu, không đáp mà hỏi ngược lại: “Ngươi rất nhớ hắn sao?”

A Tùy bỗng chốc đỏ bừng mặt, lắc đầu lập tức phản bác: “Không phải đâu, ta chỉ lo lắng biểu ca không kịp nhìn thấy con mình ra đời thôi.”

Cô nương A Tùy này, dung mạo thì xinh đẹp, đầu óc lại chẳng hề ngốc nghếch, nếu nàng ấy không dòm ngó nam nhân của ta, ta đại khái có thể chung sống rất hòa hợp với nàng ấy, dù sao ta cũng khá thích chơi cùng những cô nương vừa thông minh vừa xinh đẹp.

Nhưng mà, khụ, trên đời này làm gì có nếu như, mà A Tùy thì quả thực thích Cố Độ thật.

Ta khựng lại một chút, chủ động chuyển đề tài: “Nghe nói Nhị công t.ử Hứa gia gần đây đang bàn chuyện hôn sự, các ngươi đã nghe nói qua chưa?”

Sắc mặt A Tùy thoắt cái trở nên vô cùng khó coi.

Đứa trẻ khờ khạo Ương Ương kia căn bản không biết nhìn sắc mặt người khác, cứ thế bám lấy chuyện hóng hớt hỏi ta: “Hả? Hứa Phi Vũ sao? Hắn ta bàn chuyện hôn sự với ai thế?”

Ta liếc nhìn A Tùy một cái, ngón tay nàng ấy đang siết c.h.ặ.t chén trà đến mức các đốt ngón tay đều trắng bệch.

Ta thở dài trong lòng.

Hứa Phi Vũ là một thiếu niên tài tuấn, có vài phần phong phạm năm xưa của Cố Độ.

Nhưng với A Tùy của bây giờ, chắc chắn là không lọt vào mắt nàng ấy rồi.

“Ương Ương,” Ta nói, “Ở hậu hoa viên có hai con vẹt mới đến, để Tiểu Liễu Nhi dẫn ngươi đi chơi, có được không?”

Ương Ương lập tức quên bẵng chuyện Hứa Phi Vũ, hớn hở đòi đi ra hậu hoa viên.

Cánh cửa đóng lại.

A Tùy nhìn ta, trong ánh mắt mang theo vài phần phòng bị: “Biểu tẩu có lời muốn nói với ta sao?”

Ta gật đầu: “Kể một câu chuyện cho ngươi nghe.”

Nàng ấy lập tức đứng dậy muốn rời đi: “Ta đã qua cái tuổi nghe kể chuyện rồi.”

Ta ấn vai nàng ấy xuống, mỉm cười híp mắt đe dọa: “Ta đang mang thai, ngươi đừng làm ta bị ngã.”

Nàng ấy kinh ngạc nhìn ta: “Ngươi ——”

Ta rất chu đáo giúp nàng ấy bổ sung nốt câu nói không dám thốt ra miệng: “Ta chính là lưu manh đấy, thì sao.”

Nàng ấy ôm chén trà cúi đầu, không thèm nhìn ta nữa.

Ta ung dung nói: “Câu chuyện này là do Cố phu nhân gửi gắm ta nói cho ngươi.”