Ta muốn trấn an hắn rằng không sao đâu ta chịu được, thế nhưng đã không cách nào thốt lên lời.
Cơn đau dữ dội như thủy triều dâng cuốn tới, ta cảm thấy bản thân không thể thở nổi, tứ chi bách hài giống bị b.úa tạ nghiền qua, sắp sửa c.h.ế.t đuối giữa biển đau đớn vô bờ bến này.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Mồ hôi lạnh từ trên trán ta chảy xuống, thấm đẫm cả làn mi.
Bên ngoài căn phòng vang lên tiếng người ầm ĩ, có tiếng gặng hỏi sắc nhọn đầy bi thương của nữ nhân, sau khi được người bên cạnh nhắc nhở thì lại nhỏ dần đi.
Bên ngoài dường như vang lên rất nhiều tiếng khóc than, nhưng lại giống như ảo giác của riêng ta.
Bà đỡ bưng từng chậu nước một ở trong phòng sinh ra ra vào vào, ta biết, bên trong những chậu nước ấy đều là m.á.u của mình.
Hơi ấm khắp cơ thể dường như đều theo dòng m.á.u trôi đi mất, ta nhìn thấy rõ ràng trước mắt hiện lên một dải ánh sáng lạnh trắng xóa.
Ta mệt quá, cũng đau quá, ta nhắm nghiền hai mắt lại.
Có người ở bên tai ta không ngừng gọi lớn tên ta, thúc giục ta đừng ngủ thiếp đi.
Là Cố Độ.
Hắn cầm một chiếc khăn tay vụng về lau đi mồ hôi trên trán ta.
Đôi bàn tay đều đang run rẩy không ngừng.
Một người ngày thường trấn định thong dong như vậy, sao lại có thể run rẩy đến thế kia?
Ta tốn bao sức lực mới hé mở được đôi mắt.
Nhìn qua hàng mi, ta thấy đôi môi hắn đều đã trắng bệch.
“Cố Độ.” Ta gọi tên hắn, nhưng rốt cuộc chỉ có thể mấp máy thành khẩu hình.
Hắn vậy mà nghe thấy được, siết c.h.ặ.t lấy bàn tay ta, vành mắt dường như đã hoe đỏ.
“Tiểu Chu,” Giọng nói hắn run rẩy, “Nàng đừng ngủ, ta nói cho nàng nghe một chuyện được không? Ta từ trước tới nay chưa từng nói với nàng, lần dẹp loạn ở Lạc Dương kia, có dư đảng của Tuyên Vương đến ám sát ta, đao thương kiếm kích đều đã kề sát mũi ta rồi, vào khoảnh khắc cửu t.ử nhất sinh ấy, nàng có biết trong đầu ta đang nghĩ gì không?”
Hơi thở của hắn loạn đến mức không còn ra thể thống gì nữa.
Ta muốn bảo Cố Độ hắn đừng hoảng sợ, nhưng ta chẳng còn chút sức lực nào để cất lời.
Cố Độ nắm lấy bàn tay ta áp vào trên mặt hắn, ta cảm nhận được có những giọt nước mắt nóng hổi ở trên mu bàn tay ta rơi xuống.
“Ta nghĩ, ta khó khăn lắm mới đem được Tiểu Chu về làm nương t.ử của mình, ta còn chưa cùng nàng con cháu đầy đàn cơ mà, ta làm sao có thể bỏ mạng ở Lạc Dương chứ?”
Nước mắt của ta cũng âm thầm tuôn rơi.
Hắn hít một hơi thật sâu, ở bên tai ta nói khẽ: “Tiểu Chu, ta muốn cùng nàng con cháu đầy đàn.”
9
Khi ta có ý thức trở lại, sắc trời đã sáng tỏ.
Ta mở mắt nhìn xung quanh, Cố Độ đang nằm ngay bên cạnh ta.
Ta ngắm nhìn hắn một hồi lâu, nhìn chân mày khẽ nhíu lại ngay cả trong giấc mộng của hắn, nhìn hàng mi chầm chậm nhấp nhô theo từng nhịp thở, nhìn quầng thâm đen kịt rất sâu dưới mắt hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngoài cửa sổ, hai chú vẹt Tiểu Lam và Tiểu Lục đang nhảy nhót ríu rít.
Trong phòng yên ả, còn thoang thoảng mùi hương trầm dịu nhẹ.
Mùi m.á.u tanh nồng nặc ngập tràn trời đất kia dường như đã là chuyện của kiếp trước vậy.
Ta thần người ra phản ứng một lúc lâu, lập tiếp giơ tay lên sờ bụng mình.
Bụng xẹp lép, đại khái là sinh xong rồi.
Ừm, ta vẫn còn sống.
Chỉ một động tác nhỏ này thôi, Cố Độ đã giật mình tỉnh giấc.
Động tác đầu tiên của hắn khi tỉnh dậy chính là nhìn về phía ta.
Nơi đáy mắt hắn vẫn còn vương những tia m.á.u.
Ta và hắn nhìn nhau trân trân, hồi lâu sau, hắn mới dùng chất giọng khàn đặc lên tiếng: “Nàng tỉnh rồi.”
“Ta...” Ta mới thốt ra được một chữ, giọng điệu đã khản đặc đến mức không ra thể thống gì.
Hắn đưa tay vuốt ve gò má ta, rót một chén nước cho ta uống.
Ta nương theo cổ tay hắn hớp vài ngụm, một lúc lâu sau mới nhớ ra mình định nói điều gì.
“Là nam nhi hay nữ nhi?”
Cố Độ đem chỗ nước ta uống dở uống cạn sạch trong một hơi, giống như đã khát đến cực điểm.
“Là một cặp long phụng thai.”
Cảm giác khi làm mẹ vô cùng thần kỳ.
Bỗng dưng có thêm hai đứa trẻ chung dòng m.á.u, là người chí thân chí ái nhất, trong khi suốt mười mấy năm trước của cuộc đời, ta thậm chí còn chẳng hề hay biết tên họ, diện mạo cùng tính cách của chúng ra sao.
Chúng có đoi mắt và mũi giống hệt ta, mang khuôn miệng và chiếc cằm của người mà ta yêu thương nhất, vừa nhìn thấy ta liền nhoẻn miệng cười, bàn tay nhỏ bé mũm mĩm nắm lấy tay ta là không chịu buông.
Chúng là Cố Thời, Cố Kiến.
Cố Độ đang đứng bên cửa sổ, nghiêng người ngắm nhìn ta.
Ánh nắng chiếu rọi lên gò má hắn, lông mày và ánh mắt hắn thanh tú ôn nhã.
“Dao kiến chu trung nhân, thời thời nhất hồi cố.” Hắn nói: “Ta hy vọng chúng ghi nhớ rõ, mẹ của chúng đã liều mạng như thế nào để sinh ra chúng.”
Cha và mẹ ta đến thăm ta, thuận tiện xem hai ngoại tôn.
Mẹ ta ngày hôm đó túc trực ở bên ngoài căn phòng, thức canh giữ suốt một đêm ròng vì ta.
Tiểu Liễu Nhi rỉ tai nói nhỏ với ta, bảo rằng lúc nhìn thấy từng chậu nước m.á.u bưng ra ngoài, mặt mẹ ta trắng bệch cả đi, thế nhưng vẫn nhớ lấy tay bịt c.h.ặ.t miệng Cố phu nhân đang sắp sửa ngất xỉu bên cạnh để bà ấy không thét lên thành tiếng.
Ta ở bên cạnh cười không khép được miệng.