Sau Khi Ta Gả Cho Nhi Tử Kẻ Thù Truyền Kiếp Của Cha Ta

Chương 3



Cố Độ đưa tay qua, cầm chiếc khăn thấm nước nhẹ nhàng lau sạch vệt nhọ trên chân mày cho ta.

Hắn ghé sát ta quá, sát đến mức ta có thể nhìn thấy rõ từng sợi lông mi ngay ngắn của hắn.

"A Tùy là ai?" Ta gạt phắt tay hắn ra, nhìn xoáy vào mắt hắn mà hỏi.

Cố Độ thở dài một tiếng, bảo: "Ương Ương nói bậy đấy."

Ta không tiếp tục truy hỏi nữa, nhưng trong lòng đã âm thầm ghi nhớ cái tên này.

Cố Tướng quân tính tình cũng khá tốt, không hề keo kiệt và hẹp hòi như lời cha ta nói. Ông ấy rất vui vẻ nhận lấy chén trà ta dâng lên, dặn dò vài câu đại loại như phu thê phải hòa thuận này nọ, sau đó thưởng cho ta một phong bao tiền mừng rất dày.

Cố phu nhân thì nhìn ta từ đầu đến chân, rồi dùng cái vẻ mặt "hoa lài cắm bãi phân trâu" mà đưa cho ta một chiếc vòng tay bằng ngọc. Bà ấy chẳng nói lời nào. Ta có chút ngượng ngùng.

Cố Độ nói khẽ: "Đây là lễ vật ngoại tổ mẫu tặng cho mẫu thân, có thể coi là gia bảo truyền đời của nhà bọn ta đấy."

Ta liếc nhìn Cố phu nhân một cái, thấy Cố phu nhân bày ra vẻ mặt "ta cứ ngồi đây nghe con bốc phét tiếp".

Tâm trạng ta tốt hơn một chút, nghĩ bụng không thể phụ lòng tốt giải vây của Cố Độ, bèn dũng cảm nói: "Đa tạ mẹ, con nhất định sẽ cất giữ thật tốt, sau này để lại cho nhi tức của con."

Cố phu nhân uống trà liền bị sặc, biểu cảm trên mặt vô cùng đặc sắc.

Bà ấy vừa định nói tiếp cái gì đó, Cố Tướng quân đã lên tiếng: "Không có việc gì nữa thì hai đứa lui về trước đi."

Cố Độ lập tức kéo ta rút lui.

Ta giao tiền mừng và vòng ngọc cho Tiểu Liễu Nhi bảo nàng ấy cất đi, Cố Độ liền bảo muốn dẫn ta đi xem viện t.ử. Không phải cái viện t.ử hiện tại này, mà là cái viện t.ử sau này hắn định dọn vào ở.

Cố Độ đỗ Thám hoa, mấy ngày trước đã có quan chức. Điều này cũng đồng nghĩa với việc, hắn sẽ sớm có phủ đệ của riêng mình.

Một mặt ta thấy việc này rất tốt, tốt ở chỗ ta có thể vô lo vô nghĩ mà ngủ nướng thoải mái. Mặt khác ta lại thấy không tốt cho lắm, ta còn chưa dò hỏi ra được A Tùy kia rốt cuộc là ai, sao có thể cứ thế mà rời đi được chứ?

Thế là, ta âm thầm dặn dò Tiểu Liễu Nhi đi nghe ngóng tin tức.

Tiểu Liễu Nhi rất lanh lợi, ta hoàn toàn yên tâm. Để nàng ấy lại trong Cố phủ, ta tâm trạng vui vẻ cùng Cố Độ ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Phủ trạch mới của Cố Độ nằm ở ngoại ô kinh thành, địa thế có hơi hẻo lánh một chút, nhưng được cái diện tích của người ta lớn vô cùng.

Lúc được hắn dẫn đi xem viện t.ử, trong lòng ta vui như mở cờ. Chỗ này thích hợp làm phòng hoa, chỗ kia thích hợp đặt hòn non bộ. Trong hồ có thể dẫn nước suối từ trên núi xuống, trồng thêm vài bụi hoa sen, rồi nuôi thêm mấy con cá chép gấm. Cuộc sống tươi đẹp biết bao.

Chính vì vậy, khi Cố Độ nói với ta "Chuyện sửa sang gia trạch còn phải làm phiền nương t.ử hao tâm tổn trí rồi", ta đã vô cùng vui sướng đến mức lập tức đồng ý ngay: "Không vấn đề gì, cứ giao hết cho ta."

Lúc đó ta còn quá non dại, chưa hề biết rằng những món quà mà số phận ban tặng, vốn dĩ đã được định sẵn mức giá ở trong bóng tối từ lâu rồi.

3

Tiểu Liễu Nhi hoàn toàn không thám thính được bất kỳ tin tức nào liên quan đến A Tùy từ trong Cố phủ, đến mức khi nghe lại cái tên "A Tùy" một lần nữa, ta phải hồi tưởng lại mất một lúc.

Là nàng ấy sao?

Nhị thiếu phu nhân của Quốc công phủ – Lương thị là bạn thâm giao từ thuở nhỏ của ta, tiệc thôi nôi của con nàng ấy có gửi thiệp mời cho ta.

Các gia quyến ngồi trong viện vừa nói vừa cười, ta đang bế bồng trêu đùa đứa trẻ nhỏ thì bỗng nghe thấy một tiếng gọi "A Tùy". Một cô nương mặc váy áo màu hồng phấn dịu dàng nở nụ cười với người vừa gọi mình, trông rạng rỡ và tròn trịa như một viên minh châu vậy.

Ta nhỏ giọng hỏi Lương thị: "A Tùy là ai thế?"

Lương thị bảo: "Nữ nhi của tân nhiệm Ngự sử đại phu, là con thứ tư trong nhà, bọn ta đều gọi nàng ấy là Tứ cô nương. Nàng ấy vốn là người Tô Châu, một năm trước mới theo cha đến kinh thành. Ngươi không quen biết nàng ấy sao? Nói đi cũng phải nói lại, nàng ấy với nhà chồng ngươi còn có chút quan hệ họ hàng dây mơ rễ má đấy."

Ta bình tĩnh gắp một hạt lạc rang, nói: "Họ hàng thân thích gì chứ, sao ta lại không biết nhỉ."

Lương thị giao đứa trẻ cho nhũ mẫu bế, vừa nắn bóp cổ tay vừa nói: "Phu nhân của Ngự sử đại phu là tiểu biểu muội của bà bà ngươi, nếu cố nói cho bằng được thì A Tùy cũng được tính là biểu muội của ngươi rồi."

Ta hừ một tiếng, nhìn chăm chằm vào cô nương dịu dàng như ánh trăng kia, lạnh lùng bảo: "Biểu muội b.ắ.n đại bác chưa tới, nếu cứ nói kiểu biểu đệ biểu muội như thế này thì có mà đầy người chạy đến nhận họ hàng với ta."

Lương thị rõ ràng nghe ra được ẩn ý trong lời nói của ta, nhưng đúng là kiểu xem náo nhiệt không chê chuyện lớn liền lớn tiếng gọi A Tùy lại: "Tứ cô nương, ngươi qua đây."

Ta lườm Lương thị một cái cháy mắt, nàng ấy thì lại cười trên nỗi đau của người khác.

Trước khi A Tùy kịp bước tới, Lương thị ghé tai ta nói nhỏ: "Ngươi đừng có mà không biết lòng tốt của người ta, ta nói cho ngươi biết, vị A Tùy này ngày trước cứ gặp phu quân ngươi là một câu biểu ca hai câu biểu ca ngọt ngào lắm đấy, cả kinh thành này chỉ có một mình ngươi là bị bịt mắt bịt tai thôi. Ta cho ngươi một cơ hội để đối mặt trực tiếp với tình địch đấy, biết đâu chừng, tương lai người ta lại có cơ hội bước chân vào cửa nhà ngươi thì sao."