Sau Khi Ta Gả Cho Nhi Tử Kẻ Thù Truyền Kiếp Của Cha Ta

Chương 4



Ta nhéo Lương thị một cái đau điếng, nàng ấy kêu oai oái rồi đứng dậy, trước khi đi còn kéo A Tùy đến bên cạnh ta.

"Đây là thê t.ử của Độ ca ca nhà ngươi, lúc hai người bọn họ thành thân thì ngươi đang đổ bệnh, chắc là cũng chưa có cơ hội gặp mặt nhau đâu nhỉ?"

A Tùy dịu dàng đáp: "Là do ta bệnh không đúng lúc, đã bỏ lỡ mất hỷ sự này rồi."

Ta không thèm đón lời, hỏi thẳng: "Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"

A Tùy khẽ khàng đáp: "Mười bốn rồi ạ."

Ta "Ồ" một tiếng, rồi nói: "Vậy là đã đến tuổi có thể bàn chuyện hôn nhân đại sự rồi đấy."

A Tùy ngước mắt lên nhìn ta một cái, rồi lại nhanh ch.óng cúi đầu xuống, giọng nói lành lạnh: "Lệnh cha mẹ, lời mai mối, A Tùy không dám nói bậy."

"Hình như Ương Ương rất thân thiết với ngươi, nhưng ta gả vào Cố gia lâu như vậy rồi mà lại chưa từng thấy ngươi tới chơi," ta cầm chén rượu, cười híp mắt, "Với tư cách là biểu tẩu, thật là đáng tiếc biết bao nha."

A Tùy cúi đầu, bảo: "Ta nên tránh hiềm nghi thì hơn."

Tránh hiềm nghi, tránh cái hiềm nghi gì chứ?

Ta siết c.h.ặ.t chén rượu trong tay, cau mày định tiếp tục tra hỏi. Nhưng ở phía không xa có tiếng người đang gọi tên A Tùy. Thiếu nữ mặc áo hồng phấn giống như vừa trút được gánh nặng, khẽ hành lễ với ta một cái rồi quay trở lại chỗ cũ.

Ta một hơi uống cạn ly rượu, rồi lại rót, rồi lại uống tiếp.

Tửu lượng của ta khá kém, nhưng được cái say rượu không quậy phá. Cho nên lúc Cố Độ đến đón ta về, ta chỉ ngoan ngoãn ôm lấy cánh tay hắn mà ngủ.

"Sao lại uống nhiều rượu thế này?"

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Xe ngựa lắc lư, đầu óc ta mơ màng chuếnh choáng. Một tay hắn để mặc cho ta ôm lấy, tay còn lại nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai ra sau vành tai cho ta. Trong lòng ta có chút nghẹn ngào.

"Hôm nay ta nhìn thấy A Tùy rồi." Ta nói.

Cố Độ "Ồ" một tiếng, bảo: "Nàng không thích nàng ấy, cho nên mới không vui sao?"

Ta lắc đầu, rồi lại lắc đầu. Không phải vì không thích nàng ấy nên mới không vui, mà là vì ta phát hiện ra bản thân mình vậy mà lại có chút thích ngươi mất rồi, cho nên ta mới cảm thấy sa sút tinh thần thế này.

Ta không nói gì nữa, Cố Độ cũng không gặng hỏi thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong xe ngựa vô cùng yên tĩnh, ta cứ thế chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp của hắn.

Sau đó, ta lại tiếp tục lao đầu vào đại nghiệp sửa sang phủ đệ.

Nhà mới cách Cố phủ khá xa. Để tiện cho việc giám sát công trình, ta cho người dọn dẹp sửa sang xong một gian phòng trước rồi dọn vào đó ở luôn.

Việc tu sửa viện t.ử cần tốn không ít công sức, cứ từ từ mà làm, dù sao Cố Độ không vội, ta cũng chẳng vội gì. Thế nhưng, Cố Tướng quân và Cố phu nhân thì lại khá là nôn nóng. Chủ yếu là vì, Cố Độ nói muốn dọn qua đây ở chung với ta.

Cố phu nhân xót nhi t.ử, bảo ôi chao nhà mới của con còn chưa ra hình thù gì cả, sao con có thể ở được cơ chứ. Cố Độ liền bảo Tiểu Chu còn ở được, con lẽ nào lại còn lá ngọc cành vàng hơn cả nàng ấy sao?

Cố Tướng quân "Hừ" một tiếng, tỏ rõ thái độ: Nữ nhi của Khương Võ còn ở được, thì nhi t.ử của Cố Văn ta đương nhiên cũng ở được. Thế là Cố Độ liền hăm hở dọn đồ đạc qua đây.

Bước qua sảnh đường bụi mù bay tứ tán, đi qua khoảng sân nhỏ chất đầy gỗ lạt, đẩy nguyệt môn còn bám đầy bụi bặm ra, đối diện với ta lúc này đang kinh ngạc đến ngây người, hắn khẽ mỉm cười một cái.

"Nương t.ử, có nhớ ta không?"

Bên ngoài thư phòng thợ nề đang thi công rầm rộ, bên trong thư phòng Cố Độ vẫn chăm chú đọc sách vô cùng nghiêm túc, không hề bị ảnh hưởng mảy may.

Ta bưng canh vào cho hắn, hắn đặt cuốn sách xuống, gác b.út lại, trước khi cầm lấy thìa vẫn không quên hỏi ta một câu: "Nàng có đói bụng không?"

Ngươi xem, con người hắn thật là kỳ diệu. Chưa bao giờ mở miệng oán thán nửa lời, ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng có thể bình thản tự nhiên. Cũng chưa từng nói lời thích ta, thế nhưng chỗ nào cũng đều ra sức bảo vệ ta.

Hắn có biết bao nhiêu phẩm chất tốt đẹp như thế, đối xử với ta không có điểm nào để chê trách, ta suýt chút nữa là yêu hắn mất rồi. Thế nhưng...

Ta nhìn chằm chằm vào Tiểu Liễu Nhi đang bận rộn chạy đôn chạy đáo trước mắt đến mức ngẩn người ra, nhìn đến mức khiến nàng ấy nổi cả da gà, đợi đến khi nàng ấy run rẩy hỏi ta có chuyện gì, ta mới thở dài một tiếng.

"Ngươi nói xem, Cố Độ là một người như thế nào?"

Tiểu Liễu Nhi suy nghĩ nát óc, nửa ngày trời mới bảo: "Cô gia là một người tốt, cũng là một người thông minh, lại còn là một người rất có tinh thần trách nhiệm nữa."

Ngươi xem, đây chính là mấu chốt của vấn đề.

Cố Độ là một người thông minh, mà người thông minh thì lại là người biết cân đo đong đếm lợi hại nhất.

Cố Độ lại rất có tinh thần trách nhiệm, điều này đồng nghĩa với việc hắn nhất định sẽ đối xử tốt với thê t.ử của mình. Cho dù thê t.ử của hắn có là ai đi chăng nữa. Là Khương Tiểu Chu ta, hay là Lý Tiểu Chu, Triệu Tiểu Chu. Hoặc giả là vị A Tùy kia cũng thế. Chắc là đều như nhau cả thôi, đều sẽ nhận được ánh mắt thâm tình chan chứa, sự chăm sóc dịu dàng chu đáo từ hắn.