Sau Khi Ta Gả Cho Nhi Tử Kẻ Thù Truyền Kiếp Của Cha Ta

Chương 15



Ta ẩn đi thân phận cùng họ tên cụ thể, chỉ kể rằng có hai vị cô nương vì một nguyên nhân nào đó mà hoán đổi thân phận cho nhau, trong lòng ca ca của cô nương ấy cảm thấy có lỗi với muội muội, đối xử tốt gấp bội để bù đắp. Đáng tiếc cô nương kia lại lầm tưởng tình thân là ái tình, mắt thấy sắp sửa lỡ dở cả đời mình.

A Tùy là người thông minh nhường nào, chỉ cần nói qua là hiểu ngay.

Nàng ấy im lặng một hồi lâu, mới liếc nhìn ta một cái.

“Biểu tẩu, ngươi thật là giỏi thủ đoạn.”

Ánh mắt nàng ấy lộ vẻ đau thương, lại lạnh ngắt như nước đá.

Nàng ấy đại khái là ghét cay ghét đắng ta rồi.

Vài ngày trước Cố phu nhân đến tìm ta, bảo rằng A Tùy vẫn không chịu bàn chuyện gả cưới.

Vành mắt bà đỏ hoe, vừa tự trách vừa đau buồn.

Ta không kìm được mà mủi lòng, ta nghĩ, nếu ta sinh ra một nữ nhi, ta có cam lòng để nó như thế này không?

Ta không cam lòng, ta không thể giương mắt nhìn nó bỏ lỡ hết mối lương duyên này đến mối lương duyên khác, cứ mòn mỏi ôm giữ lấy niềm hy vọng tuyệt đối không thể thành hiện thực.

Ta cứng rắn nói: “Ngươi là một cô nương thông minh, điều gì nặng điều gì nhẹ hẳn là tự phân biệt được rõ ràng.”

A Tùy bỏ đi, dằn mạnh cánh cửa lại.

Một tiếng động rất nặng nề.

Đây là lần đầu tiên ta cảm nhận được cảm xúc của nàng ấy mãnh liệt như vậy.

Sự phẫn nộ rõ ràng, không chút lưu tình.

Ương Ương xách l.ồ.ng chim hớn hở quay về, trên má hiện rõ lúm đồng tiền, vừa bước vào cửa liền reo lên: “Tẩu tẩu nghe này, con chim xanh nhỏ này biết nói hai chữ bình an đấy!”

Ta xoa xoa thái dương, khá mệt mỏi, gượng cười theo nàng ấy: “Phải rồi, giỏi thật đấy, tặng cho ngươi luôn đó.”

Ương Ương nhìn quanh một vòng, ngạc nhiên hỏi: “Ơ, sao A Tùy tỷ tỷ lại đi rồi?”

Ta im lặng một lát, bảo: “Nàng ấy có việc bận nên về trước rồi.”

Về sau Ương Ương cũng biết được chuyện này, nàng ấy ôm l.ồ.ng chim, suy nghĩ hồi lâu rồi hỏi một câu: “Vậy năm nay có phải là ta được nhận hai phần tiền mừng tuổi không?”

Nhưng A Tùy thì lại không như thế, nàng ấy xé nát những cuốn cổ tịch Cố Độ từng tặng, đốt sạch tranh chữ trong thư phòng, thậm chí đem trâm cài trang sức Cố phu nhân tặng từng thứ một trả về.

Nàng ấy thanh lãnh quyết tuyệt, một mảnh dịu dàng đều hóa thành sự cố chấp bướng bỉnh.

Phải rồi, nhìn qua là biết ngay người Cố gia, tính cách chín trâu kéo cũng không lại.

Tống phu nhân cùng Cố phu nhân đồng loạt ra mặt, cũng chẳng thể làm A Tùy hồi tâm chuyển ý.

Vị minh châu Tống gia vốn dịu dàng uyển chuyển này lạnh lùng nhìn chằm chằm hai vị phu nhân, tự tay cắt phăng mái tóc dài của mình, tuyên bố sẽ ở bên thanh đăng cổ phật sống nốt quãng đời còn lại.

Khi đó, đứa trẻ trong bụng ta đã quấy phá lắm rồi mà Cố Độ vẫn chưa trở về.

Ta không muốn can dự vào những chuyện này nữa.

Ta chỉ muốn trồng hoa tỉa cỏ, trêu chọc chim vẹt mà thôi.

Cố Độ khải hoàn đại thắng trở về.

Hắn gầy đi nhiều quá, giơ tay sờ một cái, xương bả vai nhô lên đến mức đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta muốn ôm hắn, nhưng ở giữa lại vướng cái bụng bầu.

Thế là ta đành để hắn ôm lấy ta từ phía sau.

Ta nắm lấy mu bàn tay hắn đang áp trên bụng ta, chạm phải những vết sẹo rõ mồn một.

Khóe mắt ta cay cay, lại muốn khóc rồi.

“Này, chàng rõ ràng đã nói sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt.”

Hắn liền đưa gương mặt lún phún râu quay sang cười với ta, ánh mắt thâm sâu: “Nương t.ử có thể kiểm tra hàng, vẹn nguyên không sứt mẻ.”

Cứu mạng với.

Vì sao thành thân đã lâu như vậy, ta vẫn dễ dàng đỏ mặt đến thế?

Cố Độ mỉm cười, ngón tay cái nhè nhẹ lướt qua khóe mắt ta.

Giọng nói có chút khàn đặc.

“Nương t.ử, mặt nàng nóng quá.”

Không cần hắn phải nhắc nhở ta!

Ta thẹn quá hóa giận trừng hắn một cái, lại bị hắn giữ c.h.ặ.t rồi xoay người lại.

Cố Độ ôm hờ ngang hông ta, đột ngột hỏi một câu: “Ta nhớ ngày dự sinh là tháng sau?”

Ta “ừm” một tiếng.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Hắn khẽ thở dài: “Sao lại còn lâu đến thế.”

?

Thực ra cũng chẳng lâu lắm.

Hoàng đế giáng Tuyên Vương và Tấn Vương xuống làm thường dân, sau đó lại thanh trừng bè đảng.

Cố Độ với tư cách là một trung thần một lòng một dạ, được giao phó trọng trách, thường xuyên bận rộn đến mức chân không chạm đất.

Đợi đến khi thánh chỉ lập Mẫn Quận Vương làm Thái t.ử được ban xuống, đã là chuyện của một tháng sau rồi.

Ta vô cùng thắc mắc, có một ngày Lương thị đến tặng yếm trẻ con cho ta, ngồi xuống tán gẫu với ta.

Lúc này ta mới hiểu rõ được đầu đuôi sự việc.

Triều đại này lập tự lập đích, vô cùng coi trọng huyết thống chính thống.

Bệ hạ không còn đích t.ử nữa, nhưng Tiên Đế vẫn còn đích tôn.

Mẫn Quận Vương chính là đích tôn của Tiên Đế.

Lương thị kể xong chuyện chốn tiền triều, lại nhớ ra chuyện phiếm trong kinh thành: “Năm ngoái Triệu Hoành Chi đã thành thân, ngươi còn nhớ không?”

Ta hé mở nắp chén trà, lạnh lùng đáp: “Nhớ, nghe nói là một cô nương phương Bắc, nổi tiếng dịu dàng hiền thục. Triệu gia vốn chẳng có ý tốt, chỉ muốn tìm một cô nương dễ bề thao túng về làm tức phụ.”

Lương thị che miệng cười rộ lên, gật đầu: “Triệu gia đúng là không phải thứ gì tốt lành, nhưng ai mà ngờ được, vị cô nương tên là Ngưng Sương kia cư xử hoàn toàn khác biệt so với lời đồn. Nàng ta vừa có đầu óc vừa có khí phách, lại không màng thể diện. Triệu Hoành Chi có giấu giếm thế nào thì chuyện của Quán Quán kia vẫn bị nàng ta phát giác. Trong lúc ngươi dưỡng t.h.a.i không quan tâm chuyện bên ngoài, chứ vụ này đã sớm truyền thành một trò cười lớn rồi.”