Sau Khi Ta Gả Cho Nhi Tử Kẻ Thù Truyền Kiếp Của Cha Ta

Chương 16



Ta kinh ngạc ngẩng đầu hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì thế?”

Trên mặt Lương thị lóe lên tia giễu cợt, chớp chớp mắt nói: “Cha huynh của Ngưng Sương đến kinh thành thăm, nàng ta dứt khoát đưa ra thư hòa ly. Triệu gia không chịu nhận, nàng ta liền dán thư ngoài quan phủ, đợi đến khi người nhà họ Triệu hay biết, bản thư hòa ly này đã truyền tụng khắp hang cùng ngõ hẻm trong kinh thành rồi.”

Ta “ồ” một tiếng: “Thư hòa ly thì có gì hiếm lạ đâu.”

Chân mày Lương thị hớn hở muốn bay lên, gật đầu lia lịa bảo: “Ngươi chỉ biết một mà không biết hai. Bản thư hòa ly này viết hoàn toàn khác các mẫu thông thường, từng điều từng khoản liệt kê vô cùng tường tận. Triệu Hoành Chi vào năm nào tháng nào ngày nào mua những thứ t.h.u.ố.c tẩm bổ tráng dương gì đều ghi rành rành trên đó. Ngươi hiểu mà, nam nhân kiêng kỵ nhất việc này, cộng thêm Triệu Hoành Chi thi cử lần nào trượt lần ấy, bây giờ người trong kinh thành ở sau lưng toàn gọi hắn là ‘Triệu bất cử’ thôi.”

Thâm độc thật đấy!

Ta chống tay lên eo cười đến híp cả mắt.

Lương thị cũng rất vui, cười đến mức không thấy mắt đâu: “Ta nói đúng là phong thủy luân chuyển, có thể thấy trong lòng ông trời tự biết rõ, được và mất chẳng qua là chuyện nhất thời.”

Lương thị buôn chuyện xong xuôi, hớn hở ra về.

Sau đó Đạm Đài Tinh Việt liền tới, mang theo một đôi giày đầu hổ cùng một miếng ngọc bội.

Người trong thiên hạ đều biết, tuy nàng ấy vẫn giữ tước vị Quận chúa, song vinh quang thực tế chẳng hề thua kém Công chúa.

Thậm chí, nhờ vào việc không bị gò bó bởi thân phận Công chúa, phu quân của nàng ấy vẫn có thể bước đi trên con đường hoạn lộ.

Bởi vậy, Đạm Đài Tinh Việt lúc này chưa hôn phối nhất thời trở thành đối tượng làm vô cùng đắt giá.

“Chà, ngươi vẫn còn thời gian đến chỗ ta cơ à?”

Giữa đôi lông mày anh khí của nàng ấy thoáng qua một nét u sầu, dáng vẻ vô cùng ủ rũ.

“Ngươi đừng mang ta ra làm trò cười nữa.”

Thật là hiếm thấy, nàng ấy trước giờ luôn mang bộ dạng ý chí ngút trời, hiên ngang phơi phới.

“Sao thế?” Ta đặt chén nước đường đỏ trong tay xuống, cất tiếng hỏi.

Nàng ấy gối cằm lên trên bàn, mí mắt sụp xuống rầu rĩ.

“Gần đây có rất nhiều người đến bên cạnh dò hỏi chuyện hôn sự của ta, cha mẹ hỏi ta rốt cuộc thích người nào, trời đất chứng giám, ta đến một người còn chưa từng gặp mặt, bàn gì chuyện thích hay không thích chứ?”

Ta gật đầu, thấu hiểu cho nỗi lòng nàng ấy: “Quả thực vậy.”

Nàng ấy lại bảo: “Hơn nữa ta cảm thấy mình hình như có chút thích Biên Minh Viễn rồi.”

?

Ta lập tiếp đem chén nước đường đỏ đẩy ra xa một chút, để tránh việc lỡ tay làm lật đổ chén trà.

“Tại sao chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng ấy cũng chẳng thèm nhìn ta, buồn bực nói: “Tại sao cái gì chứ. Hắn ta trông rất tuấn tú, nhân phẩm đáng tin cậy, học vấn lại uyên thâm, có điểm nào không đáng để thích đâu?”

Chà, hai người còn chưa ở bên nhau mà đã vội vàng bênh vực rồi.

Những điểm phía sau ta đều đồng tình, thế nhưng? Trông tuấn tú?

Ta sờ cằm suy ngẫm, đại khái đúng là trong mắt tình nhân hóa Tây Thi.

“Ngươi thích hắn ta thì gả cho hắn ta đi, có gì mà phải cân đo đong đếm chứ?”

Đạm Đài Tinh Việt u sầu liếc nhìn ta một cái, giống như đang nhìn một kẻ ngốc.

“Thế nhưng, hắn ta chưa từng nhờ người đến dạm hỏi. Hắn ta và ca ca ta thân thiết như vậy, vậy mà đến một lời thăm dò cũng không có. Có một ngày ca ca ta đùa giỡn với hắn ta rằng quan hệ đã tốt thế này, hay là đến làm muội phu luôn đi. Ngươi biết Biên Minh Viễn nói thế nào không?”

Ta liền hỏi: “Hắn ta nói sao?”

Đạm Đài Tinh Việt bắt chước điệu bộ nghiêm túc rập khuôn của Biên Minh Viễn, nói: “Dao huynh vạn lần không thể, ta và Quận chúa thân phận chênh lệch, như một trời một vực, thực sự không thể sinh ra lòng mạo phạm này.”

? Đúng là không hổ danh ngươi, Biên Minh Viễn!

Đạm Đài Tinh Việt lại nằm ườn ra bàn, trông y hệt một chú cún con bị dầm mưa, oán hận vô cùng.

“Hắn ta đã nói đến mức này rồi, ta cũng không thể chai mặt chạy đến nói với hắn ta rằng ta không thấy thân phận chênh lệch, không thấy một trời một vực, cũng không nghĩ đó là mạo phạm chứ.”

Nàng ấy thở ra một hơi dài nói xong một tràng, sau đó cầm chén trà lên uống ực ực.

Ta nghẹn lời một chốc, vừa định khuyên hay là nói bóng gió với cha mẹ Biên Minh Viễn một chút, lại chợt nhớ ra cha mẹ hắn ta đều đã qua đời cả rồi.

Khụ, thật đúng là khó giải quyết.

Ta suy tính một hồi, cười bảo: “Để ta đi nói chuyện với hắn ta xem sao!”

Đôi mắt Đạm Đài Tinh Việt lập tức sáng rực, ôm lấy cánh tay ta nũng nịu: “Tiểu Chu ta biết ngay ngươi là tốt nhất mà.”

Vốn dĩ ta đã lên kế hoạch vào ba ngày sau sẽ mời Biên Minh Viễn dùng bữa, bởi vì ba ngày sau Cố Độ và hắn ta đều được nghỉ phép.

Thế nhưng có câu nói thế nào ấy nhỉ, người tính không bằng trời tính.

Ba ngày sau, ta bắt đầu chuyển dạ.

Cơn chuyển dạ đến quá mức đột ngột, nỗi đau đớn kịch liệt gần như ngay lập tức chiếm trọn thần trí ta.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Cố Độ vội vã chạy về, trên người vẫn đang mặc nguyên bộ quan phục.

Ta đau đến mức sắp sửa mê man, chỉ nhớ mang máng hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, khẽ gọi tên ta.

Ta trước giờ chưa từng thấy hắn hoảng hốt đến nhường này.